Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 406. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 131

"Ta biết." Tần Tiêu gật đầu nghiêm túc: "Với tính tình của Đại công tử, y sẽ không chịu khuất phục. Trong thương đội này có người do ta đưa tới, ta đã hứa sẽ đưa họ về, thế nhưng có người đã ngã xuống dưới lưỡi đao của các ngươi, ta đã không thể thực hiện trọn vẹn lời hứa của mình với bọn họ. Nhưng những người còn lại, ta nhất định phải dẫn dắt họ bình an rời khỏi chốn này."

...

Vũ Văn Thừa Triêu và Tần Tiêu liên thủ khống chế Đại Gia Lão, xốc ngược hắn lên. Đám Bàn Ngư vạn lần không ngờ giữa chốn tuyệt cảnh lại nảy sinh biến hóa bực này, nhất thời nửa mừng rỡ nửa kinh ngạc.

"Đừng tưởng các ngươi bắt được bảo bối gì." Đại Gia Lão tuy bị đao kề sát yết hầu nhưng chẳng lộ vẻ sợ hãi, ngược lại còn cười gằn: "Muốn dùng mạng của một mình ta đổi lấy mạng của tất cả các ngươi, quả thực là ý tưởng hão huyền."

Tần Tiêu mỉm cười: "Bất kể mạng ngươi có đáng tiền hay không, nếu bọn ta phải chết thì ngươi chắc chắn phải bồi táng cùng bọn ta."

"Lão Ngũ, không cần quản ta." Đại Gia Lão nghiêm giọng quát: "Tất cả nghe lệnh, toàn bộ thương đội, chó gà không tha, không để mống nào sống sót."

Sắc mặt không ít người khẽ biến.

Vũ Văn Thừa Triêu lại cười ha hả: "Vương huynh đệ, kể từ giờ phút này, chỉ cần có một người của thương đội chết trong tay bọn chúng, lập tức cắt đứt cổ họng vị Đại Gia Lão này. Dù sao chúng ta cũng đã rơi vào bước đường cùng, kéo Đại Gia Lão chôn theo, sau khi chết ít nhiều cũng thấy an tâm hơn."

Lúc này từ trong đám đông lại bước ra một người, trầm giọng nói: "Vũ Văn Thừa Triêu, nếu ngươi thực sự dám động đến một cọng tóc của Đại Gia Lão, ta đảm bảo thương đội không một ai có thể sống sót rời khỏi nơi này."

Giọng nói của người này tràn trề trung khí, nhả chữ lơ lớ không sõi. Tần Tiêu nghe ra được, kẻ này chính là tên kỵ binh tiến đến đàm phán với Vũ Văn Thừa Triêu lúc đầu.

Tần Tiêu cười khanh khách, quay sang Vũ Văn Thừa Triêu nói: "Đại gia, bọn chúng dường như nghĩ rằng chúng ta không dám hạ thủ vô tình?"

Vũ Văn Thừa Triêu đã nhặt thanh đại đao của Đại Gia Lão lên từ dưới đất, chẳng nói lời thừa thãi, túm lấy một lọn tóc của Đại Gia Lão. Ánh đao lóe lên, lọn tóc đã bị cắt đứt. Y ném lọn tóc đó về phía Ôn Bất Đạo: "Ta đã động đến một cọng tóc rồi đấy, các ngươi làm gì được nào?"

Tên kỵ binh đàm phán kia chưa kịp mở miệng, Ôn Bất Đạo đã trầm giọng cất lời: "Lão Lục, chớ có manh động." Y nhìn Vũ Văn Thừa Triêu nói: "Đại công tử, Đại Gia Lão tuy nằm trong tay ngươi, thế nhưng người của các ngươi cũng đang ở trong tay bọn ta...!"

"Bọn ta chết cũng chẳng sao, cứ để hắn chôn cùng." Triệu Nghị lớn tiếng gào lên, người đứng bên cạnh liền giáng thêm cho gã một cái tát.

Vũ Văn Thừa Triêu còn chưa kịp lên tiếng, tay Tần Tiêu đã siết chặt lại. Đại Gia Lão chỉ cảm thấy cổ họng nóng ran, dĩ nhiên đã bị rạch một đường, máu tươi rỉ ra từ vết thương.

Ôn Bất Đạo giật mình kinh hãi, kêu lên: "Tiêu tử, đừng động thủ!" Hồi ở trong ngục y quen gọi Tần Tiêu là "Tiêu t?" lúc này trong lúc khẩn cấp đã lỡ miệng thốt ra.

Tần Tiêu nhìn Ôn Bất Đạo, nói: "Đổ Thần thúc, trong lòng ngươi thừa hiểu, ta không hề muốn đối địch với ngươi, càng không muốn cùng ngươi binh đao tương hướng. Ngươi cho thuộc hạ rút lui, đồng thời đảm bảo không tập kích thương đội của bọn ta nữa, Đại gia chắc chắn cũng sẽ thả Đại Gia Lão."

"Không sai." Vũ Văn Thừa Triêu gật đầu đồng tình: "Rút nhân mã của ngươi về, cam kết tuyệt đối không tấn công thương đội bọn ta nữa. Đợi khi bọn ta xác nhận an toàn, tự khắc sẽ phóng thích Đại Gia Lão."

"Lão Ngũ, cái mạng này của ta không đáng tiền." Đại Gia Lão trầm giọng nói: "Thất bại thảm hại trở về, ngươi hẳn phải biết rõ hậu quả."

Ôn Bất Đạo cúi đầu trầm mặc giây lát, cuối cùng ngước nhìn Vũ Văn Thừa Triêu nói: "Ta làm sao lại tin tưởng ngươi?"

"Thương đội phải đến Ngột Đà, hành trình của bọn ta không thể thay đổi." Vũ Văn Thừa Triêu đáp: "Nếu bọn ta không giữ đúng lời hứa, lúc quay về các ngươi vẫn có thể ra tay thêm lần nữa."

Ôn Bất Đạo khẽ gật đầu, vung tay lên: "Rút!"

Lão Lục sốt sắng: "Ngũ ca, chúng ta...!"

"Mọi trách nhiệm, do một mình ta gánh vác." Ôn Bất Đạo trầm giọng: "Không cần nói nhiều nữa, tất cả lui quân." Y lại quay sang Vũ Văn Thừa Triêu tiếp lời: "Bọn ta giữ đúng lời hứa, cũng mong các ngươi tuân thủ hứa hẹn, bằng không hậu quả các ngươi gánh không nổi đâu." Y liếc nhìn Tần Tiêu một cái, chẳng nói thêm lời nào, xoay người sải rảo bước về phía ngựa của mình rồi trèo lên.

Lão Lục do dự một thoáng, cũng lên ngựa, lớn tiếng hô: "Rút lui!" Đoạn cùng Ôn Bất Đạo thúc ngựa rời đi.

Đám kỵ binh dưới trướng y quả thực là kỷ luật nghiêm minh, không hề chần chừ, mang theo thi thể của đồng bọn tử trận, răm rắp lên ngựa. Trong phút chốc tiếng người hô ngựa hí vang lên, chỉ một loáng sau, đám kỵ binh đã phi ngựa đi khuất. Trong doanh địa ngoại trừ Đại Gia Lão, chẳng còn sót lại bóng dáng một tên kỵ binh nào.