Tần Lại

Chương 121. Đó là nghĩa ta muốn làm.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hắc Phu nhìn theo bóng lưng Hỷ khuất xa dần, y biết chuyện này là do mình ngây thơ. Trên công đường nghe thấy người vị thành niên có thể giảm tội, cứ ngỡ trong luật lệnh còn có những chỗ nhân tính ấm áp, còn có cách vận dụng linh hoạt khác, nào ngờ thứ đụng phải vẫn là luật lệnh lạnh lùng và một vị Tần lại mặt sắt.

Lời của Hỷ khiến y tỉnh táo hơn nhiều. Dẫu Tần luật thỉnh thoảng cho y vài bất ngờ thú vị, nhưng đây vẫn là thời cổ đại xa xôi, thà phạt sai còn hơn bỏ sót, đó chính là tư duy của Tần luật vậy.

Lúc này thân phận Hắc Phu quá nhỏ bé, chỉ có thể thu lại sự nghi hoặc của mình, tiếp tục phục tùng hệ thống.

Thế nhưng làm việc theo pháp luật bắt cả người xấu lẫn người tốt, người xấu dĩ nhiên tội đáng muôn chết, nhưng người tốt lẽ nào cứ phải chịu phạt oan uổng sao? Lúc này với tư cách là cảnh sát, đối với luật lệnh thì bất lực, vậy thì nên làm gì?

Hắc Phu nắn nắn túi tiền nặng trịch trên người, hạ quyết tâm, rảo bước đi về phía quan thự của huyện tư không.

Công sĩ Khứ Tật bị phạt bốn nghìn tiền, vì không thể nộp đủ nên đã bị đưa đến chỗ huyện tư không, yêu cầu hắn dùng lao dịch để trả nợ phạt. Tính ra trong vòng một năm rưỡi, e rằng đều không thể về nhà, điều này đối với một gia đình nhỏ ấm áp mà nói chắc chắn là đả kích mang tính hủy diệt.

Hắc Phu không thể thuyết phục bản thân làm ngơ trước việc này! Nhất là khi y góp phần gây ra chuyện đó.

Đợi đến khi y bước vào quan thự huyện tư không, liền thấy Khứ Tật đang run rẩy định ký tên mình vào văn thư lao dịch.

"Công sĩ Khứ Tật!"

Hắc Phu hô to một tiếng, quát ngăn Khứ Tật lại. Khứ Tật quay đầu lại, cùng một đám tiểu lại ngơ ngác nhìn Hắc Phu. Y đi tới trước mặt, đem túi tiền nặng trịch đặt lên án kỷ, phát ra tiếng kêu loảng xoảng.

"Khứ Tật, bây giờ lập khế khoán với ta!" Hắc Phu vỗ vào túi tiền, nghiêm nghị nói: "Bốn nghìn tiền này, ta cho ngươi mượn!"

Tất cả sững sờ không nói lên lời.

…… ……..

"Đình trưởng, Đình trưởng Hắc Phu!"

Ngày hai mươi tháng Chạp, giờ hạ thị (15 - 17 giờ), tại chợ chiều huyện An Lục, trên đường phố đông đúc náo nhiệt, vị tân thượng tạo Hắc Phu đầu quấn khăn bao màu đỏ đất, đang sải bước dẫn đầu phía trước.

Ở phía sau hắn, Khứ Tật thể chất hư nhước đang bám sát không rời, vừa đi vừa lớn tiếng gọi tên Hắc Phu.

Hắc Phu lại không muốn dừng bước, mãi cho đến khi bị một nhóm người băng qua ngõ nhỏ phía trước chắn mất đường đi, y mới bất đắc dĩ đứng lại.

Khứ Tật thừa cơ vọt đến trước mặt y, chặn đứng lối đi, thở hổn hển. Sau đó hắn hướng về phía Hắc Phu vái chào thật sâu, nói: "Đa tạ đình trưởng đã cho mượn tiền, giải quyết nỗi lo lửa cháy ngang mày của tiểu nhân, nhưng nửa mảnh khế khoán bên trái này, đình trưởng lại để quên chỗ tiểu nhân mất rồi..."

Nói đoạn, hắn dùng cả hai tay kính cẩn dâng lên một tấm khế khoán viết bằng chữ triện!

Thì ra vừa rồi Khứ Tật vì không thể nộp đủ khoản tiền phạt ba bộ giáp tổng cộng là 4032 tiền, nên đã bị lệnh lại của huyện ngục dẫn đến quan thự huyện tư không, chuẩn bị để hắn ký vào văn thư, đi làm lao dịch cho quan phủ hơn một năm.

Khứ Tật đang định đặt bút ký, thì không ngờ rằng, Hắc Phu đột nhiên xuất hiện, nói rnguyện ý cho Khứ Tật mượn tiền để hắn lập tức nộp khoản nợ phạt, miễn trừ lao dịch.

Hắc Phu còn thỉnh vài vị tiểu lại tại chỗ làm chứng, cùng Khứ Tật ký một bản khế khoán vay nợ. Hắc Phu giữ mảnh bên trái, Khứ Tật giữ mảnh bên phải. Thế nhưng ngay khi bọn họ vừa bước ra khỏi quan tự, Hắc Phu lại nhét luôn cả mảnh bên trái vào tay Khứ Tật, rồi sải bước rời đi...

Khứ Tật sao có thể không hiểu ý của Hắc Phu? Nhưng hắn là người thành thật, không làm nổi loại chuyện này, thế là đuổi theo Hắc Phu suốt một quãng đường. Đến nay cuối cùng cũng đuổi kịp, nhất quyết phải trả lại nửa mảnh khế khoán bên trái cho Hắc Phu.

Khứ Tật nói từ tận tâm khảm: "Ý của đình trưởng tiểu nhân hiểu rõ, nhưng tiểu nhân cũng là người biết liêm sỉ, phạm pháp thì phải nộp phạt, đó là lẽ đương nhiên, sao có thể để đình trưởng dùng tiền thưởng của mình mà đền tội thay? Đình trưởng yên tâm, nhà tiểu nhân tuy không khá giả, nhưng trong vòng ba năm năm, gom góp đủ bốn ngàn tiền trả lại tuyệt đối không vấn đề gì!"

Hắc Phu cảm thán, Khứ Tật nhìn thì có vẻ bệnh tật yếu ớt, vậy mà tính tình lại bướng bỉnh, tiền tặng không mà hắn nhất quyết không nhận! Xem ra đây quả thực là một người tốt, cũng không uổng công mình giúp hắn một lần.

Thế là Hắc Phu đẩy tay Khứ Tật trở lại, chân thành nói: "Khứ Tật, ta muốn thay ngươi nộp tiền là vì chuyện này hoàn toàn do ta mà ra. Ngươi tận mắt thấy trộm mộ hành sự, nhưng lại sợ lại lý và đám tặc nhân trả thù, đó là tâm lý thường tình của con người, không có gì đáng xấu hổ cả. Cho nên ngươi mới gửi thư nặc danh, đó là hành động bất đắc dĩ. Bản thân ngươi không có lỗi, chỉ là luật lệnh không cho phép, cũng không thể giảm miễn tội trạng."

"Ta chỉ là một đấu thực lại , không thay đổi được phán quyết của ngục duyện, càng không thay đổi được điều khoản luật lệnh. Vì thế ta muốn bỏ tiền để ngươi thoát nạn, sở dĩ tuyên bố công khai đây là tiền cho mượn cũng là để tránh phiền phức. Bốn ngàn tiền này, cứ coi như là tiền thưởng tố giác mà ngươi xứng đáng được nhận, đừng từ chối thêm nữa!"

Một công vụ viên cho tiền tội phạm là một chuyện, cho người khác mượn tiền lại là chuyện khác, Hắc Phu cũng là đang lách kẽ hở của pháp luật.

Nào ngờ nghe thấy lời này, Khứ Tật càng thêm cảm động không thôi, hắn vái lạy lần nữa rồi nói: "Đình trưởng Hắc Phu không chỉ là một dũng phu, là một cán lại, mà còn là một nghĩa sĩ! Tiền của nghĩa sĩ, sao tiểu nhân có thể lấy không?"

Nói xonghắn lại định nhét mảnh khế khoán vào tay Hắc Phu.

Hắc Phu luôn làm việc dứt khoát, không thích trò dây dưa lằng nhằng, dùn qua đẩy lại này, muốn đẩy mạnh hắn ra nhưng lại sợ làm tên bệnh nhân này bị thương. Y không thèm nhiều lời lấy nửa mảnh khế khoán bên trái kia, đi đến trước mặt chủ quán ăn đang đứng bên cạnh xem náo nhiệt, nói: "Chủ quán, cho mượn chút lửa!"

Sau đó, trong ánh mắt kinh ngạc của Khứ Tật, trong sự sững sờ của chủ quán, dưới con mắt bao người ở tập thị, Hắc Phu cứ thế cầm lấy một thanh củi trên bếp của quán ăn, châm lửa vào mảnh khế khoán bằng gỗ trên tay...

Nhìn ngọn lửa đỏ vàng từ từ bò lên mảnh khế khoán, lưỡi lửa nuốt chửng những nét chữ đen trên đó, Khứ Tật lập tức cuống cuồng: "Đình trưởng Hắc Phu, ngài đang làm gì vậy?"

Đây là khế khoán bốn ngàn tiền đấy, nói đốt là đốt sao? Vị đình trưởng Hắc Phu này không bận tâm chút nào sao?

Hắc Phu lại cười ha hả, y giơ cao mảnh khế khoán đang cháy lên khiến Khứ Tật không với tới được. Đợi đến khi nó sắp làm bỏng đến ngón tay, y mới ném xuống đất.

Khứ Tật vội vàng nhào tới cứu vãn nhưng đã không kịp nữa, bề mặt mảnh khế hầu như đã hóa thành than đen, chữ nghĩa đều không nhìn rõ, coi như đã hủy rồi.

"Khứ Tật, từ nay về sau, ngươi và ta không ai nợ ai nữa! Xin cáo từ!" Nói xong, Hắc Phu hướng về phía Khứ Tật chắp tay một cái, rồi xuyên qua đám đông xem náo nhiệt, hiên ngang rời đi:

Khứ Tật chỉ có thể ngây người nhìn mảnh tả khế khoán đã cháy thành tro than, một lúc lâu sau mới hướng về phía bóng lưng Hắc Phu mà dập đầu quỳ lạy, hô lớn:" Đại ơn của đình trưởng Hắc Phu, Khứ Tật đời này không quên!"

Lúc này, không chỉ những thực khách quanh quán ăn, mà nửa cái chợ đều bị thu hút chạy lại đây, nhìn Khứ Tật đang quỳ lạy mà chỉ trỏ bàn tán xôn xao...

"Hậu sinh, vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Có người tò mò hỏi:

Khứ Tật nhặt mảnh tả khế đã cháy đến không còn ra hình dạng gì lên, cẩn thận nhét vào lòng ngực, lúc này mới đứng dậy, phủi sạch bụi đất trên người, nói lớn với mọi người xung quanh: "Để chư vị được biết, ngay vừa mới đây, đình trưởng đình Hồ Dương Hắc Phu, ngài ấy đã làm một nghĩa cử ..."

...