Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Những chuyện xảy ra nơi phố thị luôn truyền đi rất nhanh. Đến giờ thung thời (17 - 19 giờ), khi chợ chiều kết thúc, theo chân những người đi chợ lục tục trở về nhà, nghĩa cử của Hắc Phu đã truyền khắp nửa cái huyện thành An Lục.
Hắc Phu vài tháng trước từng nhờ một mình bắt ba tên cướp, tay không đoạt đao mà có chút danh tiếng tại huyện An Lục. Hiện nay, ngay khi bách tính trong huyện suýt chút nữa đã quên mất chiến tích của vị "dũng sĩ" kia, thì y lại xuất hiện trước mặt mọi người với một thân phận mới, một câu chuyện mới!
Mọi người đều nói, y một mình vào thành, trả lời đúng toàn bộ hai mươi câu hỏi về luật pháp, khiến quan tự chấn động!
Y đội mũ đỏ nhậm chức, từ một bức thư nặc danh mà lần theo dấu vết tìm ra một đại án!
Y dẫn quân trong đêm, bên cạnh lăng mộ tối tăm đáng sợ, trải qua ác chiến, bắt gọn cả người lẫn tang vật của một băng nhóm trộm mộ đang hành sự!
Y ôm cây đợi thỏ, đội gió tuyết đêm khuya chờ đợi, bắt được kẻ thông đồng lý giám môn, trừ bỏ một con chuột lớn cho huyện An Lục.
Bây giờ, y lại dùng tiền thưởng của chính mình để giúp vị công sĩ Khứ Tật nặc danh tố giác nhưng lại bị xử phạt trả sạch nợ tiền phạt...
"Thật là một vị đình trưởng khảng khái hào hiệp trượng nghĩa!"
Những người nghe thấy sự tích của Hắc Phu, bất kể có biết y hay không, thảy đều giơ ngón tay cái lên mà tán thưởng.
Thời Chiến Quốc, con người ta tôn sùng nhất là nghĩa sĩ và nghĩa hạnh. Khổng nói thành nhân, Mạnh nói thủ nghĩa. Đúng như Mạnh Kha đã nói: "Sống, cũng là điều ta muốn, Nghĩa, cũng là điều ta muốn. Nếu không thể có cả hai, ta thà bỏ mạng mà chọn lấy nghĩa vậy..."
Không chỉ Nho gia sùng bái nghĩa như thế, ngay cả nước Tần không sùng Nho cũng chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi phong khí này. Những chí sĩ cam tâm tình nguyện chết vì nghĩa khí, danh tiếng của họ đều được truyền tụng dài lâu, đó chính là phong thái của thời đại này.
Thế là kể từ ngày hôm đó, cái tên Hắc Phu đã để lại một ấn tượng không bao giờ phai mờ trong tâm trí người dân huyện An Lục...
Đợi đến khi màn đêm buông xuống, danh tiếng "hào hiệp trượng nghĩa" này của Hắc Phu còn truyền tới tai của vài vị quan lại trong huyện An Lục.
Thế nhưng phản ứng của họ so với dân gian thì có chút khác biệt.
"Lại có chuyện này sao? Vậy mà vừa rồi chẳng nghe y nhắc tới..."
Đỗ Huyền ngồi xếp bằng sau án kỷ, thân mặc thường phục, kinh ngạc thốt lên. Vừa rồi Hắc Phu đến bái phỏng là để cảm tạ "ơn tri ngộ" của Đỗ Huyền. Đình trưởng là cấp dưới trực thuộc của huyện úy, huống hồ Hắc Phu lại do một tay Đỗ Huyền trưng triệu, coi như đã gia nhập vào hệ phái của hữu úy rồi.
Đỗ Huyền thấy Hắc Phu vừa nhậm chức đã lập công, còn được thăng tước lên thượng tạo nên cũng rất vui mừng, bèn giữ Hắc Phu lại dùng bữa tối. Thế nhưng trên bàn tiệc, trước mặt ông và Trần bách tướng, Hắc Phu tuyệt nhiên không hề đả động gì đến chuyện đem tiền đi giúp người, chỉ tỏ lòng biết ơn, thỉnh giáo vài điều trong công việc, kể vài chuyện thú vị mà thôi.
Thế nên khi nghe Trần bách tướng kể chuyện đang xôn xáo phố thị, ông ta hết sức bất ngờ.
Trần bách tướng ngồi bồi tiếp có chút ghen tỵ, nên giọng điệu khó tránh khỏi khác thường: "Tên Hắc Phu này cũng thật là, đúng là coi tiền như rác. Hơn bốn ngàn tiền đâu có ít, làm gì chẳng được, lại đem đi trả nợ phạt hộ người khác. Kẻ kia chỉ là một phạm nhân gửi thư nặc danh, không thân không thích với y, hà tất phải vậy..."
Đối với việc Hắc Phu thăng tước thần tốc, lại thường xuyên được Hữu úy khen ngợi, Trần bách tướng có một chút đố kỵ. Vận may của tên thụ tử này cũng quá tốt rồi, nên lời lẽ có phần mỉa mai, châm chọc.
Đỗ Huyền sao chẳng nghe ra, liếc mắt một cái, nói với Trần bách tướng: "Ngươi cảm thấy hắn tiêu bốn ngàn tiền này là không đáng?"
Trần bách tướng nhận ra sự không hài lòng trong ngữ khí của hữu úy, có chút luống cuống, còn chưa kịp nghĩ cách bao biện lại nghe Đỗ Huyền giáo huấn: "Ngươi đó, tầm nhìn vẫn còn quá hạn hẹp. Ta hỏi ngươi, đối với những kẻ làm quan lại như chúng ta, điều mong muốn đạt được nhất là gì?"
"Chẳng lẽ không phải quân tước quyền vị sao? Còn cả tiền lương cuồn cuộn nữa?" Trần bách tướng cẩn thận đáp. Ở nước Tần, tước vị và tài phú luôn đi đôi với nhau. Tước vị càng cao, điền trạch càng lớn, nô bộc càng nhiều, sản xuất ra cũng càng dồi dào.
Đỗ Huyền gật đầu: "Đúng thế, ta nghe nói đình úy năm xưa khi vào Tần từng nói một câu, nhục nào lớn bằng hèn kém, bi thương nào bằng cùng khốn. Đại trượng phu sinh ra trên đời, sao có thể cam chịu ở mãi vị trí thấp hèn, nơi khốn khổ? Nhưng cái mà người làm quan lại theo đuổi chỉ có hai thứ đó thôi sao?"
Trần bách tướng chắp tay: "Hạ lại ngu muội, không nghĩ ra được thứ khác, xin hữu úy giải hoặc."
Đỗ Huyền chỉ tay vào Trần bách tướng nói: "Còn cả danh vọng nữa!"
Cái gọi là công danh, chính là công tích và danh vọng. Trong mắt người đời, nếu sự nghiệp thành công mà vô danh tiểu tốt thì không đủ để nêu gương cho sự thành đạt phú quý.
Chính vì vậy, hai mươi năm sau, kẻ thét lên câu "Phú quý không về hương, như mặc áo gấm đi đêm", điều hắn nhung nhớ không chỉ là phong vật quê nhà, giọng hát Tây Sở, mà còn là sự tán tụng của dân làng.
Vì thế trong mắt Đỗ Huyền, Hắc Phu chỉ dùng bốn ngàn tiền mà đã có được danh tiếng trong huyện, được người dân khen ngợi, thực sự là một vụ làm ăn rất hời. Danh vọng là thứ có thể gặp mà không thể cầu, nó không phải là thứ hư vô huyền ảo, nó thậm chí có thể chuyển hóa thành lợi ích thực tế.
Trong Đạo làm lại có đúc kết "Ngũ thiện" của người làm lại, trong đó một điều là "Hỉ vi thiện hạnh" (vui vẻ làm việc thiện). Một quan lại nước Tần nếu có thể làm nhiều việc thiện, được địa phương đánh giá tốt thì rất dễ nhận được sự chú ý của cấp trên, còn có khả năng được tiến cử đề bạt.
"Tên Hắc Phu này, tương lai tiền đồ không tầm thường đâu."
Đỗ Huyền vuốt râu, thầm mừng vì mình đã chiêu mộ người này. Đối với Đỗ Huyền mà nói, Hắc Phu càng thạo việc, càng được người ta khen ngợi, thì càng chứng minh vị hữu úy ông ta là người biết nhìn người và giỏi dùng người...