Tần Lại

Chương 114. Nhược Ngạo thị. (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Vân thị ư?" Lợi Hàm ngẩn người, vô thức nhổ toẹt một cái, khinh bỉ nói: "Làm sao có thể? Nhược Ngao là vương tôn họ Mị nước Sở, được phong làm Vân công. Vân thị tuy tự xưng là quý tộc, nhưng chẳng qua chỉ là tàn dư của nước Vân cổ đã mất, cũng giống như Lợi thị nhà tiểu nhân, chỉ là đại phu, là thần tử của Nhược Ngao thị thôi. Không phải tiểu nhân nói khoác, Lợi thị nhà tiểu nhân khi đó dù sao cũng là quản lý điển tịch cho Nhược Ngao thị, còn Vân thị thì sao? Chỉ là hạng trông vườn coi ngựa, đến xách hài cho Nhược Ngao thị cũng không xứng!"

Có thể thấy, những năm qua Vân thị phất liên nhanh chóng, trở thành địa đầu xà lớn nhất An Lục, khiến Lợi thị vốn ngày xưa ngang hàng không khỏi ghen tị. Hắc Phu mỉm cười, không bóc trần. Với y mà nói, kết thù với Vân thị đã đủ rắc rối rồi, nghe nói những cựu quý tộc này không phải là một khối thống nhất, trái lại là chuyện đáng mừng.

Trong hơn hai trăm năm sau thời Sở Chiêu Vương và Đấu Tân, dù nước Sở trải qua nhiều biến thiên, thậm chí còn từng bị Ngô Khởi vào cải cách một phen, nhưng bản chất của sự thống trị quý tộc vẫn không đổi, Nhược Ngao thị tiếp tục làm "Vân quân", đời đời kiếp kiếp thông trị An Lục, cuộc sống ngày càng xa hoa, vắt kiệt vô số của cải để tô điểm cho cung thất của mình.

Nhưng thế giới bên ngoài, đặc biệt là nước Tần ở phương bắc, lại đang diễn ra những biến đổi kinh thiên động địa!

Cho đến một ngày, một vị tướng quân nước Tần tên là Bạch Khởi dẫn quân quét sạch vùng Giang Hán, một trận đánh hạ Yên Dĩnh, trận thứ hai đốt cháy Di Lăng, trận thứ ba khiến Sở vương hốt hoảng chạy về phía Đông, Khuất Nguyên bi phẫn gieo mình xuống sông... Sự thống trị kéo dài hàng trăm năm của nước Sở tại đây sụp đổ tan tành.

Hậu duệ Nhược Ngao thị ở An Lục cũng vội vàng chạy trốn, từ đó về sau, sự tích về Nhược Ngao thị chỉ còn là mây khói thoảng qua. Thậm chí cả mộ táng của Đấu Tân, vì không có người cúng tế, cũng trở thành một đống gò đất đầy cỏ dại.

Trong dân gian chỉ còn lưu truyền những truyền thuyết về việc Nhược Ngao thị có mộ lớn ở An Lục, nhưng không ai biết ngôi mộ đó rốt cuộc nằm ở đâu.

Không ngờ rằng, truyền thuyết lại là sự thật, ngày hôm nay lại vô tình bị bọn họ tìm thấy.

Nói đến đây, Lợi Hàm không khỏi cảm thán: " Sau khi tông tộc Nhược Ngao thị ly tán, ngay cả Đấu Tân cũng không được hưởng hương hỏa cúng tế nữa, thật là đáng buồn, đáng tiếc!"

Là con cháu quý tộc, dù hiện tại chỉ sa cơ làm một đình tốt, nhưng Lợi Hàm vẫn cảm thấy tiếc nuối cho sự sa sút của Nhược Ngao thị. Một gia tộc quý tộc truyền thừa sáu trăm năm, giờ đây đến hương hỏa cũng khó lòng duy trì, còn có chuyện gì chấn động hơn thế này không?

Nhưng lòng Hắc Phu lại chẳng chút gợn sóng.

"Nhược Ngao thị tàn thì tàn thôi, có gì mà phải tiếc?" Có lẽ do sự hun đúc từ kiếp trước, hoặc có lẽ do thân phận của kiếp này, Hắc Phu từ đầu đến cuối đều không ưa gì sự thống trị của quý tộc:

Nhìn ngôi mộ của Nhược Ngao thị Đấu Tân trước mắt này, đúng thật là "nước càng lớn, nhà càng giàu, táng càng hậu". Bên trong quan quách, châu báu vật lạ, chuông đỉnh hũ quĩ, xe ngựa áo chăn, đồ tùy táng nhiều không đếm xuể, những thứ này chẳng phải đều là xương máu của thứ dân dưới quyền ông ta sao? Nước Sở tuy cũng có luật pháp, nhưng trên lãnh địa của phong quân, luật pháp chẳng khác nào trò hề.

Nước Tần hiện nay luật lệnh tuy nghiêm nhưng mọi việc vẫn còn có giới hạn.

Nông dân không còn phải nộp cống nạp luân phiên cho đám quý tộc lớn nhỏ nữa, chỉ cần nộp đủ thuế cho huyện lại nước Tần, mỗi năm đi lao dịch một tháng là được. Lao dịch tuy nặng, ít nhất sẽ không xảy ra chuyện một vị quý tộc nào đó hứng lên, tổ chức dân chúng đi xây thành ấp, săn hổ báo ngay giữa mùa vụ bận rộn.

Nước Tần coi trọng nông nghiệp, các lý được tổ chức thành các đại đội sản xuất, người dân có thể mượn trâu cày, nông cụ bằng sắt từ quan lại để canh tác mảnh đất của mình. Mà không cần phải lo lắng vương tôn cưỡi ngựa quý, đuổi theo cáo thỏ, tung hoành ngang ngược trên ruộng lúa của mình mà không phải trả bất cứ giá nào. Thương cổ tuy thấp hèn, nhưng cũng sẽ không có vị công tử nào ghìm ngựa trước cửa, ăn quỵt lấy không, ép mua ép bán.

Tần luật trói buộc sự tự do của thứ dân, đồng thời cũng kiềm chế quý tộc lộng hành.

Tần luật ngăn chặn quý tộc thao túng địa phương, đồng thời cũng mở ra một cánh cửa luân chuyển giai cấp cho thứ dân.

Quan phủ bổ nhiệm thuộc lại không còn dựa vào huyết thống gia môn, mà phải khảo hạch việc nắm vững luật lệnh, khảo sát tài năng thực học, cộng thêm chế độ quân công tước, những người vốn định sẵn đời đời kiếp kiếp làm nông phu thứ dân, dường như cũng đã có một niềm hy vọng...

Mấy chục năm trôi qua, người dân huyện An Lục vẫn nói giọng Sở, nhưng đã không còn coi mình là người Sở nữa, mà là người Tần rồi.

Họ bắt đầu quên đi Nhược Ngao thị đã cai trị nơi này hàng trăm năm, nhưng cả bách tính chẳng biết chữ cũng bắt đầu ghi nhớ kỹ những luật lệnh của Tần liên quan đến cuộc sống.

Thời đại quý tộc tông pháp kéo dài hơn nghìn năm này, sau khi trải qua cảnh lễ băng nhạc hoại thời Xuân Thu, trải qua sự gột rửa bằng máu lửa thời Chiến Quốc, lại bị Tần luật không kẽ hở nghiền qua một lượt, đã cùng với những đỉnh quĩ biểu tượng của quý tộc trở nên lung lay ...

Một thời đại như vậy lại chính là cơ hội để những nhân vật nhỏ bé như Hắc Phu ngoi lên.

Hắc Phu hiểu rất rõ điều này.

Đúng lúc Hắc Phu và Lợi Hàm vì câu chuyện Nhược Ngao thị mà mỗi người nảy sinh bao suy nghĩ, thì từ phía khu dân cư xa xa vang lên những từng hồi gà gáy.

Kê minh đã qua, bình đán đã tới.

Trời vẫn còn tối đen, nhưng trên con đường đất hướng về phía lý Triều Dương đã thắp lên một đốm lửa mờ ảo dần tới gần ...

(*) Tổ chức xã hội nước Tần nhiều điểm rất giống TQ thời cách mạng văn hóa.