Tần Lại

Chương 20. Bái tước công sĩ.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sau một hồi cân nhắc kỹ càng, Hỉ nhìn xuống Hắc Phu dưới công đường, cất giọng ôn hòa hiếm có nói: "Hắc Phu, bản quan thấy ngươi võ nghệ bất phàm, biết viết biết đọc, khi chất vấn lời lẽ cũng rất thỏa đáng, nhưng lại chỉ là một sĩ ngũ, thật đáng tiếc."

"Đa tạ thượng lại đã quá khen!" Hắc Phu nghe ra sự tán thưởng của Hỉ dành cho mình, vội nói: "Tiểu nhân cũng mong muốn được dốc sức cho đất nước, chỉ khổ nỗi không có tước vị."

Hỉ gật gù nói: "Tước vị không khó đạt được, ngay trước mắt là một cơ hội đây."

Hắc Phu ngẩn ra: "Cơ hội gì ạ?"

"Ngươi không biết sao?" Hỉ nhìn y với vẻ lạ lùng, người này trông có vẻ có kiến thức, sao chuyện đơn giản thế lại không biết, ông liền giải thích: "Bắt sống được một tên đạo tặc giết người, tương đương với chặt đầu một cấp! Có thể nhận thưởng kim 7 lạng, hoặc được phong tước một cấp."

"Ồ vậy sao?" Hắc Phu nhìn sang Quý Anh. Ngày đó chính Quý Anh bảo y bắt trộm được bao nhiêu tiền thưởng, chứ chẳng hề nhắc đến việc phong tước.

"Ta cũng là nghe tiểu lại trong hương nhắc tới, nhưng chỉ nhớ mỗi tiền thưởng." Quý Anh gãi đầu. Thực ra điều này cũng dễ hiểu, tuy nước Tần khuyến khích quan lại phổ biến pháp luật cho dân, nhưng dù có phổ biến thế nào thì bách tính dân gian vẫn cứ là nửa hiểu nửa không.

Hỉ chỉ điểm cho y: "Nếu ngươi chấp nhận từ bỏ 7 lượng hoàng kim đó, có thể thăng tước vị lên thành công sĩ, ngươi có sẵn lòng không?"

Lời này vừa thốt ra, Hắc Phu vốn đang thất vọng vì tiền thưởng bị hụt mất một nửa lập tức vui mừng khôn xiết, y vạn lần không ngờ rằng, tước vị mà mình hằng mong ước bấy lâu, nay lại có thể đạt được dễ như trở bàn tay!

Bài toán này không khó tính. Tiền tuy có thể cầm ngay trong tay, nhưng tiêu pha một năm nửa năm là hết. Tước vị lại là "bát cơm sắt", tuy thời gian ngắn chưa thấy lợi ích lớn, nhưng chỉ riêng ruộng đất quan phủ ban cho, số lương thực trồng ra tích lũy năm này qua năm khác sẽ vượt xa 7 kim kia ... dù rằng cũng giống như hậu thế, quyền sở hữu đất đai vẫn thuộc về quốc gia, cá nhân không được mua bán và mỗi năm đều phải nộp thuế rất nặng.

Suy nghĩ loáng một cái, Hắc Phu lập tức vái dài nói: "Đa tạ thượng lại đã chỉ điểm, Hắc Phu nguyện nhận tước vị!"

Khi bước ra khỏi chánh đường huyện ngục, Quý Anh cười muốn lệch miệng.

Tuy vì hiểu sai luật pháp dẫn đến việc phần thưởng 14 kim trong tưởng tượng cuối cùng chỉ còn 2 kim, nhưng đổi thành hơn một nghìn đồng tiền bán lạng nhét trong túi vải thì vẫn nặng trịch. Những đồng tiền đó được xỏ thành chuỗi, kêu leng keng theo mỗi bước chân hắn đi, nghe thật êm tai làm sao...

"Ngần này tiền, đổi ra lương thực thì đủ cho ta ăn hơn nửa năm trời." Quý Anh không khỏi cảm kích nhìn về phía Hắc Phu đang đi phía trước. Vừa bước ra khỏi sảnh đường, hắn đột nhiên sụp xuống lạy Hắc Phu một cái thật mạnh!

"Quý Anh, ngươi làm cái gì thế này?" Hắc Phu cũng có thêm hơn một nghìn tiền thưởng trong túi đeo vai, đang mân mê tiền thì thấy cảnh đó, y vội vàng đỡ Quý Anh dậy:

Quý Anh không chịu đứng lên mà xúc động nói: "Quý Anh ta biết bản lĩnh của mình đến đâu, nhờ có Hắc Phu huynh đệ nâng đỡ, ta mới được thơm lây, cùng ngươi bắt giặc lập công, nhận được số tiền thưởng này."

"Hơn nữa, lúc nãy trên công đường, nếu không có Hắc Phu vạch trần chứng gian của tên cẩu đình trưởng và tên gian thương kia, ta e là đã bị cạo trọc đầu, biến thành hình đồ xây thành rồi..."

Cứ nghĩ đến những gậy mình phải chịu, sự lạnh lùng của Hỉ và bản án nặng nề của những kẻ liên quan, Quý Anh lại rùng mình, sợ hãi không thôi.

"Nghĩ lại thì, Hắc Phu huynh đệ, ngươi chính là ân nhân cứu mạng của ta!"

Dứt lời hắn lần nữa dập đầu thật mạnh trước mặt Hắc Phu!

Hắc Phu thầm cảm thán, Quý Anh này tuy lắm lời khoác lác, nhưng thực chất không nhiều toan tính. Lúc trước bản thân chia công cho hắn cũng là vì cân nhắc một mình không thể áp giải ba tên đạo tặc. Những việc xảy ra sau đó càng chứng minh lựa chọn của Hắc Phu là chính xác. Nếu lúc đó không chia công cho Quý Anh, khó nói được hắn có bị đình trưởng Hồ Dương uy hiếp dụ dỗ mà khai ra những lời chứng bất lợi cho y trên công đường hay không...

Nhân tính là ác, là ích kỷ, đây chính là điểm xuất phát căn bản của pháp độ nước Tần do Thương Ưởng sáng lập, cũng là sự thật. Hắc Phu được sống lại một lần nữa, lại sống trong một nước Tần với luật lệ chi li, nghiêm ngặt, mỗi bước đi đều phải cẩn trọng, sao có thể không cẩn trọng đề phòng?

Có điều hiện tại, Quý Anh đã hoàn toàn coi y là ân nhân, đó cũng là một chuyện tốt.

Hắc Phu khó khăn lắm mới kéo được Quý Anh dậy, phủi bụi trên người hắn, cười nói: "Huynh đệ một nhà, khách khí làm gì. Một tháng tới, ta và ngươi còn phải thực hiện nghĩa vụ canh tốt ở huyện thành, phải tương trợ lẫn nhau chứ."

"Đúng thế..." Quý Anh bấy giờ mới sực nhớ ra điều gì, nhìn lên đỉnh đầu Hắc Phu mà cười nói: "Ta còn chưa chúc mừng ngươi, được phong tước công sĩ, đây quả là chuyện đại hỷ! Từ nay về sau, ngươi đã là người có tước vị rồi!"

Hắc Phu cũng trở nên vui vẻ, sờ lên đầu mình. Miếng vải đen quấn quanh búi tóc đại diện cho thân phận sĩ ngũ kiềm thủ đã được tháo xuống, thay vào đó là một chiếc khăn bao đầu màu nâu.

Ngay vừa rồi, Hắc Phu lại được chứng kiến tác phong làm việc sấm sét của quan phủ nước Tần. Y vừa mới nói mình có ý muốn trở thành công sĩ, ngay sau đó, Hỉ đã sai người đem kết quả thẩm phán, tình hình thưởng phạt hôm nay tới huyện tự, giao cho huyện lệnh, huyện úy xem xét.

Hóa ra, tước công sĩ và thượng tạo là do chính quyền cấp huyện nơi cư trú xét duyệt, tước vị cao hơn nữa thì phải báo lên quận, từ bậc đại phu trở lên thì phải báo về Hàm Dương.

Công tác xét duyệt tước vị bắt buộc phải hoàn thành trong vòng ba ngày, nếu không, huyện úy phụ trách việc này sẽ bị cách chức.

Vì hai ngày trước quan phủ mới phát văn thư xác định thân phận của Hắc Phu, thủ tục đầy đủ, thế nên chỉ mất vẻn vẹn một canh giờ, phê duyệt của huyện úy đã gửi tới:

"Sĩ ngũ Hắc Phu bắt được một tên đạo tặc giết người, tương đương chém đầu một cấp, được thưởng tước một bậc, phong làm công sĩ!"

(*) Hắc Phu thoát kiếp dalit rồi.

Hoàng kim và kim khác nhau, nhưng hồi xưa viết tắt, nên hoàng kim cũng là kim, vậy nên xem ghi chép cổ, chỗ nào là vàng, chỗ nào không phải vàng còn nhìn hết bối cảnh nữa, không dễ chút nào.