Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Liền nhìn thấy ngòi nổ cháy đến tận cùng, đạn pháo vẫn không bắn ra, ý vị trào phúng của Vương quản gia càng đậm hơn, ông ta đã nói sao có thể lấy ra một khẩu đại pháo được chứ, như vậy có phần hơi phạm quy...

Còn chưa nghĩ xong, liền nhìn thấy nòng pháo bắt đầu ngưng tụ một luồng năng lượng.

Mọi người: “...”

Cái mẹ kiếp này là pháo bộ binh kiểu 52? Cái này mẹ nó là vũ khí không gian rồi!!!

Bùm!

Một cột năng lượng phun ra, đánh trúng người Vương quản gia, trong tiếng kêu la thê thảm của ông ta, thân hình trong nháy mắt biến thành cặn bã! Kéo theo cả khoảng sân cũng bị oanh tạc thành một vệt dài.

Mọi người: “...”

Lưu Diệp mở mắt ra, thấy con tinh tinh trước mắt biến mất rồi, lập tức vui mừng.

“Có phải tôi thắng rồi không?”

“Ừm ừm ừm...”

Mọi người vội vàng gật đầu.

Lưu Diệp vui vẻ vỗ tay.

“Tốt quá rồi!”

Nhưng sau đó nhìn thấy xung quanh hoang tàn, sắc mặt lập tức cứng đờ. Lập tức đi tới cạnh tài xế.

“Đại ca, chuyện này sẽ không bắt tôi đền tiền chứ?”

“Không... không đâu!”

Lưu Diệp vẻ mặt nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó cậu áy náy nhìn về phía Tiểu Thiến.

“Xin lỗi nhé, muội tử, làm hôn lễ của cô rối tung cả lên. Nhưng mà gia đình này quả thực không đáng để gả, keo kiệt thì chớ, đàn ông còn bạo hành gia đình, thế này đi, hôm nào đó, cô lên thành phố, ca ca tôi tìm cho cô một người tốt!”

Tiểu Thiến khẽ gật đầu, lúc này, trên người đám Lưu Diệp bắt đầu tiêu tán, kẻ chủ mưu cuối cùng đã bị tiêu diệt, hôn lễ cũng không thể tiến hành tiếp được nữa. Nhiệm vụ của bọn họ tự nhiên là kết thúc rồi.

Sau khi đám Lưu Diệp biến mất, Tiểu Thiến đi tới chỗ Vương quản gia biến mất, nhặt lên một cây kim thêu, đây là mảnh vỡ ký ức cuối cùng của cô ta, là cây kim bạc dùng để khâu ngũ quan trước khi kết hôn.

Cây kim này dung nhập vào cơ thể Tiểu Thiến xong, khí thế trên người bạo tăng, trong nháy mắt đã vượt qua Vương quản gia trước đó.

“Lưu... Diệp...”

[Nhiệm vụ “Thiền” đã hoàn thành, bắt đầu tiến hành kết toán]

[Mục tiêu nhiệm vụ 1: Sống sót đến khi tiệc cưới kết thúc “Đã hoàn thành”]

[Mục tiêu nhiệm vụ 2: Sau khi hôn lễ kết thúc sở hữu một miếng ngọc bội Không Thiền. “Đã hoàn thành”]

[Phần thưởng nhiệm vụ 1: Nhận được 0 điểm tích lũy]

[Phần thưởng nhiệm vụ 2: Nhận được 0 điểm kinh nghiệm]

[Phần thưởng nhiệm vụ 3: Không Thiền]

[Biểu hiện cá nhân: Hôn lễ của người ta, bị cậu biến thành tang lễ, cơ bản không có ai sống sót, S+, nhận được phần thưởng bổ sung: Thẻ trói định]

——

[Quỷ vật: Không Thiền]

[Loại hình: Ngọc bội]

[Phẩm chất: U Hồn]

[Hiệu ứng 1: Có thể nuôi dưỡng một quỷ dị. Hiện đang gửi: 1/1]

[Ghi chú: Một kẻ xui xẻo nào đó bị chính năng lực của mình hãm hại.]

——

[Vật phẩm: Thẻ trói định]

[Loại hình: Phụ trợ]

[Phẩm chất: Không]

[Hiệu ứng: Có thể trói định một quỷ dị và một vị trí ban đầu, khi đối phương tử vong, tự động quay về vị trí ban đầu để trùng sinh]

[Ding! Phát hiện Lưu Diệp đã có một quỷ dị, bắt đầu tiến hành trói định, Ding! Trói định thành công]

Khi Lưu Diệp hoàn hồn lại, cùng tài xế đã trở về trong phòng.

“Ây da, không thể không nói, thành phố lớn này tốt thật đấy, còn cho người ta chơi trò chơi.” Lưu Diệp cười nói.

Tài xế liếc cậu một cái không nói gì, tên nhóc này trong lòng hắn, đã trở nên ngày càng khủng bố rồi.

Hắn cảm thấy, vẫn nên để Lưu Diệp cứ hiểu lầm như vậy thì hơn, hắn không ngờ, Lưu Diệp cũng sẽ bị chọn tham gia thế giới quỷ dị. Nếu thật sự để cậu ta biết sự khác biệt giữa quỷ dị và con người, vậy thì quỷ dị bọn họ thảm rồi.

Tài xế vội vàng ra ngoài, báo tin này cho những người khác, phòng ngừa bọn họ lỡ miệng.

Còn Lưu Diệp thì sau khi nghỉ ngơi một lát, tinh thần sung mãn bước ra khỏi cửa, thế giới nhiệm vụ trôi qua hai ngày, trong hiện thực cũng chỉ mới trôi qua hai giờ mà thôi.

Lưu Diệp lấy từ trong tay nải ra món thịt kho tàu do vị xui xẻo chi chủ nào đó làm,

Đúng vậy, những thứ này đều bị cậu mang về, phải biết rằng, đi ăn cỗ quan trọng nhất, chính là tay phải nhanh, còn nữa đừng quên mang theo túi nilon, anh mà ra tay chậm một chút, anh ngay cả nước canh cũng không có mà húp.

Cậu cầm những thứ này, định đi chào hỏi tất cả mọi người trong chung cư.

Dù sao Quý Oa ca từng nói, bán anh em xa mua láng giềng gần, sau này có chuyện gì còn phải làm phiền những người hàng xóm này mà.

Cậu bên này vừa ra khỏi cửa, liền nhìn thấy cửa phòng bên cạnh mở ra, một bà lão bước ra.

Bà ta nhìn thấy Lưu Diệp, trên mặt lộ ra nụ cười hiền từ.

“Chàng trai, cậu mới chuyển đến à?”

“Vâng ạ, bà lão, từ hôm nay trở đi, cháu chính là hàng xóm của bà rồi, sau này mong bà chiếu cố nhiều hơn.” Lưu Diệp rất lễ phép nói.

“Dễ nói, dễ nói.” Bà lão nhìn Lưu Diệp, trong mắt lộ ra một tia sáng đỏ. Phần eo sau, một cái đuôi vừa to vừa dài, đang điên cuồng vẫy vùng ở nơi Lưu Diệp không nhìn thấy.