Tần Lại

Chương 147. Thiện ác đúng sai. (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sống ở Tần hơn nửa năm, Hắc Phu nhờ chịu khó quan sát, lắng nghe, sớm hòa nhập với cuộc sống nơi này, từ ăn nói hành xử, không còn nhận ra sự khác biệt nữa. Nhưng so với lúc mới tới nơi này, lòng y lại càng thêm hoang mang, mâu thuẫn trong lòng càng lớn.

Lúc đầu y tự xưng là thiên cẩu ghét ác như kẻ thù, thấy việc mình làm đều đúng. Nhưng giờ nhìn lại, đình trưởng như y, chẳng lẽ chỉ là một con chó của quan phủ nước Tần, chỉ là một công cụ duy trì sự thống trị của Tần luật thôi sao?

Tần luật rất tiên tiến, nhưng cũng tồn tại vấn đề rất lớn, có thể cứu vãn đại loạn thế , nhưng loại pháp quy thời chiến này, nếu chỉ dùng thuần pháp thuật thì không thể chu toàn mọi mặt để thực hiện thiên hạ đại trị.

Nhưng có vẫn còn hơn không.

Trong cái thời đại so xem ai tệ hơn này, ở những nơi mà Tần Luật còn được thực thi, tuy buôn bán nô lệ chưa bao giờ dừng lại, nhưng bắt cóc con cái bình dân còn coi là có chút kiềm chế. Còn ở sáu nước, ngay cả điều này cũng không thể bảo đảm.

Dù trong lòng có suy tư, nhưng không thể ban phát lòng thiện một cách bừa bãi, chỉ có thể trong phạm vi chức quyền mà làm tốt những việc mình cho là đúng, từ từ bò lên trên cho đến ngày mình có năng lực để thay đổi.

Tiền đề là, y sẽ không trong quá trình leo lên mà quên mất tâm cảnh của lúc này đây.

"Không cầu vạn sự như ý, chỉ cầu không thẹn với lòng." Sau khi trả lời Quý Anh như vậy, Hắc Phu dứt khoát ném ngọn đuốc vào lý Manh Sơn:” Làm đi.”

Những đốm lửa nhỏ nhảy nhót trên mái tranh, giống như những con sóc nhanh nhẹn, chúng nuốt chửng cỏ khô, dần dần lớn hơn, biến thành những con cáo lửa vẫy đuôi, lướt qua những cây cột, nhảy lên xà nhà, bao vây toàn bộ ngôi nhà.

Mọi người nhận lệnh chia nhau châm lửa khắp bốn phía. Dần dần, toàn bộ nhà cửa ở lý Manh Sơn đều bốc cháy, khắp nơi đều là tiếng nổ lách tách của củi lửa đang nứt ra. Ngọn lửa xoay vần uốn lượn, cuối cùng hòa làm một thể. Trong buổi hoàng hôn dần buông, nhìn từ xa giống như một con cự thú đang gầm rống, khạc ra những lưỡi lửa dài, thiêu rụi tất cả những chuyện từng xảy ra trong cái lý tụ hẻo lánh này, liếm sạch sẽ những tội ác xấu xa đến kinh lòng.

Khói mù ngày càng đậm đặc, đám người đình Hồ Dương vừa ho vừa lần lượt lùi lại, duy chỉ có Hắc Phu đứng trước địa ngục lửa đỏ này. Gió thốc lên từ ngọn lửa thổi bay chiếc khăn đỏ trên đầu y, nhưng bản thân y vẫn đứng sừng sững không nhúc nhích.

Chỉ hy vọng bi kịch của lý Manh Sơn có thể răn đe toàn huyện An Lục, răn đe Nam Quận, cho đến răn đe cả nước cả thiên hạ... giết một răn trăm, phạt trăm răn nghìn người, vạn người. Nếu có thể được như vậy thì cũng xứng đáng!

Trong mắt Hắc Phu phản chiếu ánh lửa, y cầu nguyện như vậy. Đây không chỉ là sự mong chờ. Đây cũng là quyết tâm mà Hắc Phu đã định, quyết định những việc mình phải nỗ lực thực hành sau này.

Ta chỉ mong có một ngày, trên thế gian này, vĩnh viễn không còn Manh Sơn nữa.

Sau khi thiêu rụi nhà cửa ở lý Manh Sơn , ngày hôm sau bọn Hắc Phu lại tới huyện thành một chuyến để phục mệnh, đồng thời nhận thưởng.

Lúc vào quan tự ai nấy đều hai tay trắng, lúc ra lại là cảnh tượng "bồn đầy bát đầy" quen thuộc, nhưng lần này đối tượng được mọi người tụ lại chúc mừng là Tiểu Đào.

Đông Môn Báo nghĩ lại chuyện ngày hôm đó vẫn tấm tắc khen mãi: "Phát tiễn đó của Tiểu Đào thật sự là cứu mạng mọi người, nếu chậm lại nửa khắc, bọn ta lúc này đã chẳng còn đứng đây nữa rồi."

"Đừng nhìn ngày thường lầm lì ít nói, lúc mấu chốt lại thực sự đáng tin." Quý Anh lại khen cái khác:

"Tước vị công sĩ này của Tiểu Đào, đạt được là lẽ đương nhiên." Lợi Hàm không thể nói là không thật lòng, chỉ là trong mắt hắn lại có chút lạc lõng và hâm mộ:

Tiểu Đào là một thanh niên chất phác, bình thường ít lời, luôn rất mờ nhạt, nay bỗng chốc trở thành tiêu điểm, không khỏi ngượng đến đỏ bừng mặt. Hắn cứ liên tục xoa xoa dải khăn công sĩ trên đầu, chỉ cảm thấy đây không phải sự thật, đợi sau khi ra khỏi quan tự, liền lập tức hướng về phía Hắc Phu sụp xuống lạy:" Tiểu, tiểu nhân có được... hô, hôm nay, đều... đều nhờ đình trưởng."

Hắc Phu vội vàng đỡ hắn dậy, vỗ vai động viên: "Tiểu Đào, lần luận công bái tước này hoàn toàn dựa vào bản lĩnh của chính ngươi. Nếu không có ngươi bắn chết lý giám môn, lại dùng còi đồng hư trương thanh thế dọa sợ dân lý, e là đã lành ít dữ nhiều, phải là bọn ta cảm ơn ngươi mới đúng."

Quan phủ luận định, Tiểu Đào là công thần số một của vụ án, coi việc hắn bắn chết tên lý giám môn kích động dân lý giết quan bỏ trốn tính là chém đầu một cấp, để Tiểu Đào được bái tước công sĩ.

Số lượng người làm loạn ở lý Manh Sơn tuy đông nhưng chỉ là một đám điêu dân, không phải quần đạo, càng không phải đào phạm, nên luận thưởng cũng khá khó khăn. Cuối cùng ngoại trừ Tiểu Đào thăng công sĩ, cả nhóm được thưởng chung ba mươi kim, tương đương với vạn năm nghìn tiền. Hắc Phu được hơn năm nghìn tiền, số tiền còn lại chia theo công tích khác nhau của mỗi người.

Thế nên Quý Anh và Lợi Hàm vẫn là sĩ ngũ không khỏi nhìn Tiểu Đào với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, Lợi Hàm nín thinh không nói, Quý Anh thì thở ngắn thở dài, nói mình chẳng biết bao giờ mới được tước đây.

Cầu đạo Đông Môn Báo nghĩ thoáng hơn, hắn vỗ mạnh lên vai hai người, cười lớn: "Có Hắc Phu dẫn dắt, lẽ nào còn sợ thiếu cơ hội lập công đắc tước sao? Các huynh đệ, không nhìn lại nửa năm qua, các người đã được thưởng bao nhiêu tiền rồi?"

Không nói thì thôi, vừa nhắc tới, mọi người nghĩ lại liền phấn chấn hẳn lên. Tước vị của nước Tần không dễ kiếm như thế, nhưng tiền bạc thì thực sự là không ít. Trước kia gia cảnh mọi người đều không tính là sung túc, Đông Môn Báo là kẻ đi vác bao bán sức lực, nhà Tiểu Đào lại càng là bần dân cày thuê, nhà Quý Anh và Lợi Hàm khá hơn chút nhưng cũng chỉ đủ ăn đủ mặc.

Nhờ có số tiền thưởng kiếm được qua hai vụ án, bốn người này giờ đây ăn mặc không còn lam lũ, thậm chí còn có thể tính toán sắm cho mình thanh đao kiếm vừa tay. Như vậy, chỉ thiếu một con tuấn mã là những thứ thiết yếu của nam nhi thời này nữa là đã trọn vẹn.

Tất cả những thứ này, họ đều quy công cho Hắc Phu. Huyện An Lục có không ít đình bộ, nhưng phải là đình trưởng có bản lĩnh mới có thể dẫn dắt cấp dưới kiếm công lao.

"Không phải công của một mình ta, thực là do mọi người đồng tâm hiệp lực mà có." Hắc Phu thông qua chuyện lần này cũng hiểu ra, con đường thăng tước sau này của mình e là không còn thuận lợi như trước nữa:

Tại sao à? Không phải vì có người trong huyện cố tình chèn ép y, mà là vì... thanh kinh nghiệm thăng cấp đã dài ra rồi.

Cách tính chiến công của quân quan và binh sĩ hoàn toàn khác nhau. Ví dụ như Hắc Phu hiện tại là thượng tạo, đặt vào trong quân đội thấp nhất cũng là Thập trưởng, thậm chí có thể làm truân trưởng rồi.

Trong chiến tranh, y phải dẫn theo năm mươi người ra trận, đầu tiên phải bảo đảm số người tử trận của truân này ít hơn số thủ cấp chém được thì mới không bị trừng phạt. Truân trưởng phải đi trước sĩ tốt, dẫn đầu binh sĩ giết địch, bản thân nếu khiếp nhược ở phía sau, không có chém giết được gì thì chính mình sẽ bị xử tử!

Nhưng dù có chém được vài cái đầu, truân trưởng vẫn không thể thăng cấp, vì quân pháp quy định, chỉ khi "bách nhân đội" này chém được 33 thủ cấp thì bách tướng, truân trưởng mới có thể lập công đắc tước.

Tóm lại, binh sĩ thăng cấp tính theo công cá nhân, quân quan thì phải tính theo công tập thể.

Cho nên cũng không lạ khi Vũ An quân Bạch Khởi mỗi lần giao chiến với quân địch đều cực độ truy cầu số lượng giết địch. Như trận Trường Bình chẳng hạn, nếu Vũ An quân không nhẫn tâm chém bốn mươi vạn đầu người nước Triệu, e rằng quân quan và binh sĩ các cấp bên dưới cuối cùng sẽ vì số lượng chém đầu không đủ mà chẳng có tí công lao nào.

Dù lý do bề ngoài là "sợ làm loạn", thực tế mục đích thực sự vẫn là chặt đầu. Cho nên sinh tử của những binh tốt nước Triệu đó đã không do một mình Bạch Khởi quyết định, thậm chí không nằm trong một ý niệm của Tần vương, mà là bị hệ thống quân công tước của nước Tần, bị sự khao khát thăng tước lập công của hàng chục vạn binh tốt nước Tần ép thẳng xuống lưỡi đao đồ tể...