Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 449. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 174

Vừa nãy còn thấy Tần Tiêu có vẻ sắp mất mạng dưới Lang nha bổng của tên cao kều, chỉ mới nhìn Đường Dung thêm hai cái, ai ngờ tên cao kều đã máu chảy tại chỗ.

Đường Dung thấy Tần Tiêu chiến thắng, vừa kinh ngạc vừa vui mừng, hai tay ôm ngực, vô cùng xúc động.

"Lão nhị?" Bàn tử gọi một tiếng, tên cao kều dưới đất co giật vài cái, rồi bất động, hiển nhiên là đã chết cứng.

Tên lùn giơ thiết côn lên, chỉ vào Tần Tiêu, tức giận quát: "Ngươi... ngươi giết hắn?"

Đường Dung lập tức lên tiếng: "Các ngươi đã nói, nếu chúng ta thắng, các ngươi sẽ để chúng ta đi, không làm khó dễ nữa, lời nói có tính không?"

"Giết huynh đệ của ta, các ngươi còn muốn đi?" Bàn tử đầy tức giận, nắm chặt Quỷ đầu đao: "Lão tử hôm nay nếu không giết chết tên nhãi ranh này, thề không làm người." Gã ném lời hứa ra sau đầu, hét lớn một tiếng, xông tới, vung đao chém về phía Tần Tiêu.

Tần Tiêu đối đầu với tên cao kều, ban đầu không hề khinh địch mà liều lĩnh tiến lên, bởi vì chưa biết rõ thực lực của đối thủ, muốn thăm dò bản lĩnh của đối phương một chút.

Sau ba chiêu, y đã nắm rõ trong lòng.

Y cố tình nhượng bộ, tỏ ra chật vật, chính là để đối phương lơ là cảnh giác.

Mỗi lần tên cao kều đập Lang nha bổng xuống, y đều tính toán thời gian, tin chắc rằng khoảng thời gian từ lúc gã giơ bổng lên đến lúc đập xuống, đủ để mình lao đến trước mặt gã, quả nhiên là một đòn chí mạng.

Võ công của tên cao kều tầm thường, y nghĩ bản lĩnh của Bàn tử cũng chẳng cao hơn là bao.

Thấy đối phương chém đại đao tới, khóe môi y nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, chân đạp mạnh, lùi về phía sau, Bàn tử lại chém liên tiếp mấy đao, đao sau hung ác hơn đao trước.

Tên lùn cũng muốn lao lên, nhưng mới chạy được một nửa thì đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về phía Đường Dung.

Đường Dung thấy tên lùn nhìn mình liền biết không ổn, quay người bỏ chạy.

Nàng vô cùng tinh ranh, biết tên lùn này nhất định muốn bắt mình, rồi dùng mình để uy hiếp Tần Tiêu.

Mình chết thì thôi, nhưng nếu thực sự bị tên lùn bắt được, dùng để uy hiếp Tần Tiêu thì tuyệt đối không được.

"Chạy đi đâu." Tên lùn hét lớn, đuổi theo Đường Dung.

Đường Dung vốn dĩ đang mang thương tích, lại là nữ nhi yếu đuối, sao có thể chạy thoát khỏi tên lùn. Quay đầu lại thấy tên lùn đã ở ngay sát, nàng kinh hãi kêu lên một tiếng, chân loạng choạng, ngã sóng soài xuống đất. Tên lùn thò tay ra định tóm lấy nàng, đúng lúc này, chợt nghe thấy tiếng ngựa hí vang, tên lùn cảm giác có một cái bóng khổng lồ lao tới từ bên sườn. Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Hắc Bá Vương như mãnh hổ vồ mồi, giơ hai móng guốc chồm tới đá thẳng vào gã.

Tần Tiêu đang giao đấu với Bàn tử, tên lùn đối phó chỉ là một nữ nhân yếu ớt, làm sao ngờ được một con ngựa lại lao ra tấn công. Trở tay không kịp, hai móng ngựa giáng thẳng xuống đầu gã. Gã rên lên một tiếng đau đớn, nghiêng người ngã lăn quay, thấy hai móng Hắc Bá Vương lại chuẩn bị giẫm xuống, gã sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, dốc cạn sức lực lăn lộn trên mặt đất để né đòn.

Tần Tiêu đương nhiên đã trông thấy cảnh tên lùn rượt theo định bắt Đường Dung, chẳng chút chần chừ, y liền bỏ mặc tên Bàn tử, phi thẳng về phía Đường Dung. Ai ngờ tốc độ của Hắc Bá Vương còn nhanh hơn cả y, thế mà lại đá gục tên lùn.

Y vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, không ngờ con ngựa quý này trong lúc nguy cấp lại có linh tính đến vậy, tung vó cứu giúp.

Tên lùn né được móng Hắc Bá Vương, lồm cồm bò dậy, nhưng cảm thấy chóng mặt hoa mắt, trước mắt tối sầm, gã không thấy được đầu mình đã bị Hắc Bá Vương đá cho vỡ toác, máu chảy đầm đìa.

"Đại ca...!" Tên lùn không nhìn rõ xung quanh, hoảng sợ gọi lớn, nhưng Tần Tiêu lúc này đã đến sát bên, không nói hai lời, Ngư tràng thứ đâm thẳng vào gáy gã, xuyên qua yết hầu.

Tên Bàn tử đã đuổi kịp, chứng kiến cảnh Tần Tiêu đâm chết tên lùn, kinh hãi tột độ.

Hai huynh đệ chỉ trong nháy mắt đều chết dưới tay Tần Tiêu, tên Bàn tử cũng là kẻ từng trải, biết mình đã đụng phải cao thủ, chẳng dám vung đao nữa, liền quay đầu tháo chạy.

Tần Tiêu ngoái nhìn, thấy tên Bàn tử vắt chân lên cổ chạy nhanh hơn thỏ, bèn chậm rãi rút Ngư tràng thứ ra khỏi cổ tên lùn, quẹt sạch máu ngay trên áo gã rồi cất vào ngực áo. Y quay đầu liếc nhìn cây Lang nha bổng rơi trên mặt đất, đi tới nhặt lên, rồi gọi lớn với Hắc Bá Vương: "Lão bằng hữu, qua đây!"

Hắc Bá Vương hí dài một tiếng, phi tới bên Tần Tiêu. Tần Tiêu phóng lên ngựa, tay lăm lăm Lang nha bổng, chỉ thẳng về phía tên Bàn tử đang chạy trối chết phía trước. Phút chốc, y oai phong lẫm liệt tựa như một đại tướng quân thống lĩnh thiên binh vạn mã, gầm lớn: "Đuổi theo!"

Hắc Bá Vương răm rắp tuân lệnh chủ, sải vó phi nước đại đuổi theo.