Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ôn Bất Đạo cười hỏi: "Ngươi có biết tại sao Kiều Nhạc Sơn lại khai ra phủ Chân Hầu không?"
Tần Tiêu suy nghĩ một lát mới nhẹ giọng đáp: "Kiều Nhạc Sơn biết Đổ Thần thúc là người của Hoang Tây Tử Dực, gã chắc chắn phải chết, trước khi chết tiết lộ sau lưng có phủ Chân Hầu, như vậy Đổ Thần thúc có thể sẽ tìm phủ Chân Hầu gây phiền phức?"
"Ồ?" Ôn Bất Đạo cười nói: "Ngươi nghĩ ta sẽ đối đầu với phủ Chân Hầu sao?"
"Khoảnh khắc Kiều Nhạc Sơn biết thân phận thật sự của Đổ Thần thúc, trong lòng có lẽ cực kỳ hối hận." Tần Tiêu thở dài: "Nếu không có Chân gia đứng sau lưng chống lưng, thậm chí là bức bách, chưa chắc gã đã dám phản bội Đổ Thần thúc nên trong lòng gã nhất định cực hận Chân gia. Đương nhiên, cuối cùng chết trong tay Tử Dực kỵ sĩ, gã cũng nhất định hận ngươi thấu xương. Đã là Hoang Tây Tử Dực và phủ Chân Hầu đều là kẻ gã hận, vậy thì khai ra kẻ đứng sau là phủ Chân Hầu tham gia vào, xúi giục cuộc tranh đấu giữa Hoang Tây Tử Dực và phủ Chân Hầu, bất luận kết quả ra sao, Kiều Nhạc Sơn đều có thể xả được cơn tức."
Ôn Bất Đạo cười lớn: "Ngươi tuổi còn nhỏ mà mấy cái tâm tư quỷ quyệt này lại nhiều phết." Nhưng y nhanh chóng gật đầu: "Tuy nhiên, những điều ngươi nói có lẽ không sai."
Hai người đều trầm mặc, một lúc lâu không ai lên tiếng.
"Đúng rồi, mấy cuốn sách đưa cho ngươi, ngươi nhớ cất kỹ." Ôn Bất Đạo đột nhiên nói: "Còn nữa, tác phẩm gác bút của vị Triệu Phu Tử kia, đợi y viết xong, ngươi chuẩn bị một bản giữ lại cho ta, lần sau nếu gặp lại, ngươi nhất định phải tự tay giao cho ta."
Tần Tiêu cười haha, Ôn Bất Đạo đã đứng dậy, nói: "Tần huynh đệ, Tử Dực xuất hiện thì không tiện ở lại lâu, ta phải đi cùng bọn họ rồi."
"Đổ Thần thúc bảo trọng." Tần Tiêu cũng đứng dậy.
"Ngươi là người trượng nghĩa, đặt chữ nghĩa lên đầu, điều này không sai." Ôn Bất Đạo đưa tay vỗ vai Tần Tiêu: "Nhưng tâm phòng người không thể không có, ngày sau bất luận đối diện với ai cũng phải giữ lại vài phần."
Tần Tiêu cười: "Đại thúc đang nói ta không nên quá tin tưởng ngươi?"
"Ít nhất là ngươi không nên mạo hiểm." Ôn Bất Đạo nghiêm mặt: "Ngươi giảng nghĩa khí với ta, nhưng nếu tối nay Tử Dực kỵ sĩ không đến kịp, tình cảnh của hai ta sẽ rất hung hiểm. Kiều Nhạc Sơn và tên họ Lỗ kia để giữ bí mật, nhất định sẽ giết ngươi bịt miệng."
Tần Tiêu gãi đầu: "Đổ Thần thúc, thật ra ta không trượng nghĩa đến vậy đâu, nếu không đánh lại thật, ta có khi sẽ bỏ chạy trước."
Ôn Bất Đạo sững người, lập tức cười vang.
Y lại không biết, những lời Tần Tiêu nói hoàn toàn không phải nói đùa.
Lúc đi trên đường mua tiết bò, Tần Tiêu tình cờ thấy sạp bên cạnh có bán thỏ rừng, bèn sai người rót một chút tiết thỏ rừng vào cái bình sứ nhỏ mang theo bên mình.
Nếu phải đánh nhau thì dùng tiết bò liều một phen, nếu không đánh lại thì dùng tiết thỏ bỏ chạy lấy mạng. Dù sao tốc độ bỏ trốn của thỏ cũng chẳng ai bì kịp. Cứu được Ôn Bất Đạo đương nhiên là tốt nhất, nhưng lỡ như không cứu được, y không thể uổng phí mạng mình.
Chỉ là đêm nay tiết bò đã dùng đến, còn cái bình nhỏ đựng tiết thỏ vẫn đang nhét trong ngực áo y.
Ôn Bất Đạo đương nhiên không biết uẩn khúc trong chuyện này, chỉ tưởng Tần Tiêu đang nói đùa.
"Không nói nữa." Ôn Bất Đạo bước tới dắt con ngựa mà Tử Dực kỵ sĩ để lại, không dông dài, lật người lên ngựa, từ trên cao nhìn Tần Tiêu: "Hảo hài tử, sau này bảo trọng."
"Đại thúc, Ôn Bất Đạo là tên giả của ngươi, tên thật của ngươi là gì?" Tần Tiêu bước tới hỏi.
Ôn Bất Đạo lăn lộn ở thành Quy, cái tên này tám chín phần mười không phải tên thật. Tần Tiêu thầm nghĩ ta đã cùng ngươi chung hoạn nạn mà ngay cả tên thật của ngươi không biết, thật là hơi uổng.
"Trước mặt ngươi, ta mãi mãi là Ôn Bất Đạo." Ôn Bất Đạo cười vang: "Đổ thuật đã dạy ngươi chớ có quên, thường xuyên luyện tập, biết đâu ngày sau còn có thể dựa vào nghề này kiếm cơm." Y giật dây cương, cưỡi ngựa lượn một vòng quanh Tần Tiêu, không nói thêm lời nào, phi ngựa lao vút đi.
Tần Tiêu đứng nhìn bóng lưng Ôn Bất Đạo khuất dần trong bóng tối mới hoàn hồn, thở dài một tiếng, thầm nghĩ Ôn Bất Đạo này đúng là không nể tình, đã có ngựa rồi thì ít nhất cũng đưa mình về đến dịch trạm rồi hẵng đi, bây giờ thì hay rồi, lại phải lóc cóc đi bộ về.
Thi thể đám Kiều Nhạc Sơn nằm trên mặt đất chẳng ai buồn ngó ngàng. Tần Tiêu thầm nghĩ những chuyện xảy ra tối nay kiểu gì cũng phải bẩm báo lên trên, bản thân cũng chẳng cần bận tâm đến mấy cái xác này làm gì.
Về đến dịch trạm, phòng củi đã bị thiêu rụi gần hết.
Sau khi bốc cháy, đám người Kiều Nhạc Sơn cũng chẳng lo chữa cháy mà lao ra đuổi theo Ôn Bất Đạo luôn. Phòng củi bị thiêu thành một đống tro tàn, may là chỗ đó cách gian nhà chính khá xa, hơn nữa đêm nay gió không lớn nên không lan sang dãy nhà bên cạnh.