Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sự việc diễn ra quá nhanh, đến khi Quý Anh kịp phản ứng, Hắc Phu đã thu hút sự chú ý của ba người, tên tặc nhân còn lại liền tự động tìm đến hắn.
Quý Anh tuy khoác lác là võ nghệ cao cường nhưng thực tế chỉ học được vài chiêu phòng thân vớ vẩn. May mà tên tặc nhân đấu với hắn cũng chẳng có bản lĩnh gì, hai tên gà mờ quần thảo hồi lâu, ngoài việc người đầy bùn đất thở hổn hển ra thì chẳng ai bị thương.
Thế nhưng Quý Anh vẫn thấy lòng lạnh ngắt, cảm thấy Hắc Phu một mình chọi ba chắc chắn không phải đối thủ. Đợi ba tên kia giải quyết xong Hắc Phu, chúng sẽ quay lại bao vây hắn thì toi đời.
Lần này xui tận mạng rồi! Quý Anh muốn khóc mà không ra nước mắt, thầm mắng, ta mới mười chín, còn chưa lấy vợ! Nếu cứ thế mà chết thì làm sao ăn nói với phụ mẫu?
Hắc Phu hại ta, Hắc Phu hại ta.
Đang lúc hắn loay hoay tìm cách thoát thân, bỗng nghe thấy sau lưng vang lên một tiếng rên rỉ đau đớn. Quý Anh đại kinh, tưởng rằng Hắc Phu đã trúng chiêu, tranh thủ liếc mắt nhìn lại, không ngờ thấy một tên tặc nhân cầm rìu vừa hùng hổ lao vào Hắc Phu nay đã ngã gục dưới đất, chân dính một kiếm, đồng thời ôm bụng đầy đau đớn!
Ớ? Tên Hắc Phu này thân thủ khá đấy.
Chưa kịp để Quý Anh lên tiếng khen ngợi, tên tặc nhân trước mặt lại lao tới, hai người giằng co một hồi mới thở hồng hộc tách ra, cả hai chỉ múa may loạn xạ, hét nhiều hơn đánh, thành ra chả ai bị thương, nhưng trông thì cứ như vừa ác chiến vài trăm hiệp. Lúc này Quý Anh lại nghe thấy một tiếng thét thảm thiết, vội quay đầu nhìn, thấy tên tặc nhân cầm đoản qua cũng bị Hắc Phu đánh ngã, hai tay ôm lấy bắp đùi máu chảy đầm đìa, gào khóc không thôi, thanh đoản kiếm cắm sâu vào trong, chỉ còn lộ ra chuôi kiếm.
Lần này Kế Anh thực sự kinh ngạc, một lúc hạ gục hai người, Hắc Phu đúng là lợi hại!
Sự việc xảy ra quá bất ngờ, Quý Anh không hề biết chuyện gì đã diễn ra sau lưng mình, nhưng chuyện tiếp theo khiến hắn cả đời khó quên.
Lúc này, kiếm của Hắc Phu đang cắm trên đùi tên tặc nhân thứ hai, trong tay không còn vũ khí, mà y phải đối mặt với đại hán râu quai nón trang bị đầy đủ, trông bộ dạng cũng có vẻ lợi hại lắm. Phen này phải làm sao đây!
Đại Hán râu quai nón cũng nghĩ tới điều đó, cười cuồng ngạo: "Tiểu thụ tử, dù ngươi thân thủ có ghê gớm, nhưng mất binh khí rồi cũng không phải đối thủ của nãi công!"
Nói xong hắn gầm lên một tiếng "Chết đi!", tay cầm kiếm lao thẳng về phía Hắc Phu! Nhìn tư thế này rõ ràng muốn đâm xuyên người Hắc Phu!
Tim Quý Anh vọt lên tận cổ họng. Hắc Phu lại chẳng hề hoảng loạn, y đứng yên tại chỗ, hai chân xoãi ra trụ vững, dưới chân khẽ động, hai nắm đấm đặt trước ngực, đôi mắt nhìn chằm chằm vào động tác của đại hán để xác định tầm tấn công.
Đợi đến khi đối phương lao tới sát người, Hắc Phu mới đột ngột né sang một bên, đồng thời tay phải nhanh như chớp nắm lấy cánh tay trái của đại hán, giật mạnh về phía mình, tay trái biến thành nắm đấm nện thẳng vào khuỷu tay hắn!
Keng! Chỉ một chiêu, thanh đoản kiếm trong tay đại hán râu quai nón đã bị đánh rơi xuống đất một cách gọn gàng dứt khoát.
Không chỉ Quý Anh, ngay cả gã đại hán cũng sững người. Đây chính là ttay không đoạt đao trong truyền thuyết!
Đại hán râu quai nón kinh hãi lùi liên tiếp. Hắn mất vũ khí nhưng hung tính trỗi dậy, định vung nắm đấm đánh trả.
Hắc Phu đã dự liệu từ trước, đầu tiên là một chiêu đỡ gạt, nắm lấy cánh tay hắn, sau đó nhấc chân trái, dùng sức đá mạnh vào bụng tên tặc nhân, trúng ngay đích!
Đợi đại hán đau đớn gập người xuống, Hắc Phu dùng cùi chỏ trái nện mạnh vào lưng hắn, ép đại hán râu quai nón nằm rạp xuống đất không động đậy nổi. Hắc Phu nhanh như cắt nhặt vũ khí lên, dí sát vào cổ họng hắn đe dọa:” Nhúc nhích là chết!”
Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong nháy mắt, Hắc Phu dùng những chiêu thức như nước chảy mây trôi, hạ gục ba tên tặc nhân một cách gọn gàng!
Quý Anh kinh ngạc đến há hốc mồm. Tên tặc nhân đang đối đầu với hắn thấy tình cảnh này thì đã sớm chạy trối chết ...
Hắc Phu đè chặt đại hán râu quai nón, hơi thở đã dồn dập, y biết tình cảnh vừa rồi của mình rất nguy hiểm, không hề nhẹ nhàng như vẻ bề ngoài.
Nước Tần thượng võ, nam tử ra ngoài đều mang theo binh khí. Thanh đoản kiếm của y chỉ dài hơn một thước, tương đương với dao găm của học viện cảnh sát vũ trang hậu thế, mà cầm ngược dao chiến đấu chính là kỹ năng Hắc Phu luyện tập nhiều nhất. Hơn nữa cả kiếp trước lẫn kiếp này y đều thuận tay trái, nên chiêu thức khác hẳn người thường, khiến đối phương không phòng bị nổi.
Hai tên tặc nhân liều lĩnh xông lên kia vốn bị đói lâu ngày, cơ thể gầy yếu nhỏ bé, bước chân còn chẳng vững, tất nhiên không địch nổi Hắc Phu, chưa đầy hai chiêu đã nằm đo ván.
Rắc rối ở chỗ, khi thanh đoản kiếm của Hắc Phu cắm vào đùi tên cầm đoản qua, đại han râu quai nón cũng đang tấn công, buộc Hắc Phu phải bỏ kiếm lùi lại, khuỷu tay cũng bị rạch một vết.
May thay y còn một đòn sát thủ, đó là "Cầm địch quyền" học được ở học viện cảnh sát kiếp trước!
Cầm địch quyền có mười sáu thức, chân tay kết hợp, quật bắt hợp nhất, tùy vào tình huống khác nhau mà có thể lực chiến bốn phía, tuyệt đối không phải loại "Quân thể quyền" yếu nhớt có thể so sánh được.
Cảnh sát tuyến đầu thường không phải đối diện với những cao thủ võ thuật được đào tạo bài bản, mà là lũ lưu manh có sức trâu hoặc bọn bạo đồ cầm hung khí. Vì vậy Cầm địch quyền dùng để đối phó với lũ tiểu tặc cỏ ở cổ đại thì không gì hợp hơn.
Về phần chiêu "tay không đoạt đao" thần kỳ trong mắt Quý Anh, thực chất chỉ là thức thứ tư của Cầm địch quyền, nắm cổ tay giật khuỷu, đòn hiệu quả nhất để đối phó với ác đồ cầm hung khí, sau đó thêm một chiêu ngáng chân quật ngã, một chiêu đá ngang nện xuống là chế ngự được đại hán râu quai nón.
Mấy tên tặc nhân này tuy là kẻ liều mạng, nhưng đa phần chỉ cướp bóc thương cô ngư dân tay không tấc sắt, đâu đã thấy chiêu thức chuyên nghiệp thế này bao giờ? Cộng thêm việc cậy thế ba chọi một nên có chút khinh địch, lại lần lượt xông lên tạo cơ hội cho Hắc Phu hạ từng trên. Nếu chúng cùng ập vào một lúc, Hắc Phu phiền toái ngay.
"Đứng ngây ra đó làm gì, mau giúp ta trói bọn chúng lại."
Lúc này đại hán râu quai nón dưới thân bắt đầu vùng vẫy kịch liệt. Hắc Phu vội vàng khống chế hắn, thấy Quý Anh vẫn đứng ngây ra đó như thằng ngốc, thì gọi mấy tiếng. Quý Anh bấy giờ mới sực tỉnh, tập tễnh bước lại giúp một tay. Nói ra thật xấu hổ, trong lúc nhau nhau vừa rồi đối phương chưa làm được gì, hắn đã tự khiến mình trẹo chân.
(*) Hồi đó chưa xưng hô là tiểu tử với lão tử nhé.