Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 117. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 117

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong viện yên ắng như tờ, đám kỵ sĩ Hoang Tây Tử Dực kia đã mất dạng từ lâu.

Tần Tiêu bước vào gian phòng ngoài cùng bên trái, lập tức nhìn thấy Lỗ Hoành đang bị trói gô tay chân nằm trên giường.

Sợi dây dùng để trói Lỗ Hoành là dây gân bò, đây là loại dây chắc chắn nhất mà Tần Tiêu từng biết, dao thường rất khó cắt đứt, cực kỳ bền chắc.

Cũng không biết vị kỵ sĩ nào tốt bụng đã nhét một nắm vải lớn vào miệng Lỗ Hoành nên lúc Tần Tiêu bước vào, Lỗ Hoành chỉ có thể phát ra tiếng "ư ư" từ lỗ mũi.

Nếu trước đây Tần Tiêu còn có vài phần kính sợ Lỗ Hoành thì trải qua chuyện lần này, chút kính sợ ít ỏi đó đã tan biến sạch. Y bước tới lấy búi vải trong miệng Lỗ Hoành ra, khoanh tay đứng cạnh, không nói một lời.

Lỗ Hoành thở dốc vài hơi rồi mới gắng gượng ngồi dậy, nhìn Tần Tiêu: "Ngươi định bẩm báo với Đô Úy đại nhân thế nào?"

"Đương nhiên là nói thật." Tần Tiêu đáp: "Lẽ nào bộ đầu còn định giấu Đô Úy đại nhân?"

Lỗ Hoành cười lạnh một tiếng, nói: "Tối nay ngươi cứu ta một mạng, ta không cảm ơn ngươi, chỉ trả lại ngươi một mạng là được."

"Ý gì?"

"Ngươi mà bẩm báo sự thật thì đại họa sẽ giáng xuống đầu." Lỗ Hoành trừng mắt nhìn Tần Tiêu: "Ta hỏi ngươi, lúc Ôn Bất Đạo vào ngục, vốn là ở Bính Tự giám, tại sao lại bị chuyển sang Giáp Tự giám?"

Tần Tiêu không do dự: "Là ta chuyển y sang đó."

"Tại sao ngươi lại chuyển y sang?" Lỗ Hoành cười khẩy: "Ất Tự giám có mấy chục tù nhân, Bính Tự giám cộng lại cũng có bốn năm chục người. Đại lao thành Quy ngoài cái Giáp Tự giám của ngươi ra còn có cả trăm tù nhân, tại sao ngươi lại cứ phải chuyển Ôn Bất Đạo qua đó?"

"Ngươi có ý gì?" Tần Tiêu mơ hồ hiểu ra điều gì.

"Còn nữa, sau khi Ôn Bất Đạo vào Giáp Tự giám, Kim Câu đổ phường không bỏ ra lấy một đồng tiền đồng nào để lo lót trong ngục, vợ Ôn Bất Đạo cũng nửa năm trời không đến thăm nuôi một lần nào." Lỗ Hoành nhìn Tần Tiêu, giọng nói trầm thấp: "Bên ngoài có rất nhiều người biết, vào Giáp Tự giám thì không phải lo chuyện ăn mặc, nhưng cần có bạc, không có bạc thì không thể ở lại Giáp Tự giám lâu được. Thế nhưng sau khi Ôn Bất Đạo vào ngục, không bỏ ra một lạng bạc nào lại vẫn được sống sung sướng suốt nửa năm trong Giáp Tự giám, chuyện này giải thích thế nào đây?"

Tần Tiêu ý thức được vấn đề, Lỗ Hoành không đợi y lên tiếng đã tiếp tục nói: "Ôn Bất Đạo vào ngục bị nhốt vào Bính Tự giám, ngươi lại tìm mọi cách chuyển y sang Giáp Tự giám, sau đó tự bỏ tiền túi cung phụng y ăn uống nửa năm trời. Y ở trong ngục có yêu cầu gì ngươi cũng hết lòng đáp ứng...!" Gã hừ lạnh: "Thế nhưng y lại là người của Hoang Tây Tử Dực, từ nhiều năm trước Hoang Tây Tử Dực đã là bọn đạo tặc bị quan phủ truy nã. Ngươi chăm sóc Ôn Bất Đạo chính là chứng minh ngươi có giao tình không cạn với bọn đạo tặc này. Tần Tiêu, trước đây ngươi được Mạnh Tử Mặc cứu giúp, lại được Hàn Vũ Nông một tay đề bạt, nay lại ngấm ngầm cấu kết với đạo tặc, ngươi nghĩ nếu chuyện này đồn ra ngoài, để phủ Chân Hầu nắm được thóp thì hậu quả sẽ ra sao?"

...

Tần Tiêu mỉm cười nhạt, nói: "Cho nên Bộ đầu cảm thấy nếu như bẩm báo sự việc đêm nay một cách rành rọt, sẽ rước rắc rối lớn cho Đô Úy phủ?"

"Nha sai của Đô Úy phủ ngấm ngầm cấu kết với Hoang Tây Tử Dực, tội trạng tày đình cỡ này, có mọc thêm cánh cũng chẳng ai che đậy nổi." Lỗ Hoành nói: "Ta thừa biết ngươi lúc trước hoàn toàn mù tịt về thân phận thực sự của Ôn Bất Đạo cũng chẳng đến mức đổ đốn thông đồng với đám tặc khấu. Nhưng mọi hành tung của ngươi tối nay, há có thể giải thích trơn tru trước thiên hạ?"

Tần Tiêu âm thầm thở hắt ra một tiếng.

Hắn đành phải cắn răng thừa nhận, Lỗ Hoành nói chẳng sai một chữ nào.

Chuyện lúc trước hắn dốc sức chiếu cố Ôn Bất Đạo trong đại lao, căn nguyên vốn dĩ vô cùng đơn giản. Mọi sự khởi nguồn từ một buổi chiều tối mưa tuôn xối xả, Ôn Bất Đạo đã đưa cho hắn một chiếc ô. Ân huệ tuy mỏng manh, nhưng Tần Tiêu lại khắc cốt ghi tâm. Đến khi Ôn Bất Đạo sa cơ lỡ bước vào chốn lao tù, Tần Tiêu dĩ nhiên tận dụng quyền hạn trong tay để bù đắp chút ân tình, âu cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Ôn Bất Đạo nằm trong đại lao ngót nửa năm, Tần Tiêu thường xuyên lai vãng bầu bạn, y cũng thi thoảng truyền thụ cho hắn vài ngón nghề cờ bạc bịp. Cứ như thế, mối giao tình giữa hai bên dần trở nên khăng khít.

Về phần Tần Tiêu, việc ưu ái Ôn Bất Đạo trong Giáp Tự giám hoàn toàn có lý do chính đáng.

Tuy nhiên, nếu chỉ vịn vào một chiếc ô làm cái cớ để giải thích cho sự hậu đãi nồng nhiệt như vậy thì e rằng chẳng thể thuyết phục được tai mắt của người ngoài, thậm chí còn khiến kẻ khác cười nhạo rụng răng.