Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)
Chương 386. Mây mờ tái ngoại, đao Trấn Ma 111
Y không muốn vạch trần chân tướng sự việc cho nàng biết.
Có lẽ đến cuối cùng, nàng vẫn chẳng thể thoát khỏi số kiếp trở thành món đồ chơi mặc người chà đạp của Bạch Lang Vương. Dẫu vậy, Tần Tiêu vẫn mong nàng có thể biết được cơn ác mộng này muộn đi vài ngày, như thế ít ra cũng đỡ đi phần nào dằn vặt.
Cáp Ni Tư vừa nghe không phải bị bán cho người Ngột Đà, nét mặt liền bừng sáng hân hoan, khẽ hỏi: "Vậy... chúng ta tới nơi này để làm gì?"
"Thực ra... ta không nắm rõ." Tần Tiêu đáp lời: "Nhưng chắn chắn một điều là không có chuyện bán các ngươi cho bọn họ. Ngươi... rất sợ người Ngột Đà sao?"
Cáp Ni Tư gật đầu: "Người Ngột Đà thảy đều là thú dữ. Bọn chúng đã bắt rất nhiều người ở Tây Vực về làm nô lệ, hơn nữa còn thường xuyên phái người đến Tây Vực cướp bóc. Sau khi giết người, bọn chúng còn... còn chặt đầu treo lủng lẳng bên hông, máu me đầm đìa...!" Đôi mày nàng nhuốm đầy vẻ kinh hoàng.
Tần Tiêu thừa hiểu năm xưa, sau khi Ngột Đà bát bộ di dời từ thảo nguyên Mạc Tây đến chốn Quan Ngoại, bọn chúng đã bắt đầu bành trướng thế lực.
Tám bộ tộc cỏn con ấy vốn dĩ lực lượng mỏng yếu, dĩ nhiên chẳng ăn gan hùm mà dám đối đầu với Đại Đường. Do đó, bọn chúng liên tục mở rộng địa bàn về phía Tây, khiến không ít quốc gia Tây Vực phải gánh chịu tai ương. Bản tính hung hãn tàn bạo của người Ngột Đà tự nhiên khắc sâu một nỗi khiếp đảm vào tâm trí người dân các nước Tây Vực, khiến ai nấy hễ nghe danh là mặt mày biến sắc.
Tần Tiêu biết nàng chẳng mấy vui vẻ khi nhắc đến chủ đề này, bèn chuyển hướng dò hỏi: "Trên xe có đồ ăn không?"
"Có, đồ ăn thức uống đều có đủ cả." Cáp Ni Tư gật đầu: "Ngươi không cần phải lo lắng." Nàng khẽ nghiêng đầu, chống cằm ngắm nhìn Tần Tiêu, đôi mắt mơ màng tựa sương mai, toát lên vẻ yêu kiều vô song.
Tần Tiêu lại cảm thấy có phần mất tự nhiên. Một mùi hương nhè nhẹ từ cơ thể Cáp Ni Tư thoang thoảng bay tới thấm vào ruột gan, khiến tâm trí y bất giác xao động.
"Vương phó thống lĩnh...!" Tần Tiêu đang chăm chú nhìn vào đôi mắt Cáp Ni Tư thì chợt nghe thấy một âm thanh cất lên từ cự ly không xa. Tiếng gọi không quá lớn. Y ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy hai bóng người đang tiến về phía này, kẻ cao người thấp. Dựa vào vóc dáng, dường như chính là hai vị chưởng quỹ họ Điền và họ Đậu.
Cáp Ni Tư phản xạ cực kỳ nhạy bén. Ngay khoảnh khắc âm thanh kia vang lên, nàng đã đưa tay kéo tấm rèm lụa mỏng trên đấu lạp xuống che khuất dung nhan, sau đó nhanh nhẹn đứng dậy.
Tần Tiêu cũng đứng lên tiến bước ra đón. Khi hai người kia tới gần, quả nhiên là hai vị chưởng quỹ. Điền Chưởng Quỹ với dáng người thấp lùn béo phệ đi vòng lên trước. Trông thấy Cáp Ni Tư đang quay lưng lại phía sau Tần Tiêu, lão tỏ vẻ lúng túng nói: "Nếu Thống lĩnh đang bận việc, vậy để lát nữa hẵng bàn."
Trời đã vào độ nửa đêm về sáng, phần lớn mọi người đều đã chìm sâu vào giấc mộng, vậy mà hai vị chưởng quỹ này lại tìm đến chỗ y, hiển nhiên sự tình chẳng thể đơn thuần chỉ là đi dạo ban đêm.
Mặc dù trên môi hai người đều vương nụ cười, nhưng Tần Tiêu vẫn dư sức nhìn thấu vẻ mệt mỏi hằn sâu giữa đôi lông mày bọn họ.
"Các ngươi vẫn chưa say giấc sao?" Tần Tiêu hỏi: "Có việc gì cần căn dặn, cứ việc nói thẳng."
Điền Chưởng Quỹ lại liếc nhìn Cáp Ni Tư, vẻ mặt ngập ngừng muốn nói lại thôi. Đậu Chưởng Quỹ bản tính thẳng thắn hơn bèn dang tay lên tiếng: "Quả thực có chút chuyện vặt vãnh cần bàn bạc với Thống lĩnh, chẳng hay có thể dời bước ra chỗ khác thưa chuyện được không?"
Cáp Ni Tư lại tỏ ra vô cùng hiểu chuyện. Nàng không hó hé nửa lời, nhanh chóng rảo bước về phía chiếc mã xa lớn, rồi ngoái đầu nhìn Tần Tiêu một cái. Tần Tiêu khẽ gật đầu, Cáp Ni Tư bèn bước lên xe. Hai thiếu nữ kia hiển nhiên cũng phát hiện có người lạ xuất hiện nên đã nhanh nhảu trèo lên thùng xe trước cả nàng.
"Các ngươi có thể nói được rồi." Quãng thời gian Tần Tiêu ở cạnh Cáp Ni Tư ban nãy tuy chẳng dài lâu, thế nhưng y lại cảm thấy vô cùng thư thái. Điều này tất nhiên không chỉ xuất phát từ dung mạo kiều diễm của Cáp Ni Tư, mà chính cảnh ngộ xót xa của nàng đã dâng lên trong lòng Tần Tiêu một niềm đồng cảm sâu sắc. Vô hình trung, sợi dây liên kết giữa y và Cáp Ni Tư đã được kéo lại gần hơn.
Hai lão già này nửa đêm không chịu ngủ, lại chạy tới quấy rầy không gian yên tĩnh của y, trong lòng Tần Tiêu quả thực dấy lên vài phần bực dọc.
Điền Chưởng Quỹ vốn lão luyện khôn ngoan, am tường thuật nhìn mặt gửi lời. Thấy Cáp Ni Tư đã trèo lên chiếc mã xa nọ, lão thầm hiểu ra cớ sự, khẽ mỉm cười rồi mới thong thả nói: "Thống lĩnh, chúng ta đã xuất quan rồi, chốn này đâu thể yên bình an toàn như bên trong ải. Tuy nhiên, có Đại công tử và Thống lĩnh ở đây túc trực, trong lòng bọn ta vẫn cảm thấy vô cùng vững dạ."