Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 119. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 119

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tần Tiêu mà bốc hơi khỏi Giáp Tự giám tận năm sáu ngày trời thì mười mươi sẽ chuốc lấy sự nghi kỵ của kẻ khác.

Nếu Hàn đô úy mà đánh hơi được việc Tần Tiêu ruồng bỏ Giáp Tự giám, lén lút lẻn đi áp giải tù phạm cùng Lỗ Hoành, Ngưu Chí lo ngại Tần Tiêu chắc chắn no đòn roi da.

Hàn đô úy dẫu thường ngày quan tâm tới đám thuộc hạ vặt, nhưng một khi có kẻ nào trong Đô Úy phủ dám mắc sai lầm thì y tuyệt nhiên không hề nương tay châm chước, hình phạt giáng xuống ắt hẳn cực kỳ nghiêm khắc.

Điều mấu chốt là, một khi Tần Tiêu lĩnh phạt, bản thân gã đoán chừng cũng khó thoát khỏi liên đới. Xét cho cùng cái tội bao che Tần Tiêu, Đô Úy đại nhân tuyệt đối không nhẹ tay bỏ qua.

Dẫu xét trên phương diện chung hay tư lợi, Ngưu Chí chỉ cầu mong Tần Tiêu có thể mau chóng trở về bình an vô sự.

Gã đi theo Tần Tiêu hai năm trời, Tần Tiêu đối đãi với gã vô cùng ưu ái. Hai người ngang hàng phải lứa, tính tình lại hợp cạ, tình giao hảo có thể xem như khăng khít. Hơn nữa, gã hiểu rõ như lòng bàn tay rằng, một khi Tần Tiêu còn cắm chốt tại Giáp Tự giám, vị trí công việc của mình cũng vững chãi hệt như núi Thái Sơn. Thế nhưng ngộ nhỡ Tần Tiêu có mệnh hệ gì, Giáp Tự giám rơi vào tay kẻ khác, cái tên đầu tiên xách gói cút đi e rằng chính là gã.

Mặt trời đỏ lựng lẩn khuất sau đỉnh núi, nhìn ra ngoài cửa lao vẫn trống huơ trống hoác, Ngưu Chí chỉ biết buông tiếng thở dài thườn thượt. Gã vừa quay lưng định bước vào trong, chợt nghe thấy tiếng bước chân sầm sập dội đến từ đằng sau. Gã vội vàng ngoái đầu lại, đập ngay vào mắt là bóng dáng của mã khoái bộ đầu Mạnh Tử Mặc. Tuy có phần bất ngờ, Ngưu Chí lập tức khom người thi lễ: "Mạnh bộ đầu."

"Tần Tiêu có ở bên trong không?" Mạnh Tử Mặc mang vẻ mặt chẳng mấy vui vẻ, sắc diện đanh lại nằng nặng. Y rảo bước qua cửa, lướt ngang qua Ngưu Chí mà không hề dừng lại nửa nhịp. "Ta tìm hắn có vài chuyện cần bàn."

Ngưu Chí sững lại, bụng bảo dạ phen này chết chắc rồi.

Bình thường Mạnh Tử Mặc cũng thi thoảng ghé mắt qua Giáp Tự giám, nhưng số lần đếm trên đầu ngón tay, có khi dăm ba tháng mới rảo bước đến một phen.

Phen này thì hay ho rồi, sớm không đến muộn không tới, lại xông thẳng tới vào đúng cái thời điểm Tần Tiêu chẳng có ở đây.

Kể từ lúc Tần Tiêu rời đi, Ngưu Chí chẳng buồn bận tâm những kẻ lôm côm khác có đánh hơi được việc Tần Tiêu rời khỏi thành Quy hay không. Nỗi khiếp sợ lớn nhất của gã là Hàn Vũ Nông hoặc Mạnh Tử Mặc thình lình giáng lâm. Quả nhiên điều tồi tệ nhất đã thành sự thực. Tần Tiêu vừa nhấc gót hôm qua, hôm nay Mạnh Tử Mặc liền mò tới. Gã thầm rủa, chẳng lẽ Mạnh bộ đầu đã bắt được tiếng gió gì rồi sao.

Ngoái nhìn Mạnh Tử Mặc đang xăm xăm bước vào trong, Ngưu Chí vội vã lạch bạch đuổi theo, lớn tiếng gọi: "Mạnh bộ đầu khoan đã."

Mạnh Tử Mặc khựng bước, ngoảnh đầu lại: "Chuyện gì?"

"Thực ra...!" Ngưu Chí do dự đôi chút, bụng thầm nghĩ, nếu giờ mà bưng bít, Mạnh Tử Mặc lỡ xông vào Giáp Tự giám mà không thấy bóng Tần Tiêu, tới chừng đó Mạnh bộ đầu mà nổi trận lôi đình, mình có nước nhừ đòn. Đành cứng họng tâu: "Thực ra cơ thể Tần đầu nhi không khỏe, hôm nay chẳng tới đây."

"Cơ thể không khỏe?" Mạnh Tử Mặc lập tức lo lắng hiện lên trên mặt: "Chuyện gì xảy ra? Bị ốm sao?"

Ngưu Chí gật đầu: "Hắn kêu mệt mỏi trong người, nhưng cũng chẳng có gì đáng ngại, dưỡng sức chừng dăm bữa nửa tháng là khỏi. Vậy nên hai hôm nay hắn nghỉ ngơi ở nhà, bảo tiểu nhân tạm thời trông nom đại lao..."

Mạnh Tử Mặc ồ lên một tiếng, nhíu mày lại, đáp: "Ngươi cứ làm việc của ngươi đi, ta sẽ không vào đó nữa. Ta đi thẳng đến nhà hắn xem xét tình hình ra sao..." Nói đoạn, y xoay lưng toan bước đi mà không chần chừ thêm giây phút nào. Ngưu Chí vã mồ hôi ướt đẫm lưng áo, lẽo đẽo theo sau Mạnh Tử Mặc, lưỡng lự chẳng biết có nên nói toạc ra toàn bộ sự thật hay không.

"Có phải ngươi đang giấu giếm ta điều gì đúng không?" Mạnh Tử Mặc thình lình sững lại, quay ngoắt người, vẻ mặt băng giá, ánh mắt sắc lẹm găm thẳng vào Ngưu Chí: "Tần Tiêu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Ngưu Chí quệt mồ hôi lạnh toát trên trán, rụt cổ khúm núm: "Mạnh bộ đầu, ngài đừng trách tội ta, thực ra...!" Lời còn chưa kịp tuôn khỏi miệng, đã thấy một tên nha sai thở hồng hộc xông vào từ ngoài cửa, hụt hơi gọi với: "Ngưu Chí, Ngưu Chí...!"

Trông thấy kẻ tới, Ngưu Chí tròn mắt kinh ngạc: "Ngươi... sao ngươi lại mò về đây?" Gã lờ mờ nhận ra người này chính là một trong hai tên nha sai hộ tống Ôn Bất Đạo đi cùng Lỗ Hoành.

Sáng qua vừa mới khởi hành, dẫu vạn sự hanh thông, Lỗ Hoành cùng đám thuộc hạ ít ra cũng phải tiêu tốn ba bốn ngày ròng rã mới có thể khứ hồi. Chuyện tên nha sai này thình lình hiện hồn về đây khiến Ngưu Chí sửng sốt cực độ, trong lòng chùng xuống, biết chắc mười mươi là đã xảy ra đại họa rồi.