Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 494. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 219

Tần Tiêu thầm nghĩ, cao nhân thì đúng là cao nhân, ngài có thể làm đến mức tâm tĩnh như nước chẳng vướng bụi trần, nhưng lão tử đây chỉ là kẻ phàm tục, không thể bắt chước bộ dáng thanh cao đó của ngài được. Hắn mải miết lục lọi trong rương gỗ, chợt nhìn thấy một chiếc vòng tay đỏ sậm liền tiện tay cầm lên. Cảm giác truyền đến từ mặt ngọc cực kỳ dịu dàngận, hắn ngoảnh mặt gọi: "Dung tỷ tỷ, ngươi lại đây."

Đường Dung bước tới, Tần Tiêu đưa chiếc vòng tay sang nói: "Ngươi đeo thử xem, chiếc vòng này thực sự rất đẹp."

"Ta không cần." Đường Dung khẽ cau mày cự tuyệt.

"Ngươi cứ coi như giữ hộ ta đi." Tần Tiêu nhét thẳng chiếc vòng vào tay Đường Dung, sau đó lại vùi đầu lục lọi trong đống rương rỗng.

Thiên Phong đạo trưởng là người xuất gia, thân phận ít nhiều cũng có phần rụt rè e ngại. Lúc Điền Hồng Ảnh cất bước rời đi, ông vốn định đi theo, nhưng dằn vặt hồi lâu rốt cuộc vẫn không chịu dời bước. Thấy Tần Tiêu và Thang Kinh Nghĩa đang nháo nhào bới rương, ông liền ra vẻ đạo mạo cất lời: "Để ta tìm thử xem có bản thảo bí truyền nào của Đạo gia bị lưu lạc hay không." Nói đoạn, ông cũng ba chân bốn cẳng chạy đến một góc rương ra sức kiếm tìm.

Cả ba người hì hục lục lọi quên cả đất trời, Đường Dung thu trọn cảnh ấy vào mắt, thầm bật cười không thôi.

Dẫu sao người chết vì tài chim chết vì mồi, đây cũng chẳng phải chuyện gì hiếm lạ. Tuy nhiên, nhìn thấy một bậc tu hành như Thiên Phong đạo trưởng, mặc nguyên thân đạo bào lụng thụng, lại chổng mông chúi mũi vào rương tìm ngọc, trong ánh mắt nàng bất giác xẹt qua tia khinh bỉ khó giấu.

Tần Tiêu bới được từ trong rương năm sáu món đồ hiếm lạ, hắn đặt cẩn thận sang một bên. Hắn thừa hiểu đồ vật mang theo trên người không thể quá cồng kềnh, thế nên dĩ nhiên phải tinh kén chọn kỹ, chỉ sợ nhìn lầm hàng kém chất lượng. Hắn biết Đường Dung xuất thân thương gia, chắc là am tường về mấy thứ đồ cổ trân bảo này hơn mình, bèn lên tiếng: "Dung tỷ tỷ, qua đây hỗ trợ lựa chọn một phen, ngộ nhỡ chọn nhầm phế phẩm thì uổng công."

Đường Dung bơ đi chẳng buồn đoái hoài tới hắn, nàng tự mình bước khỏi thạch thất, ra bên ngoài đứng chờ.

Bất chợt, Tần Tiêu nhìn thấy trong góc rương có một trục cuốn. Trục cuốn này vô cùng nhỏ bé, kích thước chỉ nhỉnh hơn ngón tay giữa một chút. Hắn đưa tay nhặt lên, chất liệu truyền qua kẽ tay dường như làm bằng da thú. Hắn tháo sợi dây thừng mảnh buộc quanh trục cuốn bằng da ấy ra, mở ra xem xét. Ánh sáng lờ mờ khiến hắn không thể nhìn rõ, hắn bèn ghé sát vào ngọn đèn dầu mà Thiên Phong đạo trưởng vừa đặt trên một chiếc rương, cẩn thận đánh giá. Chỉ thấy mép của trục cuốn hoàn toàn nham nhở, dường như bị người ta cố tình dùng kéo cắt bớt. Bên trên trục họa vô vàn những hoa văn kỳ dị, hơn nữa kết cấu hình vẽ vốn chẳng hề trọn vẹn, trông giống hệt như một mảnh ghép nhỏ nhoi bị cắt rời từ một tấm họa đồ bằng da hoàn chỉnh.

Hắn có phần kinh ngạc, bên trong chiếc rương này rành rành toàn là kỳ trân dị bảo đắt giá bậc nhất, cớ sao lại xuất hiện một trục cuốn bằng da thú như thế này? Bề mặt tấm da sờ vào khá trơn nhẵn cũng chẳng rõ là lớp da của giống loài nào.

...

Tần Tiêu trong lòng thấy lạ, nhưng nghĩ thầm món đồ này nếu đã được đặt cùng vô số trân bảo khác thì chắc chắn không phải vật phàm, liền nhét vào ngực áo.

Hắn ngoảnh lại không thấy Đường Dung đâu, có phần kinh ngạc, nhưng khi nhìn thấy bóng dáng nàng ở bên ngoài, lúc này mới yên tâm.

Hắn biết ba người họ vơ vét trân bảo ở đây có phần tham lam, Đường Dung có lẽ không ưng mắt cho lắm. Nhưng hắn xưa nay chưa bao giờ từ chối bạc, cũng sẽ không vờ vịt thanh cao coi tiền tài như cặn bã. Lăn lộn bao năm, hắn thừa hiểu, tuy trên đời không phải chuyện gì cũng có thể giải quyết bằng bạc, nhưng thông thường, bạc lại có thể giải quyết hầu hết mọi phiền não.

Trước tiên cứ vơ vét một ít trân bảo mang ra ngoài, đợi có cơ hội thì đem bán. Thiết nghĩ số trân bảo này có thể bán được giá lớn, sau này mình không cần phải sầu não vì bạc nữa.

Đường Dung nhận Bạch Chưởng Quỹ làm nghĩa phụ, mà Bạch Chưởng Quỹ lại là tâm phúc của Trường Nghĩa hầu thuộc Vũ Văn gia, dĩ nhiên xưa nay không thiếu bạc. Kinh doanh quán rượu ở Ngột Đà, Đường Dung đương nhiên cũng hiếm khi phải phiền não vì tiền bạc. Kiều nương no đủ làm sao thấu hiểu nỗi đói kém của thiếu niên, Tần Tiêu cũng chẳng bận tâm Đường Dung nghĩ gì.

Nhất thời không tìm được túi, hắn dứt khoát cởi ngoại y, dùng áo bọc số trân bảo vừa vơ vét được.

Hai người kia cũng đã gom được một đống trân bảo, đang sầu não vì không có đồ đựng. Nhìn thấy cách của Tần Tiêu, lập tức mặt mày hớn hở, cũng bắt chước cởi ngoại y ra.

Chợt nghe bên ngoài vẳng lại tiếng hô hoán: "Mau đi, mau đi, bên ngoài cháy rồi!" Chính là giọng của Điền Hồng Ảnh.