Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Không dám tới đây? Hắc Phu nhìn quanh, nơi này địa thế bằng phẳng, ao lớn ao nhỏ dày đặc, có duy nhất một con đường dẫn thẳng ra xa, trong tầm mắt chẳng thấy mấy mái nhà, y lấy làm lạ: "Vì sao không ai dám tới đây?"
"Vì gần đây có nhiều kẻ trốn dịch chạy xuống phía nam, lẩn vào trong đầm làm tặc! Ta nghe nói không ít thương cổ, ngư dân đi qua đây đều bị cướp sạch tài vật, hại cả tính mạng! Huyện đã nhiều lần lệnh cho đình xá gần đây truy quét nhưng đều để tặc nhân chạy thoát. Chính vì thế ta mới rủ ngươi kết bạn đi cùng." Quý Anh vừa nói vừa ngó nghiêng xung quanh:
"Vong nhân làm tặc à?" Trong lòng Hắc Phu không khỏi máy động, nhìn về phía xa. Nơi đây đầm lầy liên miên, cây bụi rậm rạp, đúng là nơi tốt để chiếm đất làm cướp, chặn đường cướp bóc:
Nam Quận và Giang Nam của nước Sở đan cài vào nhau, nơi này rừng núi dày đặc, sông hồ dọc ngang, bất kể là vong nhân trốn binh dịch của nước Tần hay lưu dân phía nước Sở đều thích chạy vào Vân Mộng Trạch.
Trong một công văn của quan phủ vào tháng tư năm nay, ngay cả Nam Quận thái thú Đằng cũng phải bất lực thừa nhận, Nam Quận là nơi có phong tục bại hoại nhất, trị an kém nhất trong các quận của nước Tần. Huyện An Lục lại càng là vùng tệ nhất lũ tiểu tặc tụ tập bến bãi không ít, bách tính vùng này chẳng ai dám đơn độc ra ngoài.
Nhưng Hắc Phu thì không sợ, y không uổng công ở học viện cảnh sát ba năm, cũng đã học được chút bản lĩnh chiến đấu, đối phó với một hai tên đạo tặc chắc không thành vấn đề. Y liền vỗ vào thanh đoản kiếm bên hông, tự tin nói: "Nếu đám đạo giặc đó không có mắt, dám cướp chúng ta, coi như chúng chọn nhầm người rồi!"
"Hào hùng lắm, Hắc Phu!" Quý Anh cười lớn, hắn cũng phấn chấn vỗ ngực khoác lác: "Thật ra ta cũng có chút võ nghệ, ở hương Huân Thủy này, ai mà không biết danh tiếng Quý Anh lý Hà Khẩu..."
Hắc Phu nhìn thân hình gầy nhom như khỉ của hắn, cười mà không vạch trần, mặc hắn khoe khoang võ nghệ bản thân.
Nào ngờ lời còn chưa dứt, phía cuối con đường nhỏ bị bụi rậm che khuất, vô số con vịt trời bị giật mình vỗ cánh phành phạch bay lên, ngay sau đó là tiếng kêu cứu xé lòng: "Có tặc nhân! Cứu mạng! Cứu mạng!"
"Tặc nhân?" Quý Anh vừa rồi còn phét lác không ngượng mồm, lập tức rùng mình một cái, nằm rạp xuống đất, lăn người vào bãi cỏ ven đường, động tác cực nhanh:
Hắc Phu thì lại đứng thẳng người, nheo mắt quan sát sự việc đang diễn ra đằng kia. Chỉ thấy phía xa có một người từ bụi rậm cuống cuồng chui ra ngoài, chạy thục mạng về phía con đường. Một lát sau, lại có mấy kẻ quần áo rách rưới, tay cầm vũ khí, mặt mũi hung tợn la hét đuổi theo.
Hướng bọn chúng chạy trốn và đuổi theo chính là vị trí của Hắc Phu và Quý Anh!
"Một, hai, ba, bốn..."
Quý Anh nhẩm tính quân số, trong lòng đã nảy ý thoái lui: "Có bốn tên tặc nhân, lại còn cầm hung khí, chúng ta e là đối phó không nổi. Hắc Phu, hay là chúng ta lánh đi một lát..."
Không ai trả lời. Quý Anh quay đầu lại thì kinh ngạc phát hiện, Hắc Phu đã hiên ngang sải bước đi tới!
"Ngươi làm cái gì vậy?" Quý Anh thất kinh hét lên, vốn định tự mình bỏ chạy, nhưng lại sực nhớ ra điều gì, do dự hồi lâu cuối cùng vẫn nghiến răng đuổi theo, vừa đuổi vừa mắng: "Hắc Phu, ngươi không cần mạng nữa à?"
Hắc Phu quay đầu thấy Quý Anh chẳng ngờ lại đuổi theo mình, không khỏi coi trọng hắn thêm một chút, cười hào sảng: "Nơi đây đất đai bằng phẳng, chúng ta trốn không thoát mà chạy cũng chẳng xa, chi bằng giúp người kia một tay. Ba chọi bốn, chưa chắc đã thua. Hơn nữa, nếu thấy chết không cứu, sau này quan phủ biết được, cả ta và ngươi đều bị phạt."
Kiếp trước y vốn là người có tam quan chính trực, bạn bè đều nói y có khí chất hiệp khách. Sau khi vào học viện cảnh sát, y lại có thêm một phần tinh thần trách nhiệm.
Nay sống lại kiếp thứ hai, đối mặt với tặc nhân chặn đường cướp bóc giết người, Hắc Phu vẫn lựa chọn thấy chuyện bất bình chẳng tha, nên ra tay thì phải ra tay!
Vả lại đại ca Trung từng nhắc đến, ở nước Tần, thấy chết không cứu sẽ bị phạt, nếu bắt được giặc thì có thưởng!
Cơ hội tìm kiếm bấy lâu đã ở ngay trước mắt, còn do dự gì nữa?
Y sải bước tiến lên, rút đoản kiếm bên hông, cầm ngược chuôi kiếm như cầm dao găm, phát ra tiếng hú dài đầu tiên kể từ khi đến thời đại này:" Tặc nhân, có Hắc Phu ở đây, chớ có làm càn!"
"Hắc Phu, Hắc Phu, tên đặt không sai, y quả nhiên là tên mãng phu, hại ta không ít..." Quý Anh miệng liên tục lải nhải, tay lăm lăm đoản kiếm, cảnh giác cao độ nhìn chằm chằm đám tặc nhân trước mặt, trong lòng hối hận khôn nguôi. Ngày thường mình vốn là kẻ khôn lanh nhường nào, sao lúc nãy lại nhất thời kích động, đi theo Hắc Phu đứng ra đối đầu với bốn tên đạo tặc này chứ?
Người bị truy đuổi lúc nãy đại khái là thương cổ bản địa, chạy trốn mà vẫn không quên mang theo cái bọc nặng trĩu trên người. Thấy có người đứng ra cản đường tặc nhân, hắn lập tức lộ vẻ mừng rỡ, lách mình chui ra sau lưng họ, bỏ lại một câu "đa tạ" rồi chạy biến mất, để Quý Anh và Hắc Phu rơi vào thế hai chọi bốn.
Quý Anh muốn quay đầu chửi tên thương cổ khốn kiếp, nhưng tặc nhân tới trước mắt rồi, không dám phân tâm.
Bốn tên kia nhìn qua là biết đám đạo tặc vùng Vân Mộng Trạch. Trong đó ba tên quần áo rách rưới, mặt mũi đen sạm, tay cầm vũ khí thô sơ, hoặc là gậy ngắn buộc đầu qua, hoặc là rìu, lao đâm cá. Duy chỉ có tên đại hán râu quai nón đứng giữa là mặc giáp da rách nát, tay cầm một thanh kiếm sắt mài sáng loáng!
Tên này là đầu mục đám tặc nhân, thấy Quý Anh và Hắc Phu phá hỏng chuyện tốt của mình, hắn dang rộng hai tay ra hiệu cho ba tên đồng bọn tản ra, đồng thời dùng giọng địa phương đặc sệt, quát: "Muốn giữ mạng thì tránh ra!"
"Câu này phải là ta nói với các ngươi mới đúng." Hắc Phu không hề sợ hãi, kiếp trước khi thực tập ở đồn công an, y không ít lần tham gia thực hiện nhiệm vụ, những cảnh tượng tương tự đã thấy quá nhiều, chỉ tay về phía Quý Anh nói: "Ngươi một tên, ta ba tên!"
Dứt lời, Hắc Phu đột ngột vọt lên phía trước, áp sát tên râu quai nón, giả vờ vung kiếm đâm tới, ép hắn phải lùi lại mấy bước...