Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 410. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 135
Giữa thanh thiên bạch nhật, Tần Tiêu không tiện nán lại bên cạnh xe ngựa quá lâu, tránh để người khác nhìn thấy hiểu lầm.
Rời khỏi cỗ xe, y nhìn thấy cách đó không xa có một chiếc cột gỗ dựng đứng lên. Có người đã đóng cột xuống đất, trói ngoặt vị Đại Gia Lão bị bắt kia vào cột, bên cạnh còn cắt cử người cầm đao canh gác.
Đại Gia Lão ngồi bệt dưới đất, hai tay bị trói quặt ra sau cột, ngẩng đầu nhìn trời, chiếc mặt nạ đồng xanh vẫn chưa tháo xuống.
Tần Tiêu bước tới, đánh giá hắn vài lượt rồi ngồi xổm xuống trước mặt hắn. Hắn làm như không thấy, chẳng thèm để ý.
"Đại Gia Lão hẳn không ngờ tới sẽ có kết cục như thế này." Tần Tiêu cuối cùng lên tiếng cười nói.
Đại Gia Lão không nhìn y, chỉ thản nhiên đáp: "Kết cục như thế này thì sao chứ? Các ngươi ở đây chẳng có ai là nam nhi thực thụ cả. Ta rơi vào tay các ngươi, vậy mà chẳng có nổi một kẻ nào dám cứa một đao lên cổ ta."
"Đại Gia Lão không cần nói những lời như vậy." Tần Tiêu đáp: "Đã có lời hứa, chúng ta đương nhiên sẽ giữ chữ tín, vài ngày nữa sẽ thả ngươi đi."
Lúc này Đại Gia Lão mới nhìn sang Tần Tiêu, cười lạnh: "Lão Ngũ luôn coi ngươi như anh em ruột thịt, thậm chí còn từng muốn để ngươi phân thành người của bọn ta. May mà chuyện không thành sự thật, bằng không nếu có loại tiểu nhân thấy lợi quên nghĩa như ngươi ở bên cạnh, đó mới thực sự là nỗi nhục nhã ê chề của bọn ta."
"Tiểu nhân?" Tần Tiêu hờ hững nói: "Các ngươi thừa biết thương đội chỉ có độ chừng hai mươi tên hộ vệ, phần lớn đều là người vô tội, vậy mà lại tập hợp sáu bảy mươi kỵ binh tập kích bọn ta, thậm chí trước đó còn gài người hạ độc vào cỏ ngựa. Đại Gia Lão, hành vi của các ngươi dường như cũng chẳng quang minh chính đại cho cam."
Đại Gia Lão lập tức có phần nghẹn lời.
Nếu nói lấy đông hiếp quả còn có thể giải thích được, nhưng hạ độc vào cỏ thức ăn của ngựa quả thực là chuyện không thấy được ánh sáng.
Tần Tiêu xua tay với hai tên lính gác: "Các ngươi đi nghỉ ngơi một lát đi, để ta canh chừng hắn."
Hai người chần chừ một chút, nhưng biết thân phận của Tần Tiêu trong thương đội nên không dám nói nhiều, chắp tay lui xuống.
"Bảo bọn họ đi, liệu có phải có chuyện gì mờ ám muốn nói không?" Đại Gia Lão lạnh nhạt lên tiếng.
Tần Tiêu cười: "Ngay cả chuyện mờ ám ngươi cũng đã làm rồi, còn không muốn người khác nói vài câu sao?"
"Ngươi...!" Đại Gia Lão có phần thịnh nộ, nhưng lập tức bình tĩnh lại, cười nói: "Phải thừa nhận, đêm qua ngươi lợi dụng Ôn Bất Đạo tiếp cận ta, khiến ta lơ là phòng bị rồi thừa cơ ra tay, quả thực là tâm tư kín đáo. Tiểu huynh đệ, để đạt mục đích, trở mặt vô tình, ngay cả anh em cũng có thể lợi dụng bán đứng, đây mới là phách lực mà kẻ làm đại sự nên có. Hiện tại ta quả thực có phần bái phục ngươi."
Tần Tiêu nói: "Đừng chụp cho ta cái mũ bán đứng huynh đệ. Ta và Ôn đại thúc không phải anh em, y là tiền bối của ta. Hơn nữa, những gì ta làm cũng chỉ là học theo các ngươi thôi. Có câu gậy ông đập lưng ông, ngươi chắc là hiểu chứ?"
"Ý gì?"
"Ngươi cài gian tế bên cạnh Đại công tử." Tần Tiêu nói: "Lợi dụng gian tế để nắm rõ tình hình của chúng ta. Các ngươi đã có thể lợi dụng người bên cạnh Đại công tử, ta tất nhiên cũng có thể lợi dụng người bên cạnh ngươi." Không đợi Đại Gia Lão lên tiếng, thân hình y hơi nghiêng về phía trước, hỏi: "Các ngươi tốn bao nhiêu công sức như vậy, mục đích là để bắt cóc Đại công tử. Đại Gia Lão, ngươi có thể nói cho ta biết, vì sao các ngươi phải làm như vậy không?"
"Vì bạc." Đại Gia Lão đáp: "Chúng ta thiếu bạc tiêu, bắt Vũ Văn Thừa Triêu có thể đổi lấy một khoản tiền. Câu trả lời này ngươi hài lòng chưa?"
Tần Tiêu bật cười: "Thực ra các ngươi đâu hề thiếu bạc. Hoang Tây Tử Dực âm thầm phái người đi khắp nơi vơ vét tài sản, đây vốn đã là một khoản thu nhập khổng lồ rồi. Quan trọng là có người ở phía sau vẫn luôn hậu thuẫn cho các ngươi. Tài lực của bọn họ đủ sức bảo đảm cho các ngươi không bao giờ thiếu tiền."
Thân hình Đại Gia Lão chấn động, ánh mắt dưới lớp mặt nạ trở nên sắc bén: "Ta không hiểu ngươi đang nói gì."
"Không hiểu thì coi như ta đang nói đùa vậy, không cần coi là thật." Tần Tiêu hạ giọng nói: "Hoang Tây Tử Dực vẫn luôn hoạt động ở Tây Lăng, nhưng các môn phiệt Tây Lăng lại biết rất ít về các ngươi. Nếu các ngươi chỉ là mã tặc bình thường, tụ tập hai ba mươi người lập trại làm cường đạo, cẩn thận dè dặt, không để ai biết lai lịch hành tung thì chuyện đó vẫn có thể làm được. Nhưng các ngươi ít nhất cũng phải có tới mấy trăm nhân mạng, hơn nữa còn được trang bị tinh lương và có chiến mã tốt nhất. Dẫu vậy, các ngươi vẫn khiến các môn phiệt Tây Lăng chẳng hề hay biết gì, quả thật là quá kỳ quái."