Tần Lại

Chương 113. Nhược Ngạo thị. (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lợi Hàm không biết tính toán xấu bụng của Hắc Phu, cũng không quan tâm tới đống đồ tùy táng xếp đầy trên mặt đất, hắn bảo Tiểu Đào canh giữ đám trộm mộ, còn mình cũng bước tới, nhấc một chiếc đỉnh ba chân miệng tròn, hai tai, mặt ngoài đầy hoa văn quỳ long lên, nhíu mày quan sát.

Cái gọi là đỉnh, vào thời Tây Chu Xuân Thu là khí cụ dùng để nấu những tảng thịt lợn lớn. Đến thời Chiến Quốc, nó đã dần dần trở thành đồ tế lễ, bình dân hiếm khi sử dụng, chỉ có quý tộc khi yến tiệc, tế tự mới bày ra cùng với quĩ đựng cơm để phô trương tổ tiên lâu đời và địa vị tôn quý của mình...

Thông thường, theo quy định trong "Chu Lễ", thiên tử dùng chín đỉnh tám quĩ, chư hầu bảy đỉnh sáu quĩ, đại phu năm đỉnh bốn quĩ, sĩ ba đỉnh hai quĩ.

Thực ra, trong mắt hạng bình dân nghèo hèn cả kiếp trước lẫn kiếp này như Hắc Phu, cái gọi là lễ khí chẳng phải cũng chỉ là nồi niêu xoong chảu sao? Đỉnh để nấu thịt, quĩ để đựng cơm. Đặt ở nhà thứ dân bách tính thì là vật dụng nhà bếp thông thường, đặt ở nhà vương hầu quý tộc lại trở thành thứ phiền phức như thế?

Thế nên Hắc Phu chẳng bận tâm mấy món đồ kia, bọn họ lập tức tiến hành tra hỏi, muốn thẩm vấn chuyện chúng cấu kết với lý giám môn của lý Triều Dương. Nhưng tên đầu lĩnh mặt đỏ râu ngắn kia lại rất cứng đầu, đánh chết cũng không khai, khiến Đông Môn Báo tức giận đến mức muốn dùng kích giết hắn.

Thế nhưng đám trộm mộ không phải là đoàn kết một lòng, đặc biệt là thiếu niên nước Sở tên "Hưng" bị ép gia nhập băng nhóm. Vì căm hận những trận đòn roi ngược đãi của đám trộm mộ, hắn đã đem toàn bộ những gì mình biết kể ra sạch sành sanh.

Hưng còn khai rằng một thông tin cực kỳ quan trọng, vào giờ bình đán đêm nay, lý giám môn sẽ đích thân đánh xe trâu đến tiếp ứng, giúp tẩu tán tang vật...

Thế là Hắc Phu bàn bạc với mấy người kia một hồi, quyết định để Đông Môn Báo và Tiểu Đào kéo năm tên trộm mộ ra sau gò đất giấu đi, bịt miệng chúng lại. Hắc Phu và Lợi Hàm thì giả làm trộm mộ, ôm xẻng sắt ngồi bên cạnh mộ huyệt, diễn một màn "ôm cây đợi thỏ" với lão lý giám môn kia...

"Cầu đạo, đưa đuốc lại gần đây chút..."

Đêm khuya lạnh giá, thời gian trôi qua rất chậm, đằng nào rảnh rỗi Lợi Hàm nghiên cứu cái đỉnh, nhưng không nhìn rõ chữ gọi, Đông Môn Báo miễn cưỡng đi tới soi đèn giúp, bản thân hắn cũng liếc nhìn, thấy mặt sau chiếc đỉnh khắc dày đặc những chữ , nhưng lại khác xa với Tiểu triện của nước Tần.

"Ngươi nhận ra được những thứ chữ như vẽ bùa này à?" Đông Môn Báo nhìn mà muốn nhức đầu:

"Không nhận ra hết, nhưng cũng biết vài chữ. Nhà ta mấy chục năm trước từng là đại phu nước Sở, vì vậy khi tế tổ, trên linh vị tổ tiên cũng là những chữ nước Sở này..." Trong lời nói của Lợi Hàm mang theo một chút kiêu hãnh, hắn nhổ một bãi nước bọt, dùng ống tay áo lau đi bùn đất trên đỉnh đồng, sau khi nhìn kỹ, không khỏi sắc mặt đại biến, thốt lên một tiếng kinh hãi:"Ái chà!"

"Chuyện gì vậy?" Hắc Phu không kìm được hỏi:

"Chiếc đỉnh này là lễ khí chủ nhân ngôi mộ dùng lúc sinh thời, trên đó có khắc nguyên do đúc đỉnh, còn có tộc hệ và quan chức của ông ta." Lợi Hàm có chút hưng phấn chỉ vào chiếc đỉnh thanh đồng nói: "Đình trưởng, nếu tiểu nhân không đoán nhầm thì đây chính là mộ của Nhược Ngao thị! Thật không ngờ, truyền thuyết đó lại là sự thật!"

Lợi Hàm bưng chiếc đỉnh đồng xuýt xoa không ngớt, Hắc Phu thì nghe mà mặt đầy hoang mang.

"Nhược Ngao thị, đó là cái thứ gì?"

"Hả, đình trưởng không biết sao, Nhược Ngao thị từ sáu năm trước đã bắt đầu truyền thừa, kéo dài mấy chục đời, một dạo quyền khuynh nước Sở, còn thiếu chút nữa giết chết Sở Trang vương đấy."

Lợi Hàm thực ra đang khoe khoang kiến thức thôi, chứ hắn không hề ngạc nhiên trước việc Hắc Phu không biết về Nhược Ngao thị. Dù sao thì nước Sở cũng đã rút khỏi vùng Giang Hán hơn năm mươi năm rồi, vật đổi sao dời, thường dân chỉ biết quan phủ trước mắt là ai, ngoài hạng quý tộc nhỏ thời Sở như bọn họ còn vương vấn tình cũ, thì còn ai nhớ đến những vị phong quân chủ nhân ngày xưa nữa?

Hắn liền với Hắc Phu, Nhược Ngao thị là hậu duệ của "Nhược Ngao" vị quốc quân đời thứ mười bốn của nước Sở. Sau khi nước Sở xưng vương, Nhược Ngao thị dần phát triển lớn mạnh, trở thành công tộc hùng mạnh nhất nước Sở. Sau này còn chia ra thành Đấu thị và Thành thị, từng xuất hiện rất nhiều vị lệnh doãn, tư mã, lâu dài nắm giữ các chức vụ quân chính trọng yếu, nào là Đấu Cốc Ư Thố, Thành Đắc Thần, Thành Đại Tâm... chỉ tiếc là những người này Hắc Phu chẳng biết một ai.

Sau khi kiên nhẫn nghe hồi lâu, cuối cùng Lợi Hàm cũng nhắc đến một người mà hắn biết, vị Sở Trang Vương với điển tích "không kêu thì thôi, đã kêu là kinh động cả trời đất".

Lúc này Hắc Phu mới biết, hóa ra sở dĩ Sở Trang Vương "ba năm không bay, ba năm không hót" chính là do Nhược Ngao thị quyền nghiêng triều dã, lấn át cả Sở vương. Nghe nói lúc bấy giờ Nhược Ngao thị có sáu bộ tư binh, cộng lại chiếm tới một nửa quân đội nước Sở.

Cuối cùng, Sở Trang Vương khai chiến với Nhược Ngao thị, vất vả lắm mới giành được thắng lợi, từ đó mới có chuyện ông ta tiến lên phía bắc tranh bá, hỏi đỉnh nặng nhẹ.

"Nhược Ngao thị sau đó diệt vong à?" Hắc Phu đoán:

"Làm sao có thể." Lợi Hàm xua tay nói: "Sở vương niệm tình Nhược Ngao thị mấy đời tận trung với nước Sở, nên đã để lại một mạch con cháu, phong đất tại An Lục, khi đó nơi này còn gọi là huyện Vân, Đấu thị trở thành Huyện công huyện Vân."

Đến khi nước Sở và nước Ngô đại chiến, Ngũ Tử Tư và Tôn Vũ thống lĩnh quân đội đánh tan quân Sở, tiến vào Dĩnh Đô, Nhược Ngao thị lại đón nhận thêm một cơ hội nữa.

Khi đó Sở Chiêu Vương chạy trốn đến An Lục, hậu duệ của Nhược Ngao thị là Đấu Tân đã đi theo hộ giá, lập được một số công lao bảo vệ Sở Chiêu Vương. Vì vậy, khi luận công ban thưởng sau sự việc, Sở Chiêu Vương đã thăng Đấu Tân làm hữu doãn, địa vị dưới lệnh doãn, tư mã, nhưng trên các huyện công thông thường.

Những sự tích này đều được khắc trên chiếc đỉnh mà bọn trộm mộ vừa quật lên. Ngôi mộ lớn này chính là mộ táng của Vân công Đấu Tân, thảo quy cách lại cao đến vậy, không chỉ có xe ngựa tùy táng mà còn có trấn mộ thú, có thể sánh ngang với các chư hầu.

Nghe đến đây Hắc Phu hơi giật mình: "Chờ đã, Nhược Ngao thị này là Vân công, vậy có quan hệ gì với gia tộc của huyện tả úy Vân Mãn không?"