Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

(Đây là trường hợp bất khả kháng, mong mọi người đọc thì đừng ý kiến nhiều về nội dung.)

Cô ta đã tập trước gương rất nhiều lần rồi, đảm bảo khóc một cái là trông chẳng khác gì mưa dầm thấm cánh hoa lê, đáng thương vô cùng.

Theo lý thuyết, lúc này bố mẹ và Cố Thừa đều phải đau lòng mà bắt đầu an ủi cô ta mới đúng.

Giờ họ có biểu cảm gì thế kia?

Nhiếp Linh Lung đưa tay lên, theo bản năng lau mặt một cái.

Thế là... vốn dĩ trên mặt chỉ có một vệt mực, giờ đã bị cô ta bôi đều ra, cả khuôn mặt biến thành đen nhẻm rồi.

Cố Thừa với mấy người kia vẫn đang ngỡ ngàng, mà Nhiếp Tiếu vì phải giữ đúng vai nữ phụ ác độc, liền cười phá lên: "Linh Lung, mặt em làm sao thế? Bút kẻ mắt rẻ tiền quá phải không, bị lem màu à? Trời ạ, chị chỉ là một đứa nhà quê còn biết đồ dùng trên mặt không được sử dụng thứ rẻ tiền quá, mà em sống với bố mẹ nhiều năm như vậy sao còn tằn tiện đến mức này? "

Nhiếp Tiếu hết sức chân thành nhìn bố mẹ: "Bố, mẹ, nhà mình sắp phá sản đến nơi rồi à? "

Bố mẹ Nhiếp: "... "

Nhiếp Linh Lung nghe thấy giọng nói châm chọc của Nhiếp Tiếu, lại nhìn lòng bàn tay đen kịt của mình, cô ta lập tức rít lên một tiếng chói tai, sau đó lao thẳng vào phòng vệ sinh.

Những người còn lại, đồng loạt nhìn về phía Nhiếp Tiếu.

Nhiếp Tiếu trưng ra vẻ mặt vô tội: "Con nói sai à? "

Cố Thừa cau mày, chậm rãi lên tiếng: "Nhiếp Tiếu, bây giờ Linh Lung không có ở đây, nhân lúc bác trai bác gái đều có mặt, tôi có vài lời muốn nói rõ với cô. "

Giọng nói của Cố Thừa mang theo sự lạnh lùng: "Từ khi cô trở về, ngày nào Linh Lung cũng bất an, nghĩ rằng cô ta đã chiếm mất gia đình và hôn ước của cô ấy. Nhưng đối với tôi, người tôi thích là Linh Lung và chỉ có Linh Lung thôi. Còn cô, tôi hy vọng cô đừng mơ tưởng đến những thứ bản thân không nên mơ tưởng. "

Nhiếp Tiếu suýt thì không nhịn được mà muốn trợn mắt lườm anh ta.

[Đinh: Cốt truyện trọng điểm! Kính mời ký chủ thể hiện theo đúng cốt truyện! ]

Nhiếp Tiếu đành phải nuốt cái trợn mắt trở lại, lộ ra vẻ mặt hơi suy sụp, sau đó gầm lên: "Mơ tưởng những thứ mình không nên mơ tưởng? Chẳng lẽ không phải Nhiếp Linh Lung đã cướp đi những thứ vốn thuộc về tôi sao? Bố mẹ là của tôi, hôn ước cũng là của tôi, cô ta chỉ là một tên trộm! "

Ngoài mặt Nhiếp Tiếu đã ngoan ngoãn đi theo cốt truyện, nhưng trong lòng thì đang ngáp một cái.

[Hừ hừ hừ. Thằng cha Cố Thừa này ăn mặc trông cũng ra dáng ra hình đấy chứ, tiếc là óc chẳng được tốt. Ai đời người tử tế lại đi làm con chó liếm cho người ta? Anh là nam phụ tôi là nữ phụ, hà tất phải làm khó nhau. ]

Nghe tiếng gầm của Nhiếp Tiếu, Cố Thừa đang định mắng lại, nhưng ngay sau đó, trong đầu anh ta chợt vang lên tiếng chửi thầm của Nhiếp Tiếu.

Cố Thừa cứng đờ người.

Cái quái gì thế!

Nhiếp Tiếu nói xong câu đó, nhưng cánh môi kia rõ ràng là không hề nhúc nhích, sao mình lại nghe thấy mấy thứ kỳ quặc thế này?

Nhiếp Minh An và Đỗ Nhã Nhược cũng ngây người tại chỗ.

Chẳng lẽ bọn họ già rồi, sao vừa nãy lại như bị ảo giác thế nhỉ?

Cố Thừa trừng mắt nhìn Nhiếp Tiếu, hồi lâu cũng không nói nên lời.

Nhiếp Tiếu đợi một hồi đã hơi mất kiên nhẫn, không nhịn được mà bắt đầu rủa thầm trong bụng.

[Thằng cha nam phụ này làm sao thế? Đầu óc thực sự có vấn đề rồi à? Theo đúng cốt truyện, anh phải chửi lại tôi chứ! Nào, nói to lên cho cả thế giới biết đi, biết anh nhất quyết phải làm con chó liếm của riêng cô nữ chính kia! ]

"Nhiếp Tiếu! ! ! " Cố Thừa không nhịn nổi, lập tức quát lớn: "Cô câm miệng! "

Tuy nữ phụ, nam phụ, nữ chính gì đó nghe có vẻ hoang đường, nhưng Cố Thừa cũng đại khái hiểu Nhiếp Tiếu đang nói đến ai! Con bé này lại âm thầm bố cục vị trí của bọn họ như thế hả?

Mắt Nhiếp Tiếu lại sáng lên.

[Anh bạn! Đúng rồi đấy, cứ thế nhé! Nào, tiếp tục chửi tôi đi, đừng dừng lại! ]

Nhiếp Tiếu ngước mắt lên, nghiến răng nói: "Chẳng lẽ tôi nói sai à? Nhiếp Linh Lung, Nhiếp Linh Lung, Nhiếp Linh Lung, trong lòng các người chỉ có mỗi Nhiếp Linh Lung mà thôi. Anh... còn ba và mẹ nữa... "

Nhiếp Tiếu chỉ vào ba người đó: "Nếu đã thấy như thế, sao các người còn kiên quyết tìm tôi về làm gì! "

[Nhanh lên, mọi người phối hợp chút đi mà, cố gắng một chút, làm cho xong cốt truyện sớm để tôi còn nghỉ ngơi. À mà này, có khách tới rồi, phải chăng bữa tối sẽ có thêm vài món ngon ngon đúng không? Ây da vui quá đi mất. ]

Ba người bị Nhiếp Tiếu lần lượt chỉ vào: "... "

Không ổn, chuyện này quá bất thường rồi!

Nhiếp Minh An không nhịn được mà vỗ vỗ lên đầu mình. Có lẽ năm nay cần phải đưa lịch khám sức khỏe lên sớm một chút, trọng điểm là nên kiểm tra cái đầu này, lỡ mà có vấn đề thật thì còn kịp chữa trị.

Trong lúc ba người này còn đang ngơ ngác chẳng biết nói gì, Nhiếp Tiếu lại sốt ruột, thôi được rồi một mình cô cũng phải tiếp tục đi theo cốt truyện.

Cô nói thẳng với Cố Thừa: "Tôi mặc kệ!