Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 31. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 31

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Con hẻm kỳ thực ngắn củn cỡn. Nàng đi một mạch đến tận cùng, tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng Tần Tiêu đâu.

Vừa bước ra khỏi con hẻm tăm tối, cô nương buông một tiếng thở dài thườn thượt, nhưng đôi mày ngài lại nhíu chặt lại. Cắt ngang con hẻm là một khu phố khác, người xe lại qua nườm nượp, mức độ náo nhiệt còn nhỉnh hơn cả khu phố lúc nãy. Nàng dáo dác nhìn quanh, xe ngựa xô bồ, dòng người hối hả, song Tần Tiêu đã hoàn toàn bốc hơi không lưu lại nửa dấu vết.

Nàng dậm chân bình bịch bực bội, rồi rảo bước rẽ hướng đi về phía đầu bên kia con phố.

Tần Tiêu trà trộn trong đám đông, chứng kiến cảnh cô nương bị cho đo ván một cách ngoạn mục, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười đắc thắng. Hắn thầm đắc ý, ta đây thuộc nằm lòng từng ngóc ngách hang cùng ngõ hẻm của Quy thành này, muốn cắt đuôi cô há chẳng phải dễ như trở bàn tay hay sao?

Trời đã khuya khoắt, Tần Tiêu xoay gót toan trở về nhà. Chợt khóe mắt hắn lia trúng một nhân ảnh ma mị vừa lủi ra khỏi con hẻm khi nãy. Kẻ nọ vận bộ đồ đen kín cổng cao tường, đầu đội nón lá sụp che khuất hơn nửa khuôn mặt. Giữa màn đêm chạng vạng, nhân diện của hắn chìm nghỉm vào bóng tối.

Tần Tiêu nhíu mày cảnh giác. Cô nương kia vừa mới ló mặt khỏi hẻm, tên đội nón lá này đã lập tức xuất hiện bám đuôi như âm hồn bất tán. Chuyện này khiến hắn không thể không sinh nghi.

Quy thành đất chật người đông, lưu manh đạo tặc nhan nhản. Dẫu có Đô Úy phủ ngày đêm tuần tra kiểm soát, song mấy trò trộm cắp vặt vãnh hay cướp bóc trắng trợn ở Quy thành này vốn chẳng phải chuyện hiếm lạ gì.

Mắt thấy gã nón lá sắp sửa hòa mình vào dòng người, Tần Tiêu gạt phăng mọi do dự, ánh mắt sắc như dao ghim chặt vào bóng lưng gã, âm thầm bám gót theo sau.

Gã nón lá hiển nhiên chẳng lường được thế cờ bọ ngựa bắt ve sầu chim sẻ rình sau lưng. Gã chỉ mải miết dán mắt vào bóng dáng cô nương phía trước, hoàn toàn mất cảnh giác với "cái đuôi" Tần Tiêu bám riết không buông.

Cứ thế vờn nhau qua mấy con phố sầm uất của Quy thành. Ban đầu, Tần Tiêu chỉ ngờ ngợ gã nón lá kia có ý đồ đen tối với cô nương nọ. Thế nhưng trải qua một chặng đường dài bám đuôi, mọi nghi ngờ trong hắn đã được hóa giải thành xác tín.

Cô nương kia trên đường tiện chân ghé vào đủ tiệm tạp hóa, từ cửa hàng áo lông thú, tiệm son phấn đến hiệu trang sức, nhưng có lẽ do sự cố thê thảm ở quán mì, ví tiền xẹp lép nên nàng chẳng màng sắm sửa lấy nửa món. Hễ nàng lượn lờ chốn nào, gã nón lá lại tấp vào một góc khuất lén lút rình rập, đôi mắt cú vọ dán chặt vào mục tiêu không rời. Tần Tiêu vào vai chim sẻ xuất sắc, cũng kiên nhẫn bám đuôi gã nón lá, quyết tâm lật tẩy mưu đồ mờ ám của gã.

Nhớ lại vài năm trước, Quy thành từng rung động bởi hàng loạt vụ hái hoa tặc táo tợn, vô số thiếu nữ lương thiện đã rơi vào ma trảo của chúng. Mãi sau này khi ổ nhóm dâm tặc sa lưới, bọn chúng mới khai nhận thủ đoạn săn mồi: lượn lờ dòm ngó trên phố, hễ chấm được cô nương nào mơn mởn là lập tức bám đuôi điều tra lai lịch, chờ cơ hội vắng vẻ mới giở trò đồi bại.

Lẽ nào tên đội nón lá này cũng là một tên hái hoa tặc?

Đang mải mê suy tính, Tần Tiêu rẽ theo gã nón lá sang một con phố khác, lại bàng hoàng nhận ra bóng dáng mục tiêu vừa nằm trong tầm ngắm đã đột nhiên bốc hơi như bong bóng xà phòng.

Tần Tiêu giật thót tim. Hắn tận mắt chứng kiến gã nón lá rẽ vào con phố này, bản thân cũng chỉ nán lại ở góc cua chớp mắt, cớ sao một con người sờ sờ lại có thể bốc hơi không để lại dấu vết?

Con phố này đìu hiu vắng vẻ, người qua lại lưa thưa. Bộ dạng của gã nón lá lại vô cùng bắt mắt, lẫn vào đâu cho được. Thế nhưng giữa lác đác vài bóng người trên phố, tuyệt nhiên chẳng thấy mảy may tăm hơi gã nón lá đâu cả.

Tần Tiêu nhíu chặt mày, bất giác rón rén bước tới trước, vừa đi vừa dáo dác nhìn quanh. Dẫu chẳng thấy bóng dáng gã nón lá, nhưng bóng hình cô nương nọ lại đang thấp thoáng trong một cửa hiệu thư họa cách đó không xa.

"Cớ sao lại bám đuôi ta?" Một giọng nói lạnh lẽo tựa băng giá đột ngột vang lên ngay sát rạt sau gáy Tần Tiêu.

Sống lưng Tần Tiêu cứng đờ. Âm thanh ấy gần đến mức hắn cảm nhận rõ mồn một hơi thở của kẻ kia.

Hắn hít sâu một hơi, đột ngột xoay người lại. Đập vào mắt là gã nón lá quả nhiên đã thình lình xuất hiện ngay sau lưng mình. Khoảng cách giữa hai người chỉ chừng hai bước chân. Ở khoảng cách gần như thế, Tần Tiêu lờ mờ nhận ra bên hông gã nón lá lủng lẳng một thanh đao. Chiếc nón lá sụp che khuất quá nửa khuôn mặt gã, chỉ để lộ đôi môi mỏng dính.

"Ta bám đuôi ngươi?" Tần Tiêu cố trấn tĩnh cõi lòng đang dậy sóng. Kẻ này xuất quỷ nhập thần áp sát sau lưng mà hắn chẳng hề mảy may đánh hơi thấy động tĩnh gì, chứng tỏ thân thủ kẻ này dứt khoát là hàng thượng thừa. Hắn gượng gạo nở nụ cười: "Ta bám đuôi ngươi hồi nào?"