Họa Chủ (Dịch)

Chương 50. Đăng Minh Ấn Quan

Ngoại công là việc ngày qua ngày dùng mọi cách thức để trui rèn nhục thân, sau đó nhờ cậy dược thạch tẩm bổ phục hồi. Qua đó, từng chút một phá vỡ giới hạn của cơ thể.

Con đường này có chút tương đồng với Nguyễn Túc. Nhưng nàng thì chỉ cần ngủ một giấc tỉnh dậy là lực lượng tự động tăng trưởng, thỉnh thoảng lại còn bạo tăng đột biến. Còn những kẻ tu luyện ngoại công thì phải trui rèn đến mức mệt như chó chết mới có thể tiến bộ được đôi chút.

Nội công lại mang tính đặc thù riêng.

Nó hoàn toàn bất đồng với ngoại công. Đâu phải cứ cầm được công pháp trong tay, bày ra một tư thế là có thể cắm đầu vào tu hành. Muốn tu nội công, trước tiên cần phải vượt qua một quá trình 'Nghi thức Dẫn Khí' cực kỳ rườm rà.

Chiếu theo những gì công pháp ghi chép, trước tiên phải nuốt đan dược hoặc dược thang được bào chế từ những loại kỳ hoa dị thảo tương ứng. Kế đó, dùng vài cây, thậm chí là hàng trăm cây ngân châm đâm thẳng vào những huyệt vị chỉ định trên công pháp để dẫn dắt dược lực. Sau khi mượn dược lực phá vỡ một rào cản nào đó bên trong cơ thể, lúc bấy giờ mới có thể tiến hành bước tiếp theo mang tên 'Nội thị tu hành'.

Nghe Bành Tuấn đại thúc kia nói, quá trình này thực chất ẩn chứa nguy cơ trùng trùng.

Thể chất mỗi người mỗi khác, chẳng thể vơ đũa cả nắm. Mà yêu cầu về căn cốt của mỗi loại nội gia công pháp cũng chẳng hề tương đồng. Sai một ly, đi một dặm. Chỉ cần lỡ bước, người tu luyện lập tức sẽ bị phản phệ trong 'Nghi thức Dẫn Khí'. Nhẹ thì hộc máu, trọng thương phế phủ; nặng thì toàn thân tê liệt, trở thành phế nhân.

Chốn thâm nghiêm của lũ thế gia đại tộc hẳn có cất giấu bí pháp bất truyền để dò xét thiên phú tử đệ trong nhà. Nhưng đối với lũ phàm phu tục tử mạt hạng như bọn hắn, dẫu may mắn vớ được một môn nội gia công pháp hoàn chỉnh, muốn luyện thì cũng đành lấy cái mạng hèn mọn này ra đánh cược xem bản thân có thiên phú hay không.

Trừ phi thứ nắm trong tay là bản thảo cổ xưa từ hàng trăm năm trước.

Công pháp bí tịch thời bấy giờ thường ghi chép rành rọt phương thức để người đọc tự phân biệt xem bản thân có đủ tư chất tu hành môn công pháp đó hay không.

Tần Dật chẳng rõ cuốn 'Ly Kinh' trên tay mình có được coi là cổ bản bí tịch hay không, thậm chí nó có phải là nội gia công pháp hay không hắn cũng mù tịt.

Đây đích thực là cổ thư, bắt nguồn từ nước Đại Tần của hơn trăm năm trước. Thế nhưng nó lại chẳng phải công pháp, ít nhất thì phần lớn nội dung là vậy. Kẻ viết đã vung bút vẩy mực hàng nghìn chữ, mà nội dung phần nhiều chỉ là mớ tản văn ghi chép vặt vãnh thường ngày, mịt mù như sương như khói.

Dù dựa vào năng lực chắt lọc thông tin nhạy bén của Tần Dật, lượng tri thức hữu ích lấy ra được cũng vô cùng ít ỏi.

Trong sách chẳng hề ghi chép huyệt vị như những bộ nội gia công pháp thông thường, cũng chẳng bắt kẻ tu hành đi gom góp kỳ hoa dị thảo. Thứ duy nhất tồn tại chỉ là một đoạn mô tả về phương pháp hít thở, cùng với bốn chữ “Ấn Kết Đăng Minh”.

Đăng Minh Ấn...

Tần Dật thoáng lục lọi lại ký ức.

Món này hắn lại rất rành.

Trong cuốn công pháp từng khiến Nguyễn Túc luyện đến mức hộc máu tươi trước kia cũng có ghi chép về loại ấn pháp này.

Lặng yên trong chốc lát, Tần Dật bắt đầu điều chỉnh hơi thở theo đúng phương thức ghi chép trên Ly Kinh. Kế đó, một tay hắn chậm rãi kết Đăng Minh Ấn.

Một hơi thở.

Mười hơi thở.

Trăm hơi thở...

Giữa không gian tĩnh lặng, ánh nắng chói chang dần ngả bóng, hắt vào căn nhà gỗ. Tia sáng rọi lên chiếc cọc gỗ hình nón vẫn đang lơ lửng trên khung cửa, kéo thành một mảng bóng râm thật dài.

Mãi cho đến khi tiếng động ở nhà bếp cách vách dần lắng xuống, Nguyễn Túc bưng một chậu lớn thịt hầm rau xanh từ bếp bước ra, mọi thứ vẫn tĩnh lặng, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Nàng đặt chậu thức ăn lên chiếc bàn vuông. Bàn tay nhỏ bé còn vương vệt nước tùy ý lau vội lên tạp dề. Nàng cười tít mắt gọi Tần Dật ra ăn cơm. Đã lâu lắm rồi nàng mới được ăn cơm cùng một Tiểu Dật tỉnh táo:

“Ăn... cơm thôi, Tiểu Dật.”

Tần Dật thấy vậy bèn đứng dậy, kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn vuông.

Nguyễn Túc lại chạy đi bưng ra một bát lớn cơm trắng cùng một bát đậu đen. Nàng đẩy phần cơm trắng về phía Tần Dật. Vừa ngồi xuống đã gắp một đũa rau xanh, cắm cúi nhai lấy nhai để.

Tần Dật ngắm nhìn thiếu nữ, cố tình làm ra vẻ xót xa, lên tiếng:

“Tỷ không cần phải tằn tiện đến mức ấy. Bớt đi chút đỉnh thịt cá cơm gạo thì dư ra được bao nhiêu chứ?”

Nguyễn Túc quay lưng lại với nguồn sáng, ngước đôi mắt tròn xoe lên nhìn hắn. Hai má phồng to, nàng vừa nhai nhóp nhép vừa mỉm cười, giọng nói ú ớ:

“Ít... mấy cũng... là... bạc. Chờ đệ... bệnh não... khỏi hẳn, rồi tính sau, hì hì.”

Tần Dật vẫn kiên trì giữ hơi thở chuẩn xác, khẽ thở dài một tiếng, chẳng thèm khuyên giải thêm.

Cùng lắm thì hắn ăn ít đi một chút, phần thừa ra lão tỷ tự khắc sẽ vét sạch.

Hắn đổi tay giữ pháp quyết. Tay phải vung đũa gắp một miếng thịt bỏ vào miệng. Mùi vị thực sự chẳng lấy gì làm ngon lành. Dẫu sao, toàn bộ thiên phú của lão tỷ dường như đã dồn sạch vào lực lượng và tốc độ rồi.

Thế này là đủ rồi. Yêu cầu của Tần Dật đối với đồ ăn thức uống chỉ đơn giản là duy trì sự sống mà thôi.