Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 429. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 154

Chợt thấy phía nam hiện lên một mảng sâm sẫm, nhất thời nhìn không tường tận. Hắn về phía phía đó một lúc mới phát hiện ra dường như một khu rừng rậm rạp.

Đúng lúc này, chân trời chợt vang lên sấm chớp ầm ì. Tần Tiêu ngẩng đầu nhìn sắc trời, nhận thấy rạng đông đã lờ mờ ló rạng nhưng mây đen đang ùn ùn kéo tới. Hắn thầm kêu không ổn, biết chắc tám chín phần mười sắp có mưa to.

Đường Dung vốn dĩ mang thương tích, nếu còn dầm mưa thì chẳng khác nào dậu đổ bìm leo.

Tần Tiêu đành thúc ngựa lao thẳng tới khu rừng, hy vọng tìm được chỗ trú ẩn trước khi trận cuồng phong trút nước.

Có điều cơn mưa này nói đến là đến. Chưa kịp vào rừng, một tia chớp đã xé toạc bầu trời, theo sau là sấm rền chấn động, những hạt mưa to như hạt đậu từ trên không trung ầm ập đổ xuống.

Mưa xối xả đập vào hai người. Đúng lúc này, Đường Dung khẽ cựa mình. Nàng vẫn luôn nhắm nghiền tựa vào lồng ngực Tần Tiêu, lúc này dường như muốn vùng vẫy ngồi thẳng dậy. Song vì quá yếu, nàng chỉ thều thào: "Chúng ta... chúng ta đang ở đâu?"

"Ta không biết." Tần Tiêu đáp lời: "Nhưng binh lính Ngột Đà không đuổi kịp chúng ta nữa đâu. Dung tỷ tỷ, ngươi cảm thấy thế nào rồi?"

"Không cần... không cần lo lắng, ta không sao." Đường Dung hơi ngẩng đầu lên, mặc cho nước mưa hắt xối xả vào mặt, khẽ khàng nói: "Trời mưa rồi, vai ngươi... vai ngươi có vết thương, dầm mưa không tốt...!"

Mưa to như trút nước rào rào dội xuống, trắng xóa cả một vùng, mịt mờ phương hướng phía trước. Tần Tiêu đành nhắm một hướng thúc ngựa cắm đầu lao đi.

Đường Dung rơi vào tình cảnh khốn cùng này vẫn còn bận lòng đến thương thế của hắn khiến Tần Tiêu bất giác thấy ấm lòng.

Gió lớn mưa sa, chớp mắt hai người đều đã ướt sũng. Tần Tiêu vô cùng nôn nóng, thầm nghĩ Đường Dung vốn ốm yếu, nếu nhiễm lạnh thì càng thêm nguy kịch, hắn lớn tiếng hét: "Lão bằng hữu, mau lên chút đi..." Chỉ mong sao nhanh chóng tiến vào bên trong cánh rừng.

Hắc Bá Vương dẫu chạy suốt chặng đường dài nửa đêm nhưng sức chịu đựng vẫn vô cùng dẻo dai, không lâu sau rốt cuộc cũng đến được bìa rừng.

Tần Tiêu không dừng lại mà giục ngựa phi thẳng vào trong. Rừng rậm rạp um tùm, cây cổ thụ chằng chịt dây leo khô. Mưa quá lớn nên dù nấp dưới tán lá, dòng nước vẫn rỏ xuống theo khe hở. Quang cảnh trong rừng dẫu có đỡ hơn bên ngoài đôi phần nhưng vẫn không tài nào che lấp được trận mưa rát mặt này.

Tần Tiêu lần mò tiến sâu vào một chốc nhưng tìm mãi không ra nơi nương náu. Lúc này, hắn kinh hãi phát hiện cơ thể Đường Dung nằm gọn trong vòng tay mình đang nóng hổi. Hắn hiểu đây chẳng phải điềm lành, trong lòng nóng như lửa đốt.

Đi tiếp một quãng, hắn chợt bắt gặp vách đá dựng đứng chắn ngang, dây leo giăng kín bề mặt. Chừng ấy hắn mới vỡ lẽ, khu rừng này mọc nương theo triền núi, đằng sau chính là một ngọn núi đá.

Vách đá cản đường, tìm mãi chẳng thấy lối mòn tiến bước. Lần dọc theo bờ đá một chốc, hắn bỗng phát hiện một vết nứt cực lớn. Tần Tiêu mừng rỡ khôn xiết. Đối với ngọn núi, đó chỉ là vết nứt rạn nhỏ bé, nhưng với Tần Tiêu lúc này, chốn ấy lại là nơi tị nạn cầu mà chẳng được.

Hắn xoay người xuống ngựa. Không còn chỗ dựa, thân thể mềm mại của Đường Dung nghiêng hẳn đi, chực ngã nhào. Tần Tiêu vội vã đưa cả hai tay ra đỡ. Lực tay hắn rất mạnh, vóc dáng nàng dẫu đầy đặn quyến rũ nhưng chẳng hề nặng nhọc. Ôm ngang người Đường Dung lên, hắn thoáng thấy bả vai trái đau nhói. Tần Tiêu biết rõ việc dùng sức đã làm kinh động đến miệng vết thương.

Đúng lúc này hắn mới giật mình nhận ra, sắc mặt Đường Dung nhợt nhạt, hai mắt nhắm nghiền, tựa hồ đã ngất lịm đi.

Mũi tên oan nghiệt kia vẫn găm chặt dưới bả vai nàng, hắn lại chẳng có thì giờ nhổ bỏ, cộng thêm trận mưa xối xả này bồi đắp. Thậm chí nam nhân sức dài vai rộng cũng chưa chắc chống chọi nổi, huống hồ là một nữ tử chân yếu tay mềm.

Tần Tiêu bất chấp thương tích trên vai, bế Đường Dung chui tọt vào khe đá. Bên trong tối đen như mực, nhưng diện tích vừa vặn đủ chứa vài người nương náu.

Khe đá này không quá sâu, song ít ra cũng che chắn được màn mưa rơi dội xuống.

Nền đất nhẵn thín, trơ trọi toàn là sỏi đá giá buốt. Tần Tiêu đành tạm thời đặt Đường Dung tựa vào vách hang, dứt khoát lột phăng lớp áo ngoài của mình trải lên mặt đất, sau đó mới ôm lấy Đường Dung nằm nghiêng lên trên.

Hắn đưa tay sờ thử trán Đường Dung. Nhiệt độ nóng rực như than hồng thiêu đốt khiến hắn thảng thốt.

Y phục trên người Đường Dung ướt đẫm. Đại xưởng mở bung từ bao giờ, để lộ ra mảnh áo lót tả tơi rách nát do từng bị bầy sói hoang cắn xé. Làn da tuyết trắng nõn nà thấp thoáng phơi bày, xuân quang lồ lộ. Nhưng lúc này đây, Tần Tiêu nào dám vương vấn mảy may tà niệm. Hắn vạn phần sốt ruột bởi thừa hiểu Đường Dung đang lên cơn sốt. Nếu khoác mãi y phục sũng nước như thế này, bệnh tình chỉ càng thêm nguy kịch.