Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
(Đây là trường hợp bất khả kháng, mong mọi người đọc thì đừng ý kiến nhiều về nội dung.)
Hôn ước nhà họ Cố là của tôi! Cô ta chỉ là một kẻ mạo danh, căn bản không có tư cách gả vào nhà họ Cố! Tôi Nhiếp Tiếu đây, rốt cuộc thua kém Nhiếp Linh Lung cái gì? Tôi nhất định phải gả cho Cố Thừa! "
[Mệt quá, chẳng lẽ bọn tôi là nữ phụ thì không có nhân quyền à, cứ phải gào lên mới được sao? Hại giọng lắm đó biết không! Thôi được rồi, mấy người cũng đừng đứng ngây ra đấy nữa, nhanh chóng chỉ thẳng vào mặt tôi, nói lời đanh thép đi rồi nữ chính chạy ra khóc lóc một tràng, tiếp đó tôi đập cái bình hoa rồi tức giận chạy thẳng lên lầu, thế là xong cốt truyện. ]
Nhiếp Tiếu vừa nói vừa nhìn về phía chiếc bình đặt trên tủ trưng bày, chính cái bình đấy, lát nữa cô sẽ đập tan tành nó.
Nhiếp Minh An nhìn theo ánh mắt của Nhiếp Tiếu, sau đó không nhịn được mà rùng mình một cái!
Cái bình của ba con là đồ cổ đời Thanh, giá trị cả mấy triệu đấy nhé!
Không đập có được không?
Không được, nhất định phải coi chừng cái bình!
"Nhiếp Tiếu, rốt cuộc cô... " Cố Thừa không nhịn được nữa, đang định nói gì đó.
Bỗng nhiên, một âm thanh yếu ớt vang lên: "Tiếu Tiếu, quả nhiên là chị nghĩ như vậy. Xin lỗi, tất cả đều là lỗi của em. "
Nhiếp Linh Lung đã rửa mặt xong, vừa mới yếu ớt bước ra.
Cô ta vốn là một mỹ nhân, giờ khóc lên cũng đẹp như hoa lê dính mưa, cực kỳ động lòng người.
Nhưng bây giờ... Ây dô chỉ vì hê thống uy tín cho mực tốt quá, đến hiện giờ trên mặt cô ta vẫn còn màu đen nhạt.
Nhiếp Tiếu không khỏi bịt miệng lại!
[Ha ha ha ha.]
Hiển nhiên là bên ngoài cái miệng của cô vẫn kín như bưng, nhưng tiếng cười đầy quỷ dị của cô lại vang lên trong đầu Cố Thừa và mấy người kia.
Trong lúc nhất thời, đám người Cố Thừa đều cảm thấy đầu mình ong ong ong như bị ai đó đánh cho một cú.
Nhiếp Linh Lung đương nhiên là không nghe được tiếng lòng, chỉ trông thấy vẻ mặt của mọi người, sắc mặt cô ta hơi thay đổi, lại cúi đầu nói: "Em... em cũng không biết màu đen này ở đâu ra, không rửa sạch được ngay. "
"Không sao không sao. Linh Lung nhà chúng ta vẫn xinh đẹp. " Đỗ Nhã Nhược không nhịn được mà lên tiếng an ủi.
Nhiếp Linh Lung yếu ớt gật đầu, cố gắng phớt lờ đi vết đen trên mặt, để ngân ngấn nước mắt nhìn Cố Thừa: "Anh Cố, xin lỗi anh, em không thể ích kỷ chiếm giữ hôn ước như vậy. Anh thuộc về Tiếu Tiếu. Em... em xin rút lui. "
Cố Thừa đau lòng, đang định lên tiếng, đột nhiên...
[Hừ hừ hừ, cô đương nhiên là phải rút lui rồi. Dù sao hôm qua cô còn bị thằng nhóc tóc vàng kia cưỡng hôn xong trằn trọc không ngủ được mà. ]
Thằng tóc vàng!
Thằng tóc vàng nào?
Mọi người đều theo bản năng mà đồng loạt nhìn về phía Nhiếp Tiếu.
Nhiếp Tiếu chẳng phát hiện ra có gì bất thường, cô vẫn tiếp tục rủa thầm.
[Cốt truyện cũng lạ lùng thật, một thằng tóc vàng đang làm lưu manh ngoài đường, vì nữ chính mà bỗng dưng phấn chấn, bảy năm sau trở thành tổng tài bá đạo quay về. Ối, bố mẹ tội nghiệp của tôi, ngày xưa các vị ép cô nữ chính này phải bỏ thằng tóc vàng ấy, về sau chính thằng đấy đã sai người đánh gãy bốn chân của các vị. Hu hu hu.]
Cố Thừa: "... "
Bố mẹ: "? ? ? "
Nhiếp Linh Lung hơi bối rối, phản ứng của mọi người lại không giống như cô ta dự đoán. Cô ta bỗng nhiên ôm đầu, lộ ra vẻ mặt vô cùng đau đớn: "Đầu, đầu em, đau quá. "
Nhiếp Linh Lung vốn có chứng đau đầu, vừa thấy cô ta như vậy, mấy người lập tức quên mất những lời nói kỳ quặc kia, ai nấy đều vô cùng căng thẳng.
[Đinh. Cơ hội sửa cốt truyện lần thứ hai. Đếm ngược sáu mươi giây. Nếu không sử dụng trong sáu mươi giây, coi như từ bỏ phúc lợi.]
Nhiếp Tiếu đang xem kịch vui vẻ, bỗng nhiên lại có phúc lợi rơi xuống đấu, cô vội vàng cầm bút lên.
Đoạn cốt truyện tiếp theo được viết như sau:
[Nhiếp Linh Lung sắc mặt tái nhợt, từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán. Cố Thừa thấy vậy, lòng đau như dao cắt. Anh ta đẩy xe lăn đến bên Nhiếp Linh Lung, muốn nói với cô ấy rằng, trong tim anh ta chỉ có một mình cô ấy. ]
[Nhiếp Linh Lung quay người, hơi yếu ớt dựa vào xe lăn... ]
Đoạn này dài quá không còn kịp nữa rồi.
Nhiếp Tiếu không đọc tiếp nữa, đã nhanh chóng sửa một chữ trong đó. Cô vừa sửa xong, cốt truyện đã bắt đầu trình diễn.
Cố Thừa hơi sốt ruột đẩy xe lăn đến sau lưng Nhiếp Linh Lung, dường như Nhiếp Linh Lung đứng không vững, sắc mặt cô ta tái nhợt, trên trán còn có mồ hôi, trông như sắp ngất bất cứ lúc nào.
Trong lúc Nhiếp Minh An sốt ruột dặn người giúp việc đi lấy thuốc, Nhiếp Linh Lung quay người, đột ngột tạo dáng đứng tấn vô cùng chuẩn chỉnh rồi nhẹ nhàng, nhấc bổng cả người Cố Thừa kèm theo chiếc xe lăn lên.
Hiện trường yên tĩnh.
Cố Thừa vừa nãy còn đang xót xa cho Nhiếp Linh Lung, giờ chỉ muốn nhanh chóng trở lại mặt đất.
[Hả hả hả hả. Đây chính là cô em gái yếu đuối chẳng thể tự chăm sóc mình của nhà tôi đấy! ]
Tiếng cười ma quái của Nhiếp Tiếu lại bắt đầu vang lên trong đầu mọi người.