Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Kỳ Hoành Nghĩa, ngươi tìm ta?"

Kỳ Khả ung dung bước xuống từ chính phòng, dừng lại dưới bậc thềm, giơ tay lên phun thẳng một phát bình xịt hơi cay, dù khoảng cách xa như vậy vẫn trúng phóc vào mặt Kỳ Hoành Nghĩa, nàng mỉm cười nhìn hắn ho sặc sụa đến khàn cả giọng, trông như thể sắp tắt thở đến nơi.

Cừu thị ôm lấy Kỳ Hoành Nghĩa, không ngừng vỗ lưng cho trượng phu, quay sang quát lớn với Kỳ Khả: "Kỳ Khả, ngươi bất kính với chúng ta thì thôi đi, hắn là cha ngươi, sao ngươi dám...!"

"Dựa vào đâu mà ta không dám? Các ngươi coi hắn là bảo bối, ta coi hắn là rác rưởi, sống thì phí cơm, chết thì phí đất, loại nam nhân ăn bám như hắn tốt nhất là nên nghiền xương thành tro, chết không có chỗ chôn! Cừu thị, tốt nhất ngươi nên cẩn thận một chút, một khi nhà ngươi hết quyền hết thế, xem hắn có đá ngươi rồi trèo lên cành cao khác không?"

Ánh mắt Kỳ Khả lạnh lẽo, tràn ngập hận ý, thấy tiếng ho của Kỳ Hoành Nghĩa nhỏ dần, nàng lại giơ tay lên xịt thêm một phát nữa, thành công khiến hắn lại ho sặc sụa đến mức thở không ra hơi, đầu đau như búa bổ, nước mắt nước mũi tèm lem, đứng cũng không vững, chỉ có thể quỳ rạp xuống đất, Cừu thị đứng bên cạnh cũng bị dính đòn, tự mình nếm trải cái cảm giác cay xè còn hơn cả rượu mạnh, nước mắt nước mũi thi nhau chảy, chẳng khá hơn trượng phu mình là bao.

"Những người khác đứng ngây ra đó làm gì? Tiếp tục làm việc của các ngươi, mau chóng lôi hết tiền bạc ra đây cho ta!" 

Kỳ Khả mất kiên nhẫn phất tay đuổi đám hạ nhân đang ngơ ngác xung quanh.

"Khụ... Ngươi... ngươi dám... khụ khụ..." Kỳ Hoành Nghĩa ho đến mức không ngẩng đầu lên được, nhưng vẫn nghe thấy lời của Kỳ Khả, cố gắng giơ ngón tay run rẩy lên chỉ vào nàng.

Kỳ Khả hoàn toàn không sợ con hổ giấy đã mất hết sức chiến đấu này, nàng có thừa cách để trị hắn, vì vậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn Cừu thị.

"Cừu thị, ngươi là thiên kim nhà quan, theo lẽ thường, ngươi nói xem triều đình có yêu cầu cơ bản gì về hình tượng của quan viên?"

"... Yêu... yêu cầu cơ bản?" Kỳ Khả xịt rất chuẩn, toàn trúng vào mặt Kỳ Hoành Nghĩa, Cừu thị cũng bị dính chút ít, chỉ chút đó thôi cũng khiến nàng nói năng khó khăn, đầu óc mơ hồ, thêm nữa tâm trí nàng đang dồn hết vào trượng phu mình, đột nhiên bị Kỳ Khả hỏi như vậy, nàng thật sự không hiểu ý đồ của nàng ta là gì.

"Ngũ quan đoan chính, tứ chi lành lặn, đúng không? Người làm quan không thể tàn tật, không thể bị hủy dung, có đúng không?"

"... Đúng..." Cừu thị ngơ ngác một chút, ngay sau đó trong lòng chợt thắt lại, đột nhiên hiểu ra, vội vàng gật đầu, hét lên cầu xin, "Đúng! Ngũ quan đoan chính, tứ chi lành lặn! Hắn là cha ngươi, ngươi đừng làm hại hắn! Hắn chỉ bị đình chức thôi, hắn có thể phục chức! Ngươi đừng làm hại hắn!"

"Được thôi, Cừu thị, vậy thì phải xem thành ý của ngươi thế nào." 

Kỳ Khả khẽ mỉm cười, nụ cười chỉ thoáng qua trên khóe môi, ánh mắt lạnh lẽo mang theo vẻ âm u, "Đừng để ta phải đợi lâu, nếu không, đình chức biến thành để tang cha nương cũng thú vị đấy, phải không?"

Cừu thị bị lời nói đầy sát khí của Kỳ Khả dọa sợ, vội quay đầu nhìn công công bà bà, vì công công bà bà mà phải chịu tang ba năm thì Cừu thị thật sự hoảng loạn, đầu óc choáng váng, không biết nên gật đầu hay lắc đầu, trong đầu bà ta bây giờ chỉ có một ý nghĩ, nếu không đáp ứng yêu cầu của Kỳ Khả, nàng ta thật sự có thể làm ra chuyện gì cũng không biết chừng.

"Được rồi, hôm nay đủ loạn rồi, ngươi là đại phu nhân, chuyện còn lại giao cho ngươi, ta về nghỉ ngơi, đến tối ta hy vọng nghe được tin các ngươi đã bắt đầu gom bạc, đừng quên, ta chỉ nhận bạc." Kỳ Khả vô cùng bội phục sự sáng suốt của mình, chỉ nhận tiền mặt chứ không nhận thứ khác, ngân phiếu trong thời loạn lạc có thể biến thành giấy lộn bất cứ lúc nào, chỉ có vàng bạc mới có giá trị vĩnh hằng.

"Được, được!" Kỳ Khả nói gì Cừu thị đều nghe theo, nàng không hề có ý định phản đối, "Ta phải đi đâu tìm ngươi?"

"Ta chỉ có một nơi đó thôi, ngươi biết phải đến đâu tìm ta."

Mặt Cừu thị nóng bừng, đỡ lấy trượng phu vẫn còn đang ho của mình, không nói được lời nào.

Kỳ Khả vốn chán ghét cái cảnh tượng hỗn loạn này, nên mới tìm cớ rút lui. Hơn nữa, từ tối qua đến giờ, nàng cũng cần nghỉ ngơi cho tốt. Chỉ là không ngờ, trước khi rời đi còn thu được tin tức bất ngờ là Kỳ Hoành Nghĩa bị đình chức, khiến Kỳ Khả vừa đi về sân viện rách nát vừa cười tủm tỉm.

Bị liên lụy thế này cũng đáng lắm, đúng là không tự tìm đường chết thì sẽ không chết. Quan trường như chiến trường, việc đình chức này rất mập mờ, có thể phục chức mà cũng có thể bị bãi chức. Kỳ Hoành Nghĩa có thể quay lại làm quan hay không còn phải xem có ai chịu nhận hối lộ của hắn nữa không.

Mà nói đến chuyện hối lộ, Kỳ Khả càng cười tươi hơn. Với một phen vét sạch như thế của nàng, Kỳ Hoành Nghĩa còn bạc để lo lót đường quan sao?

Kỳ Khả vừa đi vừa tính toán giới hạn của mình. Kho lương bị trộm, Kỳ Hoành Nghĩa bị đình chức, ăn uống và chạy chọt đều cần bạc, chắc chắn sẽ có người đến tìm nàng mặc cả để bồi thường ít hơn. Tính đi tính lại, nàng quyết định đồ cưới của mẫu thân nguyên chủ nhất định phải lấy lại, không thiếu một xu. Số bạc còn lại, nếu có lẻ thì nàng có thể bỏ qua, chỉ lấy số chẵn. Dù sao nàng cũng định lấy bạc rồi đi, số bạc bỏ qua coi như là phí để Kỳ gia giúp nàng chuyển hộ tịch, lập nữ hộ và làm lộ dẫn.

Giết người báo thù quả thực không thực tế. Chưa nói đến việc Kỳ Khả không làm được chuyện giết người, chỉ riêng việc bốn kẻ đáng chết nhất, ai chết cũng đều rước họa vào thân.

Nếu Cừu thị chết, người Cừu gia chắc chắn sẽ không bỏ qua; nếu Kỳ Hoành Nghĩa chết, hắn là nền tảng của Kỳ gia, Cừu thị mang theo con cái sống cuộc đời hỗn loạn chắc chắn sẽ ghi hận, tìm cơ hội báo thù; nếu hai ông bà già kia chết, Kỳ Hoành Nghĩa phải chịu tang, một khi hắn nổi điên, lấy danh nghĩa cha mà gây sự thì Kỳ Khả sẽ gặp họa. Còn ba đệ đệ của Kỳ Hoành Nghĩa thì không đáng kể, ai chết cũng được, chết hết cũng không tổn hại đến Kỳ gia.

Cho nên, nghĩ đi nghĩ lại, cách giải quyết cục diện này chỉ có hai cách: một là giết sạch cả nhà Kỳ gia rồi Kỳ Khả ngồi hưởng gia sản, hai là làm loạn một trận cho bọn họ một bài học nhớ đời rồi lấy bạc rời đi. Với tính tình của mấy người Kỳ gia, bị lột sạch của cải còn khó chịu hơn cả chết.

Cả nhà Kỳ gia, cả chủ lẫn tớ nhiều người như vậy, giết sạch hiển nhiên không thực tế. Dù có bày mưu tính kế tốt đến đâu, nàng là người sống sót duy nhất chắc chắn sẽ bị quan phủ coi là nghi phạm. Kỳ phủ cũng sẽ trở thành nhà ma trong miệng người đời. Kỳ Khả không muốn nhận một cái gia sản như thế, vậy thì chỉ còn cách thứ hai.

Lấy bạc rồi đi, người Kỳ gia sẽ sống khổ sở. Hơn nữa, chuyện xấu xa mà  Kỳ gia làm đã khiến đám hạ nhân biết hết. Hiện tại trong nhà đang thiếu lương thực, ngoài chợ không mua được gạo, thông thường chắc chắn phải giảm bớt người ăn trong nhà. Chỉ xem Kỳ gia có dám bán hết đám người biết chuyện này đi không. 

Trong đám hạ nhân, hễ có ai thông minh chắc chắn sẽ dùng chuyện này để uy hiếp Kỳ gia, không cho phép bọn họ manh động. Theo chủ tử ăn cháo còn hơn bị bán đi, trong cái năm đói kém này, nô bộc bị bán chắc chắn không có chỗ tốt, cứ bám trụ ở Kỳ gia còn có chỗ che mưa che nắng.

Việc làm xấu của Kỳ lão nhị đã hại Kỳ Hoành Nghĩa bị đình chức. Nếu như chuyện nhà hắn loạn thành như vậy mà bị đồng liêu biết được, thì việc hắn bị miễn chức chỉ còn là vấn đề thời gian. Hiện tại, trong kinh thành đều hạn chế mua lương thực, chỉ có quan viên mới mua được gạo tốt hơn. Trong nhà có càng nhiều người làm quan càng tốt, vì người nhà mình được ăn no mà kéo người khác xuống ngựa chẳng phải là chuyện thường tình sao?

Vào những năm được mùa, chuyện mà Kỳ lão nhị gây ra, nhà Kỳ gia có thể dùng tiền để đút lót, mua mạng, mọi chuyện đều có thể êm xuôi. Nhưng bây giờ năm mất mùa mà bọn họ vẫn không biết điều, lại còn hại đại ca mình như vậy, chẳng lẽ bọn họ thật sự chán sống rồi sao? Cứ giữ lại mạng cho cả nhà bọn họ để bọn họ tự đấu đá nhau cũng tốt.