Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 398. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 123

Mọi người nơm nớp chờ đợi quá nửa đêm, tinh thần vẫn luôn căng như dây đàn. Giờ phút này nghe thấy tiếng la hét, đám hộ vệ đã đồng loạt rút tên ra, lấy xe cộ làm điểm tựa ẩn nấp, chiếm cứ vị trí đắc địa, sẵn sàng nghênh địch.

Thám tử phía chính diện cất tiếng hô lớn cảnh báo, âm thanh vang vọng dội đi thật xa trong màn đêm tĩnh mịch. Thám tử canh gác trên sườn dốc hai bên tả hữu nghe thấy động tĩnh không chút chần chừ, lao như tên bắn về phía doanh địa.

Vũ Văn Thừa Triêu sải rảo bước tiến tới. Tần Tiêu lăm lăm thanh đao trong tay, thấy Vũ Văn Thừa Triêu đi tới liền trầm giọng nói: "Đại công tử, quả nhiên đã đến, nhanh hơn chúng ta tưởng!"

"Ta cũng đinh ninh chúng phải đợi đến tối mai mới động thủ." Vũ Văn Thừa Triêu cười lạnh lùng: "Xem ra việc hạ độc lũ ngựa không chỉ nhằm giam chân chúng ta ở đây, mà còn muốn triệt đường di chuyển của chúng ta, dồn ép tất cả vào chỗ chết bên bờ Trú Mã hồ."

"Đại công tử, ngài xem kìa!" Cảnh Thiệu trầm giọng cất lời, giơ tay chỉ thẳng về phía sườn đồi phía trước.

Dưới màn đêm trăng tỏ, chỉ thấy vài bóng đen xuất hiện trên sườn đồi. Khoảng cách tuy có hơi xa, nhưng vẫn có thể nhìn lờ mờ hình dáng. Tầm bốn năm kỵ binh hiện diện trên sườn đồi, chỉ khựng lại một thoáng rồi đột ngột từ trên cao lao ập xuống với tốc độ nhanh như cắt.

Tần Tiêu thấy đám người này cưỡi ngựa điêu luyện, thân người hòa làm một với thú cưỡi, thuật ngự mã xuất chúng, tuyệt đối không kém cạnh đám tinh nhuệ của Bạch Hổ doanh.

"Sao chỉ có mấy người vậy?" Cảnh Thiệu nhíu mày lẩm bẩm.

Tần Tiêu cũng thấy kỳ lạ, đưa mắt lướt dọc theo hai cánh tả hữu nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy bất kỳ động tĩnh nào.

Chỉ dựa vào vài ba kỵ binh mà đòi tập kích cả một thương đội, chuyện này rõ ràng là nằm mộng giữa ban ngày. Tần Tiêu thừa hiểu trong này ắt có uẩn khúc, bèn liếc nhanh về phía hồ nước, khẽ giọng hỏi: "Đại công tử, bên bờ hồ ngài có bố trí người canh phòng không?"

"Phía đó ta đã cho người túc trực theo dõi mặt hồ, hễ có bất kỳ động tĩnh nào sẽ lập tức cảnh báo." Vũ Văn Thừa Triêu đáp: "Chắc hẳn chúng sẽ không tới mức lặn dưới nước bơi tới đây đâu."

Trong lúc hai người đang bàn tán, đám kỵ binh kia đã tiến sát đến gần doanh trại hơn. Nhóm người Cảnh Thiệu đều đã trương cung lắp tên, chỉ đợi một tiếng hô là nhất tề thả lỏng dây cung.

"Cứ từ từ đã." Vũ Văn Thừa Triêu ngăn lại: "Đợi chúng đến gần thêm chút nữa, xem rốt cục chúng giở trò quỷ quái gì."

Chỉ còn cách chừng hai mươi bước chân, toán kỵ binh đã hoàn toàn lọt vào tầm bắn của cung tên.

Nhờ ánh trăng soi tỏ, mọi người nhìn rõ mồn một dáng vẻ nhóm người này. Cả bọn đều khoác bì trụ, đầu đội mũ da, nhưng hai cánh tay lại để trần, hoàn toàn không có bất kỳ thứ gì che chắn.

"Là kỵ binh Ngột Đà." Gương mặt Vũ Văn Thừa Triêu sầm xuống: "Đây chính là cách ăn vận của kỵ binh Ngột Đà."

"Người Ngột Đà?" Tần Tiêu cũng vô cùng ngạc nhiên.

Lúc trước mọi người đã đồn đoán xem rốt cục phe phái nào định giở trò đánh úp thương đội. Mặc dù từng thoáng nghĩ tới bọn người Ngột Đà, nhưng lại cho rằng khả năng này cực kỳ mong manh. Giờ khắc này, thấy trước mắt quả nhiên là đám kỵ binh Ngột Đà, ai nấy đều không khỏi kinh ngạc.

Lúc này, đám kỵ binh đã ghìm cương dừng lại. Kẻ dẫn đầu có vóc dáng vạm vỡ, mặc dù vận đồ kỵ binh Ngột Đà nhưng phần từ mũi trở xuống lại được che kín bởi một tấm vải xám, khiến người ta không thể nhìn rõ diện mạo. Không chỉ kẻ cầm đầu, mà ngay cả đám kỵ binh tùy tùng phía sau y cũng đều dùng vải xám che mặt.

"Vũ Văn đại công tử có thể ra đây nói mấy lời không?" Kẻ dẫn đầu đội kỵ binh Ngột Đà dõng dạc lên tiếng, chất giọng vang dội như chuông gõ, trung khí sung túc.

Vũ Văn Thừa Triêu và Tần Tiêu đưa mắt nhìn nhau. Cả hai đứng thẳng dậy, nhìn về phía người nọ, lớn tiếng quát: "Các ngươi là kẻ nào?"

"Vâng mệnh Bạch Lang Vương, tới đây để đàm đạo một mối làm ăn với Đại công tử." Người nọ nói tiếng Trung Nguyên lơ lớ nửa mùa, nghe khẩu âm thì đích thực là người Ngột Đà.

Vũ Văn Thừa Triêu thoáng sững sờ, nhăn mày hỏi: "Làm ăn cái gì?"

"Đại công tử có thể bước ra ngoài để chuyện trò không?" Người nọ cất lời: "Ngài không cần lo lắng, trong lúc đàm đạo chuyện làm ăn, chúng ta tuyệt đối không làm hại ngài. Hòa hay chiến, cũng phải đợi bàn xong chuyện rồi hãy quyết định."

Người kia nói năng tuy uyển chuyển, nhưng Vũ Văn Thừa Triêu vẫn nghe ra hàm ý châm chọc gã núp sau cỗ xe không dám ló mặt ra.

Vũ Văn Thừa Triêu cười gằn một tiếng, đoạn thu đao vào vỏ, từ tốn bước ra khỏi nơi ẩn nấp. Tần Tiêu lo lắng cho sự an nguy của Vũ Văn Thừa Triêu nên bám sát bên cạnh. Dẫu sao đối phương cũng chỉ có năm tên kỵ binh, nhỡ chúng có động tĩnh gì, y vẫn có thể bảo hộ Vũ Văn Thừa Triêu được bình an. Hơn nữa, đám Cảnh Thiệu đang chĩa cung tên thẳng về phía bọn chúng, nếu chúng dám làm càn, hậu quả nhận lại sẽ là mưa tên bão táp từ phe Cảnh Thiệu.