Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 428. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 153
...
Tần Tiêu thấy mỹ nhân tỷ tỷ sắc mặt trắng bệch liền biết có chuyện chẳng lành. Lúc này hắn mới phát hiện một mũi tên nhọn đang cắm ngập dưới vai phải của Đường Dung, không ngừng rung lên bần bật theo nhịp chiến mã phi nước đại.
"Ngươi trúng tên rồi?" Tần Tiêu kinh hãi.
Ban nãy bị kỵ binh Ngột Đà truy đuổi, hắn vội vã kéo Đường Dung lên ngựa. Trong tình thế cấp bách, thao tác nhanh gọn và thuận tiện nhất là để nàng ngồi phía sau lưng mình.
Nhưng giờ phút này hắn bỗng sực nhớ ra, truy binh phía sau là đám kỵ binh Ngột Đà giỏi cưỡi ngựa bắn cung. Bọn chúng thấy tốc độ không đuổi kịp Hắc Bá Vương nên liên tục bắn tên. Dẫu phần lớn mũi tên bay chệch hướng vô hại, song chỉ cần một phát trúng đích cũng đủ tạo thành rắc rối lớn.
Đường Dung ngồi phía sau nên phải hứng chịu uy hiếp trực tiếp từ cơn mưa tên kia.
Hắn thầm ảo não, tự trách bản thân suy tính không chu toàn.
Đường Dung bị trúng tên hiển nhiên không phải chuyện vừa mới xảy ra. Đám kỵ binh Ngột Đà đã bị bỏ lại một khoảng rất xa, hai người cũng đã vượt ra khỏi tầm bắn của chúng. Kẻ địch có lợi hại đến đâu không thể nào bắn tên làm nàng bị thương được nữa.
Không còn nghi ngờ gì nữa, ngay lúc bị truy kích ban nãy, Đường Dung đã trúng tên.
Thế nhưng nghị lực của vị mỹ nhân tỷ tỷ này thực sự đáng kinh ngạc. Dù trúng tiễn nhưng nàng không hề phát ra một tiếng động. Tần Tiêu chợt nhớ lại lúc trước, hai cánh tay của nàng đột nhiên siết chặt lấy hắn. Giờ ngẫm lại, đó không phải vì sợ ngã ngựa, mà là do cơn đau đớn khó nhịn sau khi bị tên xuyên thấu khiến toàn thân nàng căng cứng, cố sức cắn răng chịu đựng.
Nói cách khác, Đường Dung đã chèo chống được một khoảng thời gian khá dài.
Nàng làm vậy đương nhiên vì sợ Tần Tiêu phân tâm trước thương thế của mình.
Tần Tiêu hiểu rõ, với một nữ tử liễu yếu đào tơ, nỗi đau đớn xé thịt nhường ấy gần như không thể chịu đựng nổi. Vậy mà lúc trúng tên, Đường Dung lại chẳng hề kêu la nửa lời. Sự kiên cường ấy khiến Tần Tiêu nảy sinh lòng kính trọng sâu sắc.
Đáng tiếc nàng rốt cuộc vẫn mang thân phận nữ nhi yếu ớt, cố gượng nửa ngày trời khiến cơ thể ngày càng cạn kiệt sinh lực. Ngay lúc này, chắc chắn nàng đã không thể gồng gánh thêm được nữa nên mới tựa đầu vào lưng hắn.
Phía sau không còn bóng dáng kỵ binh, nhưng thấp thoáng vẫn vọng tới âm thanh vó ngựa dập dồn.
Xem ra đám kỵ binh Ngột Đà này vẫn chưa từ bỏ ý định, quyết truy đuổi tới cùng.
Tần Tiêu ghìm cương dừng lại, nhảy xuống ngựa trước. Trán Đường Dung lấm tấm mồ hôi lạnh, dung nhan nhợt nhạt. Dù đã dốc sức kiềm chế, song giữa đôi lông mày vẫn thoáng hiện nét bi thương thống khổ.
Tần Tiêu nhìn mũi tên cắm dưới vai phải của nàng, vết đâm vô cùng sâu.
"Ngươi... ngươi mặc kệ ta đi." Đường Dung thều thào yếu ớt: "Bọn chúng vẫn đang đuổi theo, ngươi... ngươi mang theo ta sẽ rất nguy hiểm, ngươi hãy tự mình đi trước...!" Nàng gắng gượng nhấc chân, dường như muốn trèo xuống khỏi lưng ngựa.
"Ngươi làm cái gì vậy?"
"Ngươi ném ta... vứt ta ở lại đây là được." Đường Dung ngắt lời: "Chỉ cần bắt được ta, bọn chúng sẽ không truy đuổi ngươi nữa đâu."
Tần Tiêu mặc kệ, xoay người leo lên ngựa ngồi ngay sau lưng nàng. Hắn bất chấp Đường Dung có đồng ý hay không, vòng một tay ôm chặt lấy eo gầy, tay kia nắm lấy dây cương, trầm giọng: "Bọn chúng vẫn ở phía sau, hiện tại chưa cắt đuôi được nên không có thời gian xử lý vết thương. Dung tỷ tỷ, ngươi cố nhịn một chút." Đoạn, hắn giật mạnh dây cương thúc ngựa lao đi.
Để Đường Dung ngồi phía trước, ôm trọn vòng eo của nàng, như vậy lỡ như Đường Dung có kiệt sức thì cũng chỉ ngả vào lòng hắn, không đến mức ngã văng xuống đất.
Đường Dung tuy bảo thủ nhưng không phải kẻ ngoan cố. Chuyện cấp bách đành tùy cơ ứng biến, nàng không lên tiếng phản đối.
Tần Tiêu thừa hiểu nếu cứ chạy thẳng về phía trước thì truy binh đằng sau rất dễ bám theo mục tiêu. Hắn liền bẻ cương sang phải, phi nước đại khoảng nửa canh giờ. Tiếng vó ngựa phía sau rốt cuộc cũng bặt vô âm tín, nhưng hiển nhiên Đường Dung đã sức cùng lực kiệt. Tấm thân mềm mại ngát hương của nàng ngả hẳn ra sau, gần như nằm trọn trong vòng tay Tần Tiêu.
"Dung tỷ tỷ, ngươi còn gắng gượng được không?" Tần Tiêu ghé sát tai nàng khẽ hỏi: "Chịu đựng thêm chút nữa, dường như chúng ta đã bỏ xa bọn chúng rồi, giờ phải tìm một nơi ẩn nấp."
Chẳng rõ Đường Dung có nghe tiếng hay không, nàng chỉ khẽ ừ một tiếng đầy yếu ớt, thân thể thon thả nương nhờ vào lòng hắn.
Tần Tiêu lại đổi hướng, phi chiến mã hồi lâu.
Tốc độ của Hắc Bá Vương vốn dĩ nhanh như chớp giật. Mặc sức sải vó bỏ chạy quá nửa đêm, Tần Tiêu nhẩm tính ít nhất cũng đã vượt hàng trăm dặm đường.
Đám kỵ binh Ngột Đà kia đã bị bỏ lại một khoảng vô chừng.
Mặc dù thoát khỏi mối đe dọa trực tiếp, nhưng vết thương do trúng tên của Đường Dung lại là bề bộn phiền toái. Hắn giảm tốc độ ngựa, đưa mắt nhìn quanh. Bốn bề mênh mông vô tận, hắn không rõ mình đang lưu lạc chốn nao.