Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tạ Diễn Chiêu cầm bình, rót cho Thẩm Đinh Hòa một chén.
Thẩm Đinh Hòa đang định nếm thử lại nghe thấy loáng thoáng tiếng cười nói khá hào sảng truyền đến từ ngoài cửa sổ, là ngôn ngữ dị vực, giọng điệu hưng phấn xen lẫn sự thô bỉ không thèm che giấu.
Âm thanh truyền ra từ nhã gian bên cạnh, có lẽ đối phương đã mở cửa sổ, lại tự phụ cho rằng lời mình nói là tiếng Nguyên Hạ không ai hiểu được nên mới không chút kiêng dè.
Thẩm Đinh Hòa và Tạ Diễn Chiêu đều không thông thạo tiếng Nguyên Hạ nhưng Nguyên Xích lại nghe hiểu.
Đương Vu Triều Cách đang chém gió: “Vị Thái tử phi này của Đại Chiêu đúng là một vưu vật hiếm có, da trắng eo thon, mắt long lanh, hèn gì Tạ Diễn Chiêu không nhìn trúng Thác Nhã. Nếu ta có được mỹ nhân này, nhất định phải cùng nàng đêm ngày triền miên, hương vị đó, nghĩ thôi đã thấy tiêu hồn, tuyệt không thể tả! Ha ha!”
Một kẻ khác nịnh nọt phụ họa: “Vương tử nói phải. Đợi khi về Nguyên Hạ, thuộc hạ nhất định sẽ dốc sức tìm cho ngài một nữ tử có dung mạo khí chất tương tự để ngài thưởng dụng, nhất định sẽ khiến Vương tử hài lòng.”
Ngay sau đó là một tràng cười dâm dật đầy ăn ý.
Nguyên Xích nghe mà cau chặt mày, ánh mắt lóe lên tàn nhẫn.
Hắn ta bước lên một bước, kề tai Tạ Diễn Chiêu thấp giọng, nhanh chóng thuật lại y nguyên những lời vừa rồi.
Đôi mày vốn đang ôn hòa của Tạ Diễn Chiêu bỗng chốc phủ lên một lớp sương lạnh, hơi thở quanh thân trầm xuống.
Hắn không nhìn về phía nhã gian bên cạnh, chỉ khẽ gật đầu với Nguyên Xích, ném cho hắn ta một ánh mắt lạnh lẽo.
Nguyên Xích hiểu ý, im lặng ôm quyền, nhanh chóng lui khỏi nhã gian.
“Có chuyện gì vậy?” Thẩm Đinh Hòa nhận ra không khí khẽ biến đổi, ngẩng đầu hỏi hắn.
Mấy chén rượu phúc xuống bụng làm đôi gò má nàng đỏ ửng, sắc môi tươi tắn, đôi mắt vì hơi men mà trở nên mơ màng, càng thêm vài phần yêu mị mà không tự biết.
Tạ Diễn Chiêu kéo nàng ngồi lại trên đùi mình, vòng tay ôm lấy nàng, dùng một tư thế chiếm hữu tuyệt đối để giam hãm nàng trong lòng.
Hắn không trả lời, chỉ cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng vương vấn hương rượu của nàng.
Lâu sau, hắn mới hơi lùi ra, ngón cái vuốt qua cánh môi hơi sưng của nàng, giọng trầm thấp: “Không có gì, chỉ là vài lời ô uế không lọt tai thôi. Nguyên Nguyên không cần biết.”
Thẩm Đinh Hòa cũng không để tâm, dù sao Tạ Diễn Chiêu cũng sẽ giải quyết mọi chuyện.
Nàng ngoan ngoãn rúc vào lòng hắn. Hơi rượu khiến nàng càng thêm lười biếng, cũng càng thêm to gan.
Nàng túm lấy vạt áo trước ngực Tạ Diễn Chiêu khẽ kéo, giọng mềm mại nài nỉ: “Ca ca, ta còn muốn uống...”
Tạ Diễn Chiêu bất lực, Nguyên Nguyên của hắn trước giờ rất ham uống.
Hắn cầm chén lên lần nữa, tự mình nhấp một ngụm nhưng không nuốt xuống, mà cúi người từ từ đưa dòng rượu nồng nàn vào miệng nàng.
Giữa môi răng hai người đầy vị thanh ngọt của Thu Hoa Nương. Khi tách ra, hắn tựa trán vào trán nàng, thấp giọng nhắc nhở: “Chén cuối cùng.”
Thẩm Đinh Hòa chép chép miệng, bắt đầu giở trò ăn vạ, cọ gò má đỏ hây vào ngực hắn: “Vừa nãy chàng đút nhanh quá, ta còn chưa nếm kỹ... chén này không tính.”
Tạ Diễn Chiêu cười khẽ, đầu ngón tay khẽ nhéo gương mặt mềm mại của nàng: “Nguyên Nguyên thật thích ăn vạ, thật sự không còn rượu uống nữa rồi.”
Buổi chiều trở lại Đông Cung chưa được bao lâu thì Thẩm Đinh Hòa đã mơ hồ cảm thấy bụng dưới hơi căng.
Còn chưa kịp suy nghĩ kỹ, một luồng nhiệt quen thuộc đã trào ra.
Nguyệt sự lại đến sớm rồi. Đáng lẽ chưa phải bây giờ, có lẽ do buổi trưa uống vài ly rượu nên mới đến sớm hơn dự kiến.
Lúc này bụng dưới nàng đau từng cơn, giống như có ai bên trong nắm chặt rồi vặn xoắn, nàng cuộn tròn trên sập, trên trán rịn ra từng lớp mồ hôi lạnh.
Từng tầng màn trướng phủ xuống chiếc giường chạm khắc, ánh sáng bên trong mờ tối mà dịu nhẹ.
Tạ Diễn Chiêu ngồi bên giường, ôm trọn nàng vào lòng, bàn tay ấm nóng áp lên vùng bụng dưới lạnh lẽo của nàng.
Thẩm Đinh Hòa uể oải tựa vào lồng ngực hắn, gương mặt trắng bệch đi vài phần, sắc môi cũng nhạt đi, đôi mắt linh động ban ngày giờ chỉ khép hờ mệt mỏi, hàng mi run rẩy, hoàn toàn mất đi thần thái.
“Đau...” Nàng khẽ rên rỉ, đầu ngón tay yếu ớt túm lấy vạt áo hắn.
Tạ Diễn Chiêu khẽ nhíu mày, đỡ lấy cổ tay nàng đưa ra ngoài màn trướng.
Thái y đã sớm đứng chờ bên cạnh, lúc này liền đặt ba ngón tay lên mạch cổ tay mảnh mai của Thẩm Đinh Hòa.
Một lát sau, thái y khom lưng bẩm báo: “Điện hạ, Thái tử phi vì dùng đồ lạnh nên bị đau bụng. Thần sẽ kê phương thuốc ôn kinh tán hàn, điều huyết giảm đau, uống liên tục ba ngày, lại điều dưỡng cẩn thận thì sẽ không có gì đáng ngại.”
Thẩm Đinh Hòa vừa nghe phải uống thuốc thì lập tức vùi mặt vào hõm cổ Tạ Diễn Chiêu, buồn bực phản đối: “Ta không uống đâu... đắng lắm...”
Ánh mắt Tạ Diễn Chiêu không đổi, chỉ lạnh giọng nói với thái y: “Đi bốc thuốc đi.” Giọng điệu nghiêm túc, không cho cãi lại.
“Ta đã nói rồi, ta không uống thuốc!” Thẩm Đinh Hòa ngẩng đầu, vành mắt hơi ửng đỏ, mang theo sự nũng nịu và tủi thân đặc trưng lúc đang bệnh.
Tạ Diễn Chiêu không nói, nhưng lòng bàn tay chậm rãi vận một luồng nội lực ôn hòa, xuyên qua lớp y phục sưởi ấm vùng bụng lạnh của nàng.
Luồng khí ấm áp kia len lỏi thấm vào, cơn đau quặn quả nhiên dịu đi đôi chút.
Lúc này hắn mới cúi đầu, môi gần như dán sát vào vành tai nàng, giọng hạ thấp nhưng rõ từng chữ: “Nguyên Nguyên còn làm loạn, ta sẽ sai người vứt hết đống thoại bản nàng giấu trong ngăn kéo mật ở thư phòng và dưới đáy hòm, dưới gối.”
Thẩm Đinh Hòa cứng đờ người, mở to mắt nhìn hắn.
Sao... sao hắn lại biết rõ ràng như vậy?
Những quyển thoại bản nàng lén sưu tầm chính là chỗ dựa tinh thần quan trọng nhất của nàng.
Sống mũi nàng cay cay, thút thít khóc: “Chàng bắt nạt người ta...”
“Có thể không uống thuốc mà.” Nàng cọ cọ vào cổ hắn, giống như chú mèo nhỏ cầu xin sự thương xót.
“Ca ca xoa thêm một chút là được rồi... trước đây vẫn như vậy mà.”
Thật ra Tạ Diễn Chiêu đã mềm lòng từ lâu nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị. Hắn cúi xuống hôn lên vầng trán đẫm mồ hôi và gò má lạnh của nàng: “Nguyên Nguyên nghe lời, uống thuốc mới nhanh khỏi.”
Nhìn gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch của nàng, hắn cảm thấy vô cùng chướng mắt.