Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cho nên, việc hắn phải làm bây giờ, chỉ cần trả lại đồ cho tân nương là được.
Thế giới quỷ dị sẽ không ban bố nhiệm vụ chắc chắn phải chết, nếu đã có cách thông quan đơn giản như vừa nãy, vậy thì cũng phải có cách thông quan bình thường.
Cách thông quan bình thường chắc chắn nằm trên người tân nương, cô ta đáng lẽ là người phe mình, vậy thì...
Nghĩ đến đây, hắn lập tức lấy khung ảnh trong áo ra, ném cho tân nương.
Khung ảnh đó đến tay tân nương, trong nháy mắt dung nhập vào cơ thể cô ta, sau đó liền thấy âm khí trên người tân nương bạo tăng.
Bạo Long ở một bên thấy vậy, vội vàng ném cây trâm gỗ và bức thư mình nhận được qua.
Hai thứ này đến trên người tân nương, cũng dung nhập vào trong.
Chỉ thấy chiếc áo bông trên người tân nương, trong nháy mắt thay đổi kiểu dáng, biến thành hỷ phục thực sự!
Bàn tay nạm đầy những miếng sắt lớn của tân nương, xông lên cào ra mấy vết xước sâu hoắm trên người Vương quản gia.
Nhưng điều này cũng kích phát hung tính của Vương quản gia, khiến Vương quản gia trở nên bạo tợn hơn. Một đấm đánh vào người tân nương, đánh bay cô ta sang một bên.
“Tại sao vẫn không đánh lại được a!” Bạo Long nhịn không được nói.
“Bởi vì mảnh vỡ chưa thu thập đủ.” Tài xế đi tới nói.
“Mảnh vỡ?”
Những người khác nhìn về phía hắn.
“Mảnh vỡ ký ức, quỷ dị sau khi hình thành, sẽ mất đi toàn bộ ký ức lúc bị hại, chỉ có thu thập đủ những mảnh vỡ này, mới có thể hoàn toàn khôi phục thực lực của mình.” Tài xế nói.
Hóa ra là vậy!
Đám John không ngờ vậy mà còn có chuyện này.
Tài xế móc ra một điếu thuốc, châm lửa nhìn về phía tân nương.
“Cô ta chắc vẫn còn thiếu một mảnh vỡ ký ức, mới có thể hoàn toàn khôi phục thực lực, cho nên tất nhiên không đánh lại gã đó.”
Hắn vốn dĩ không muốn quản, dù sao Lưu Diệp mà bị giết chết, hắn càng vui mừng hơn.
Nhưng thứ mà Tiểu Soái tiêm vào cơ thể Vương quản gia vừa nãy, khiến hắn cảm thấy có chút không ổn.
Thứ đó vậy mà có thể khiến quỷ dị phát điên! Cho nên tài xế muốn lợi dụng những người này, tiêu diệt Vương quản gia, sau đó lấy thi thể của Vương quản gia, để nghiên cứu một chút.
Chỉ là tình hình bây giờ có chút khó giải quyết, mắt hắn có thể nhìn ra thuộc tính của âm khí.
Hắn có thể nhìn thấy rõ ràng, mảnh vỡ ký ức cuối cùng của tân nương, vừa hay lại nằm trên người Vương quản gia, chuyện này dường như lập tức trở nên vô giải... Hửm?
Lại thấy lúc này, một bóng người bước nhanh tới.
Vương quản gia đang vung nắm đấm đập về phía tân nương, lại đột nhiên có một bóng người lao tới, một cước đá bay ông ta ra ngoài.
“Mặc dù tôi không nghe hiểu chuyện gì, nhưng mà, ông dám đánh em gái tôi! Chuyện này tôi không thể nhịn được a!” Lưu Diệp đùng đùng nổi giận nói.
Tân nương phía sau nhìn Lưu Diệp chắn trước mặt mình, trong đầu trong nháy mắt xuất hiện một đoạn ký ức.
Đó là người nhà trói cô ta lại, đưa cô ta đến nhà họ Trương.
“Trương lão gia, con ranh này tự mình chạy ra ngoài, chúng tôi đưa nó về cho ngài rồi.”
“Mẹ! Bọn họ bắt con gả cho người chết a mẹ! Cứu con!!!” Tiểu Thiến thê thảm gào lên.
Mẹ cô ta rơi nước mắt, không nỡ nhìn con gái mình, sau đó nén đau nói.
“Con gái à, đừng oán mẹ a, anh trai con nó sắp kết hôn rồi! Cũng phải có chút tiền sính lễ chứ, có oán thì oán số con không tốt đi, ai bảo con là con gái chứ!”
Nói xong, trong ánh mắt tuyệt vọng của Tiểu Thiến, cả gia đình cầm tiền vội vã rời đi.
Hình ảnh biến mất, cô ta lại nhìn về phía Lưu Diệp đang chắn trước mặt mình, dưới khăn voan, đôi mắt bị khâu lại chảy xuống hai hàng huyết lệ.
Lưu Diệp hoàn toàn không biết tình cảm của Tiểu Thiến, cậu lấy khẩu súng săn của mình ra nhắm vào Vương quản gia.
Vương quản gia từ dưới đất bò dậy, ông ta dường như đã khôi phục lại một chút lý trí, nhìn thấy khẩu súng săn trong tay Lưu Diệp, trên mặt lộ ra biểu cảm trào phúng.
Lưu Diệp cũng nhìn khẩu súng săn trên tay mình, cảm thấy hơi bình thường, thế là lại lục lọi trong tay nải, sau đó móc ra... Pháo bộ binh kiểu 52!
[Quỷ vật: Pháo bộ binh kiểu 52]
[Loại hình: Vũ khí]
[Phẩm chất: U Hồn]
[Hiệu ứng 1: Đạn pháo bắn ra có thể phá hủy cực lớn các công trình kiến trúc xung quanh]
[Hiệu ứng 2: Uy lực của đạn dựa vào thuộc tính sức mạnh của người sử dụng để xác định.]
[Điều kiện trang bị: Sức mạnh lớn hơn 20]
[Ghi chú: Khai hỏa!!!]
Vương quản gia: “...”
Những người khác: “...”
Khẩu súng săn vừa nãy của cậu còn đỡ một chút, khẩu pháo bộ binh kiểu 52 này có phần hơi quá đáng rồi đấy!
Chỉ là Vương quản gia lại cảm thấy, trạng thái bây giờ của mình rất tốt, cho dù là đại pháo thì đã sao.
Thế là ông ta tự tin bày ra một tư thế lực sĩ, khinh bỉ nhìn về phía Lưu Diệp.
Lưu Diệp bên này, cũng châm ngòi nổ.