Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 424. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 149

Ngọn lửa phía lều trại cũng dần lụi tàn, mấy túp lều đều tan thành tro bụi.

"Ta tới gần bên đó xem rốt cục tình hình ra sao." Tần Tiêu hạ giọng nói: "Dung tỷ tỷ, ngươi nấp ở đây tuyệt đối đừng nhúc nhích, chờ ta quay lại."

"Bây giờ không được qua đó." Đường Dung tỏ ra vô cùng điềm tĩnh: "Đợi bọn chúng đi khuất rồi hẵng tính. Bọn chúng đông người thế kia, lỡ bị phát hiện thì hậu quả khôn lường."

Tần Tiêu cảm thấy lời Đường Dung nói vô cùng có lý. Đưa mắt nhìn về phía lều trại cháy rụi, y đau đáu lo lắng cho sự an nguy của Đại Bằng, đồng thời cũng chẳng thể nguôi ngoai nhớ tới Hắc Bá Vương.

Y và Hắc Bá Vương tâm linh tương thông, nếu nó bị lũ kỵ binh Ngột Đà này cướp mất, Tần Tiêu dù có chết không cam lòng.

Nhưng giờ phút này lại chẳng thể mạo hiểm tiến tới gần, trong bụng y nôn nóng như lửa đốt.

Y bất thình lình ngoái đầu nhìn ra phía sau, chợt bắt gặp một cảnh tượng kiều diễm vô ngần.

Đường Dung nằm sấp trong bụi cỏ, phô bày những đường cong cơ thể uốn lượn thướt tha. Phía dưới vòng eo liễu thon thả, bờ mông nở nang đầy đặn nhô cao dưới lớp áo Đại xưởng tựa như một ngọn đồi nhỏ, no đủ cong vút, khiến người ta hận không thể thò tay bấu một cái. Chưa kịp để trí tưởng tượng bay xa thêm, bên tai y đã vang lên giọng nói lạnh lùng của nàng: "Ngươi nhìn cái gì?"

Tần Tiêu vội vã thu hồi ánh mắt. Đập vào mắt y là đôi mắt phượng tuyệt mỹ của Đường Dung đang gườm gườm nhìn mình. Đôi mày liễu nhíu chặt, trên khuôn mặt thoáng vương nét hờn giận, giữa mi tâm thậm chí còn ẩn chứa vài phần khinh mạn bỉ bôi.

"Ta... ta xem thử xem phía sau có kỵ binh nào mò tới không." Tần Tiêu đành ấp úng chống chế.

Đường Dung hừ lạnh một tiếng, mỉa mai: "Tuổi còn trẻ, chớ sa chân vào con đường sai trái. Ta biết thân thủ ngươi chẳng phải dạng vừa, vậy thì hãy sống cho đàng hoàng đường hoàng đi, đừng làm mấy chuyện lén lút khiến người ta khinh khi."

Tần Tiêu thừa hiểu Đường Dung chắc chắn đã phát giác ánh nhìn khiếm nhã của mình nên mới lên mặt răn dạy.

Đường Dung đâu phải là một thiếu nữ ngây ngô mơn mởn. Nàng lăn lộn giang hồ nhiều, ắt hẳn am hiểu sự đời, lại cực kỳ sành sỏi khoản xét nét sắc mặt người khác. Tới độ tuổi này, nam nhân dòm ngó nàng với tâm tư gì, nàng chỉ cần liếc mắt đã dư sức nhìn thấu.

Tần Tiêu thầm so sánh Đường Dung và Tiểu sư cô. Tuy cả hai đều là những tuyệt sắc mỹ nhân vô tiền khoáng hậu, tuổi tác xấp xỉ nhau, nhưng tính cách quả thực một trời một vực.

Nếu là Tiểu sư cô bắt thóp mình dán mắt nhìn chằm chằm vào bờ mông của nàng, biết đâu nàng còn cố tình vểnh mông lên, tạo một dáng vẻ khêu gợi hơn để trêu chọc mình, sau đó mới sòng phẳng mặc cả ngã giá.

Nhưng Đường Dung lại bảo thủ hơn nhiều. Y chỉ lỡ ném ánh mắt tán thưởng có đôi bận, nàng đã lạnh nhạt trách mắng, chẳng thèm màng đến chuyện người khác có sượng sùng hay không.

Tần Tiêu gượng cười: "Dung tỷ tỷ, tỷ đừng hiểu lầm, ta... không có ý gì khác đâu."

"Hy vọng là vậy." Đường Dung khẽ thở dài: "Ngươi gọi ta là tỷ tỷ, ta còn chê ngươi vắt mũi chưa sạch đấy, thế nên bớt suy diễn linh tinh đi." Nàng chợt nhớ ra điều gì, hạ giọng hỏi: "Ngươi tên gì?"

"Vương Tiêu."

"Ừ." Đường Dung trầm ngâm giây lát, rồi mới nhỏ giọng gặng hỏi: "Đám binh sĩ Ngột Đà này cớ sao lại thình lình xuất hiện ở chốn này, ngươi có biết nguyên cớ vì sao không? Liệu có... liên can gì tới ngươi không?"

Tần Tiêu thầm nhủ chuyện đó tuyệt đối không thể. Y và Đại Bằng tách khỏi thương đội, nhắm hướng Tây Phong bảo lao đi. Dù chẳng nói là hành tung bí mật vô lậu, nhưng cũng khó lòng bị kẻ khác dòm ngó.

Hơn nữa, hai người đều cải trang vi hành kỹ lưỡng. Hạng người ruổi ngựa ngược xuôi trên thảo nguyên nhiều như sao sa, cớ gì bọn y lại xui xẻo lọt vào tầm ngắm cơ chứ?

"Chắc là không đâu." Tần Tiêu lắc đầu phủ nhận: "Bọn ta mới rời quan chưa được bao lâu cũng chẳng gây thù chuốc oán gì với người Ngột Đà, bọn chúng đâu cần thiết phải huy động ngần ấy nhân mã chỉ để bắt ta." Y hơi nhíu mày: "Nhưng hành động sục sạo khắp bốn bề ban nãy, dường như bọn chúng nắm chắc mười mươi kẻ cần tìm đang lẩn trốn quanh đây." Lờ mờ nhận ra điều gì, y quay sang nhìn thẳng vào mắt Đường Dung: "Dung tỷ tỷ, liệu chuyện này có liên quan tới các ngươi không?"

Đường Dung khẽ chau mày, giữ im lặng chẳng nói chẳng rằng.

Thấy nàng nín thinh, trong lòng Tần Tiêu chợt gợn lên cảm giác lạnh lẽo. Y thầm đoán nếu lũ kỵ binh Ngột Đà này thực sự nhắm vào Đường Dung, vậy thì vị tỷ tỷ mỹ nhân này rốt cục mang thân thế thần thánh phương nào?

Người Ngột Đà cất công phát động vài chục tên kỵ binh, mục tiêu cần bắt giữ hiển nhiên chẳng phải là kẻ vô danh tiểu tốt.

Hơn thế nữa, khí chất của Đường Dung thoạt nhìn đã biết tuyệt đối không phải phường bá tánh bình dân. Bét nhất cũng phải xuất thân từ đại gia tộc giàu nứt đố đổ vách. Một tuyệt thế mỹ nhân nhường này, hà cớ gì lại lặn lội tới vùng đất Ngột Đà hãn quốc đầy gió cát?