Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nguyên Nguyên của hắn lẽ ra phải luôn rực rỡ tươi tắn, nụ cười như hoa.
Hôm nay quả thật là hắn sơ suất, quên mất mấy ngày này nàng sắp đến kỳ, còn để nàng ham mát mà uống nhiều rượu.
...
Trong dịch quán ngoài cung, Đương Vu Thác Nhã nghe tin sứ đoàn Nguyên Hạ đột ngột rời khỏi kinh thành thì không khỏi kinh ngạc.
Thị nữ thân cận của nàng ta tức đến giậm chân: “Công chúa! Vương tử ngài...ngài cũng quá đáng quá rồi! Cứ thế mà bỏ mặc chúng ta đi mất!”
Hai chủ tớ chỉ ra ngoài dạo phố một lát vào buổi chiều, lúc quay về thì đã vườn không nhà trống, chỉ còn vài tên tạp dịch trông coi dịch quán.
Đương Vu Thác Nhã hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh lại: “Không thể nào. Tính cách vương huynh ra sao ngươi cũng biết. Một khi đã quyết tâm bám lấy Thái tử Đại Chiêu, gã tuyệt đối sẽ không bỏ dở giữa chừng, càng không thể dễ dàng vứt bỏ quân cờ là ta. Nhất định là đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.”
Các sứ thần Nam Dương đã rời kinh từ sớm. Chỉ riêng sứ đoàn Nguyên Hạ vì Đương Vu Triều Cách chưa chịu từ bỏ nên mới nán lại thêm vài ngày.
Một kẻ tính toán đến tận xương tủy như gã, sao có thể đột ngột từ bỏ, thậm chí vội vàng đến mức không kịp mang theo nàng ta?
Ở kinh thành Đại Chiêu này, người có thể ra tay nhanh gọn, khiến Đương Vu Triều Cách biến mất nhanh như vậy...
Trong đầu Đương Vu Thác Nhã chợt xẹt qua một gương mặt lạnh lẽo như sương tuyết.
Thái tử Đại Chiêu, Tạ Diễn Chiêu.
Nam nhân trẻ tuổi nhưng đã nắm trong tay quyền lực của cả đế quốc.
Một ý nghĩ táo bạo bỗng bùng lên trong đầu nàng, khiến máu trong người cũng nóng lên.
Đương Vu Triều Cách chắc chắn đã xảy ra chuyện, hơn nữa còn có liên quan đến Thái tử.
Có lẽ... đây là cơ hội ông trời ban cho nàng ta? Thay vì mãi mãi làm một quân cờ bị phụ vương, vương huynh tùy ý bày bố, có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào, chi bằng... tự mình cầm cờ!
Dựa vào người khác thì cả đời chỉ có thể cúi đầu. Chỉ có thật sự nắm lấy quyền lực trong tay thì nàng ta mới có thể làm chủ vận mệnh.
Nàng ta nhớ tới vị Thái tử phi tình cờ gặp ở Ngự Hoa Viên hôm trước, mắt sáng mày thanh, cười rạng rỡ thả diều cùng cung nữ, dáng vẻ được trân trọng, được che chở đến nhường ấy...
Móng tay Đương Vu Thác Nhã đâm sâu vào lòng bàn tay.
“Chải chuốt thay y phục cho ta.” Giọng nàng ta bình thản.
“Chúng ta vào cung, cầu kiến Thái tử phi.”
Trong tẩm điện Đông cung, ấm thuốc vẫn đang sôi lục bục trên bếp nhỏ trong tiểu trù phòng.
Thẩm Đinh Hòa nằm trong lòng Tạ Diễn Chiêu, được hắn vận nội lực liên tục sưởi ấm bụng. Cơn đau đã dịu đi nhiều, nàng mơ màng ngủ thiếp đi một lúc.
Tạ Diễn Chiêu vẫn giữ nguyên tư thế, gần như không nhúc nhích. Chỉ thỉnh thoảng kéo lại chăn gấm, đắp kín cho nàng. Ánh mắt hắn dừng trên gương mặt đang ngủ say của nàng, vẻ lạnh lẽo thường ngày cũng bất giác dịu xuống.
Thuốc sắc xong rồi, cung nhân nhẹ tay nhẹ chân bưng vào.
Nước thuốc màu nâu sẫm đựng trong bát sứ trắng, hơi nóng bốc lên, mùi đắng nhàn nhạt lan khắp phòng.
Tạ Diễn Chiêu cầm bát thuốc lên, thử nhiệt độ trước.
Thẩm Đinh Hòa tỉnh lại, vừa nhìn thấy bát thuốc kia đã lập tức rụt người lại, túm lấy tay áo Tạ Diễn Chiêu nhỏ giọng cầu xin: “Thật sự không đau nữa rồi... không uống có được không? Ngửi thôi đã thấy đắng...”
“Ca ca... phu quân... Thái tử điện hạ...” Nàng chớp mắt, liên tục thay đổi mấy cách xưng hô, giọng nói nũng nịu ngọt ngào như muốn chảy ra nước.
“Cầu xin chàng đó.”
Tạ Diễn Chiêu nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu của nàng, tâm mềm nhũn như nước nhưng cũng không vì thế mà nuông chiều nàng vô lối.
Chính lúc này, ngoài điện truyền đến tiếng bẩm báo của cung nhân: “Điện hạ, Công chúa Nguyên Hạ đang ở ngoài xin được cầu kiến Thái tử phi.”
Đôi mắt Thẩm Đinh Hòa sáng lên, như vớ được cọng rơm cứu mạng: “Mau mời nàng ta vào!”
Có người đến rồi, có lẽ bát thuốc này có thể trốn được.
Tạ Diễn Chiêu lại chẳng thèm nâng mí mắt, giọng nói bình lặng không chút gợn sóng: “Lui xuống.”
Hai chữ ngắn gọn, không cho phép bàn cãi.
Cung nhân ngoài điện lập tức im bặt.
Thẩm Đinh Hòa vốn đang trong kỳ nguyệt sự nên tâm trạng phiền muộn, thấy vậy liền tủi thân, nắm chặt tay đấm vào vai hắn.
“Ta làm Thái tử phi này đúng là một chút quyền hạn cũng không có, đến gặp một người cũng phải được chàng cho phép! Đã vậy, chàng còn lập ta làm gì? Chi bằng tìm một con rối gỗ đặt ở đây còn hơn.”
Tạ Diễn Chiêu đặt bát thuốc xuống, bất lực nắm lấy cổ tay nàng, nhưng không dùng sức, mặc kệ nàng phát tiết chút tính khí nhỏ mọn, tay kia vẫn ôm chặt eo nàng.
“Ta thấy Đông cung này chỉ thiếu mỗi việc để Thái tử phi ngồi lên đầu ta mà tác oai tác quái thôi.”
Thẩm Đinh Hòa quay mặt đi không thèm nghe.
Tạ Diễn Chiêu thở dài một tiếng gần như không thể nghe thấy, cuối cùng vẫn nhượng bộ: “Được rồi, cho nàng ta vào. Nhưng Nguyên Nguyên phải ngoan ngoãn uống hết thuốc, được không?”
Thẩm Đinh Hòa thấy mục đích đạt được liền thức thời, hơn nữa nàng thật sự tò mò mục đích đến đây của Đương Vu Thác Nhã: “... Được rồi.”
Lúc này Tạ Diễn Chiêu mới ra hiệu cho cung nhân khiêng đến một tấm bình phong lụa sáu cánh, đặt ở gian ngoài để ngăn cách.
Khi Đương Vu Thác Nhã theo cung nhân dẫn đường bước vào điện, nàng ta chỉ thấy phía sau bình phong lụa hiện lên hai bóng người mờ ảo. Dường như Thái tử đang ôm Thái tử phi trong lòng, cúi đầu nói gì đó rất khẽ.
Nàng ta không dám nhìn thêm, lập tức cúi đầu hành lễ: “Đương Vu Thác Nhã bái kiến Thái tử điện hạ, Thái tử phi nương nương.”
“Công chúa không cần đa lễ.”
Giọng Thẩm Đinh Hòa từ sau bình phong truyền ra, mang theo chút uể oải.
Nhưng lúc này tâm trí của Tạ Diễn Chiêu hoàn toàn đặt vào việc đút nàng uống thuốc.
Hắn múc một thìa, cẩn thận thổi nguội rồi đưa đến môi nàng.
Thẩm Đinh Hòa miễn cưỡng nhấp một ngụm, sau đó kinh ngạc ngẩng mắt lên.
Thuốc vào miệng tuy đắng, nhưng lại phảng phất chút ngọt nơi cuống họng.
“Ta đã bảo thái y thêm chút mật hoa hòe.” Tạ Diễn Chiêu thấp giọng nói, đầu ngón tay khẽ lau đi vệt thuốc nơi khóe môi nàng.
“Nhưng nếu cho nhiều mật quá sẽ giảm dược tính, nên phải uống thêm hai thang.” Hắn không cố ý hạ giọng, vì vậy Đương Vu Thác Nhã đứng ngoài bình phong nghe rõ từng chữ.