Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 405. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 130

Tần Tiêu cười khổ: "Ta gây chút chuyện bên đó nên phải trốn chạy lưu vong. Trên đường lưu vong, ta gặp gỡ vị Đại công tử này, lúc ấy không còn chốn dung thân nên theo y kiếm bát cơm."

Triệu Nghị lúc này không kìm nổi nữa, chửi ầm lên: "Họ Vương kia, đồ súc sinh, dám phản bội Đại công tử, ngươi... ngươi chết không được tử tế đâu." Gã vừa dứt lời, lập tức có người bên cạnh giơ tay tát mạnh một cái.

Tần Tiêu nhìn Triệu Nghị, lớn tiếng vặn lại: "Tai ngươi điếc rồi à? Vũ Văn Thừa Triêu chịu trói, các ngươi mới giữ được mạng, nhưng y vốn dĩ chẳng để tâm đến mạng sống của các ngươi. Các ngươi cam tâm cùng chết với y ta không can thiệp, nhưng tại sao ta lại phải bồi táng cùng y?"

Vũ Văn Thừa Triêu nhắm nghiền mắt, thản nhiên đáp: "Ngươi nói đúng, ngươi quả thực không có nghĩa vụ phải bồi táng cùng ta, ta không trách ngươi."

"Đại Gia Lão, tiểu huynh đệ đã bắt được Vũ Văn Thừa Triêu, đây là một đại công, mong Đại Gia Lão đừng làm khó cậu ta." Ôn Bất Đạo chắp tay cầu xin kỵ sĩ mặt nạ kia.

Đại Gia Lão nhìn sâu vào mắt Tần Tiêu, hồi lâu sau mới lên tiếng: "Có công tất có thưởng, đó là lẽ tự nhiên." Đoạn, hắn hỏi Tần Tiêu: "Ngươi muốn ban thưởng thứ gì?"

Tần Tiêu ngần ngừ một thoáng, đảo mắt nhìn quanh, muốn nói lại thôi.

"Cứ việc nói, chỉ cần ta có thể làm được, nhất định sẽ đáp ứng ngươi." Đại Gia Lão cười xòa: "Lão Ngũ trước mặt ta đã nhiều lần hết lời ngợi khen ngươi, tuổi còn trẻ nhưng lại trượng nghĩa. Dù chưa từng gặp mặt, nhưng ta rất tán thưởng nhân phẩm của ngươi."

Tần Tiêu ngẩng đầu thưa: "Đa tạ... Đại Gia Lão. Đại Gia Lão, ta...!" Suy nghĩ một chút rồi mới tiếp lời: "Có một nữ nhân...!"

"Cái gì?" Đại Gia Lão nghe hai tiếng "nữ nhân" thì lấy làm lạ, bất giác tiến sát lại hai bước: "Nữ nhân nào?"

"Trong xe có mấy nữ nhân." Tần Tiêu hạ hạ giọng, vẻ mặt có phần ngượng ngùng: "Trong đó... trong đó có một người quen biết với ta, cho nên...!" Đang nhìn Đại Gia Lão, sắc mặt hắn thình lình biến đổi, thất thanh la lớn: "Đại Gia Lão, cẩn thận phía sau...!"

Không chỉ Tần Tiêu, ngay cả Vũ Văn Thừa Triêu cũng khẽ biến sắc.

Đại Gia Lão thấy hai người bỗng chốc đổi sắc mặt, trong lòng run lên, liền ngoái đầu nhìn lại. Cùng lúc đó, chỉ nghe Tần Tiêu quát lớn: "Động thủ." Mũi chân hắn đạp mạnh, lao sầm sập về phía Đại Gia Lão. Vũ Văn Thừa Triêu gần như đồng thời cũng lao vút ra với tốc độ kinh hồn.

Đại Gia Lão vừa ngoái đầu lại đã cảm nhận luồng gió sắc bén ập tới, thầm kêu không ổn.

Vũ Văn Thừa Triêu dũng mãnh tựa hổ, Tần Tiêu thoăn thoắt như báo. Hai người hợp lực toàn lực, thấu rõ sinh tử tồn vong đều quyết định tại nhát này, bèn dốc toàn tâm toàn sức.

Đại Gia Lão không thể ngờ Tần Tiêu lại trở mặt nhanh như lật sách. Chấn kinh không kịp nghĩ ngợi, thanh đại đao vừa vung tới, thân pháp Tần Tiêu đã uyển chuyển như mị ảnh. Khi đại đao của Đại Gia Lão chém xuống, hắn liền hóa đao thành kiếm, mũi đao đâm thẳng vào cổ tay đối phương, hệt như lúc dùng gậy gỗ đâm vào mâm đồng trước ngực con vượn khổng lồ trên núi, nhắm chuẩn mục tiêu, chẳng hề phân tâm.

"Phập!"

Một tia máu tươi túa ra, mũi đao đâm trúng mạch tay Đại Gia Lão. Đau nhói thấu xương, đại đao trong tay hắn văng khỏi tay, Vũ Văn Thừa Triêu đã lao đến bên cạnh, tựa như mãnh hổ, ôm chặt lấy eo Đại Gia Lão rồi vật ngửa y xuống đất.

Đại Gia Lão toan phản đòn thì cổ họng chợt truyền đến cảm giác lạnh lẽo, mũi đao trong tay Tần Tiêu đã kề sát yết hầu.

Từ lúc Tần Tiêu và Vũ Văn Thừa Triêu động thủ cho đến khi lưỡi đao kề cổ Đại Gia Lão, mọi chuyện xảy ra chỉ trong chớp mắt. Rất nhiều người thậm chí còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Bên cạnh Đại Gia Lão chẳng có một ai, người duy nhất có khả năng ra tay ứng cứu chỉ có Ôn Bất Đạo. Thế nhưng Ôn Bất Đạo hoàn toàn không ngờ Tần Tiêu lại lật mặt chớp nhoáng, lúc Tần Tiêu động thủ, y hoàn toàn chưa kịp phản ứng. Đến khi hoàn hồn, Đại Gia Lão đã trở thành tù binh dưới đao Tần Tiêu.

"Ngươi đang làm cái gì vậy?" Ôn Bất Đạo thất kinh.

Tần Tiêu nhìn Ôn Bất Đạo, mang theo chút áy náy đáp lời: "Thần Đổ thúc, chúng ta nay đã sòng phẳng, ta phải bảo vệ mạng sống cho họ nên chỉ đành tung hạ sách này thôi!"

Lúc trước Ôn Bất Đạo nợ Tần Tiêu một ân tình, hôm nay Tần Tiêu lợi dụng mối giao tình với Ôn Bất Đạo để tiếp cận Đại Gia Lão, thậm chí khiến Đại Gia Lão nới lỏng cảnh giác. Nếu không có tình cố tri giữa mình và Ôn Bất Đạo, hắn tuyệt nhiên chẳng thể nào nắm bắt được thời cơ vàng ngọc nhường này.

Việc hắn lợi dụng Ôn Bất Đạo cũng đồng nghĩa với việc Ôn Bất Đạo không còn nợ hắn ân tình nào nữa.

Ôn Bất Đạo thở dài đánh sượt một tiếng: "Ngươi vốn không cần phải làm thế này, có ta ở đây, đệ đệ vốn dĩ sẽ không có mệnh hệ gì."