Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 422. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 147
"Trong lều của ta cũng có thuốc trị thương, để lát nữa quay về ta lấy cho ngươi." Đường Dung cất bước tiến lại gần Tần Tiêu. Đảo mắt nhìn lướt qua bả vai y, nàng nhỏ nhẹ bảo: "Ngươi băng bó qua loa thế này không ổn đâu, chốc nữa về phải bao sái lại cho đàng hoàng. Ta có một vị bằng hữu am hiểu chút y thuật, lát nữa để hắn giúp ngươi xử lý vết thương."
Nàng cách Tần Tiêu hai bước chân, một luồng u hương thanh tao thấm đẫm ruột gan xộc thẳng vào cánh mũi. Tâm thần Tần Tiêu bất giác khẽ dao động. Y gật đầu ưng thuận: "Vậy đành làm phiền rồi." Dứt lời, y vươn tay nhường lối: "Tỷ tỷ mời đi trước!"
Đường Dung hé môi cười mỉm, dời gót sen nhẹ nhàng lướt về phía lều bạt. Tần Tiêu rảo bước theo sau. Tới lúc này y mới bàng hoàng nhận ra, ngay cả dáng vẻ bước đi của Đường Dung cũng toát lên mị lực nữ nhân say đắm lòng người. Vòng eo liễu nhẹ nhàng đu đưa, tựa hồ cành dương liễu lay động trước gió xuân. Nàng gắt gao túm chặt mép Đại xưởng, ép mảnh áo dính sát vào thân thể, bao bọc kín bưng tựa bưng mít. Nào ngờ hành động ấy lại vô tình khắc họa từng đường cong uốn lượn phập phồng trên cơ thể nàng rành rẽ đến từng chân tơ kẽ tóc.
Nhìn từ phía sau, bờ mông cong vút bị Đại xưởng nịt chặt hiện lên no đủ tròn trịa tựa vầng trăng rằm. Mỗi nhịp đung đưa lại càng thêm muôn vàn phong tình lả lướt, suýt chút nữa đã làm mù luôn cả đôi mắt của Tần Tiêu.
Tần Tiêu thầm cất tiếng tán thưởng trong bụng, không kìm được nảy sinh ý nghĩ dung tục: bờ mông đẫy đà này, quả thực là bảo vật giá trị liên thành.
...
Tần Tiêu dùng ánh mắt chiêm ngưỡng nghệ thuật để ngắm nhìn vầng trăng rằm đẫy đà đang lả lướt đung đưa phía trước. Thế nhưng y lại nơm nớp lo sợ Đường Dung bất thình lình ngoái đầu lại phát giác ra hành vi khiếm nhã của mình nên chẳng dám dán mắt nhìn chằm chằm một cách quá lộ liễu.
Trên đường phố Quy thành, phu nhân và tiểu thư của các đại hộ nhân gia cũng thường xuyên dạo bước xuất hiện. Trước đây Tần Tiêu từng cảm thấy một vài vị thiếu phu nhân quả thực mang phong tình vạn chủng. Nhưng hôm nay khi tận mắt nhìn thấy Đường Dung, y mới vỡ lẽ những vị phu nhân mình từng gặp gỡ ở Quy thành trước kia thực sự chẳng đáng xách dép.
Y từng dõi mắt theo bóng lưng của vô số nữ nhân trên phố thị, nhưng chưa có một ai sở hữu dáng đi đẹp mắt tựa Dung tỷ tỷ.
Nàng lướt đi tựa gió thoảng, yểu điệu như cành liễu, bước chân uyển chuyển khinh linh. Mặc dù khí chất toát ra vô cùng ưu nhã đoan trang, nhưng lúc này nhìn từ phía sau, dáng đi đong đưa đầy mị lực của nàng dường như đang dốc cạn muôn vàn phong tình tuôn trào, tự thân đã mang sẵn ba phần phong lưu quyến rũ.
Ao nước cách lều bạt một khoảng khá xa, Đường Dung tay gắt gao túm chặt Đại xưởng, chẳng dám bước đi quá nhanh. Tần Tiêu cũng đành chầm chậm lững thững theo sát phía sau.
Đột nhiên, bên tai thình lình vọng lại tiếng vó ngựa dồn dập, ầm ầm rền vang dữ dội.
Tần Tiêu sững bước, trầm giọng hô: "Đợi đã!"
Đường Dung bước đi phía trước, dường như đang ôm ấp tâm sự nặng nề, nghe tiếng Tần Tiêu gọi bèn xoay người lại. Thấy y mang vẻ mặt thập phần nghiêm trọng, Tần Tiêu đã mau miệng hỏi: "Có nghe thấy tiếng vó ngựa không?"
Đường Dung ngẩng phắt đầu lên. Nghe thấy tiếng vó ngựa ầm ầm truyền tới, nàng gật đầu đáp: "Nghe thấy rồi, hình như... xuất phát từ phía lều bạt bên kia."
Lúc này tuy vẫn còn cách lều bạt một đoạn đường, nhưng nương theo ánh trăng mờ tỏ, Tần Tiêu lờ mờ nhìn thấy phía xa xa xuất hiện một toán nhân mã đông đảo. Đáy lòng y chợt lạnh toát. Trong lúc tình thế cấp bách, y lại đưa tay tóm lấy cánh tay Đường Dung. Chẳng màng đợi Đường Dung kịp phản ứng, y đã kéo phăng nàng nấp tuốt vào bụi cỏ rậm rạp ven đường.
Nơi này cỏ mọc um tùm, chỉ cần cúi rạp người xuống là dư sức che khuất hoàn toàn thân hình.
"Tình hình không ổn rồi." Tần Tiêu dùng một tay vạch lối giữa đám cỏ, phóng tầm mắt ra xa. Dưới ánh trăng tỏ, y chỉ thấy vài chục tên kỵ binh đang lao đi xé gió với tốc độ cực nhanh, bủa vây trùng trùng điệp điệp khu lều bạt của mục dân.
Y không khỏi kinh hãi tột độ.
Đám kỵ binh kia tay vung vẩy những thanh loan đao sáng loáng, miệng gào thét hung hăng, nhân số đông đảo vô cùng.
Đường Dung đương nhiên cũng rành rẽ chứng kiến thế cục bên kia, hoa dung nháy mắt thất sắc, cất tiếng thảng thốt: "Nguy to...!" Nàng toan nhỏm người dậy, nào ngờ Tần Tiêu nhanh như chớp nghiêng mình, đè sấp nàng xuống bụi cỏ rậm rạp. Đường Dung hoảng hồn kinh hãi, vừa định mở miệng trách mắng, Tần Tiêu đã vội đưa tay bịt chặt đôi môi anh đào của nàng.
Đường Dung sợ hãi tột cùng, đinh ninh Tần Tiêu đang mưu đồ giở trò đồi bại. Ngay đúng lúc ấy, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên ngay sát bên tai. Nàng khẽ nghiêng đầu, xuyên qua khe hở của đám cỏ, vừa vặn nhìn thấy vài tên kỵ binh phóng sượt qua ngay bên cạnh tựa một cơn lốc. Tới tận lúc này nàng mới vỡ lẽ Tần Tiêu hoàn toàn không rắp tâm sàm sỡ, mà là y đã sớm nhạy bén đánh hơi được đám kỵ binh kia.