Hệ Thống Để Ta Đi Đoán Mệnh

Chương 25. Cô Tên Mã Yến Đúng Không?

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

[Tính danh: Mã Yến.]

[Giới tính: Nữ.]
[Dân tộc: dân tộc Hán – Hoa Hạ.]
[Thời gian sinh: 5 giờ 2 phút, ngày 19 tháng 1 năm 1983.]
[Ghi chú: Không.]

Không xem thì không biết, xem rồi mới giật mình. Người phụ nữ này đúng là lợi hại.
Công việc thì chẳng ai bắt bẻ được, nhưng lại âm thầm moi tiền của Hoàng Trình chẳng hề nương tay.

Từ lần đầu tiên nếm được ngon ngọt, đến nay chỉ làm quản lý hơn một năm, bà ta đã moi của Hoàng Trình hơn hai mươi vạn tệ.
"Cô tên Mã Yến đúng không?" Vu Tuấn đặt điện thoại lên quầy, thản nhiên ngồi xuống, lấy ngón tay gõ lên mặt kính: "Gọi điện cho Hoàng Trình đến đây."
Mã Yến sững người, chẳng hiểu tình huống là gì.
"Cậu tìm ông chủ của chúng tôi có việc gì?" Mã Yến vẫn tươi cười như cũ, nhưng nụ cười chủ yếu mang tính chế giễu, kèm theo chút lạnh lùng: "Hay là chúng tôi có chỗ nào không làm vừa lòng cậu?"
"Không sai, tôi không vừa lòng với ông chủ của các cô." Vu Tuấn mặt không đổi sắc: "Tôi có một việc muốn hỏi anh ta."
"Cậu đang cố tình gây sự đấy à?" Mã Yến lập tức kết luận Vu Tuấn là kẻ gây rối. Nhưng với tình huống này, bà ta chẳng có gì phải lo lắng cả: "Nếu cậu không mua điện thoại thì xin mời ra ngoài. Nếu cậu còn định gây chuyện, chúng tôi sẽ gọi công an ngay."
Rồi bà ta còn nói thêm: "Trong cửa hàng chúng tôi có rất nhiều camera giám sát."
Vu Tuấn lười nói nhiều với bà ta: "Được, cô không gọi thì tôi gọi."
Nói xong, hắn tìm số điện thoại của Hoàng Trình từ tấm thẻ màu vàng của anh ta. Thấy hắn móc ra một chiếc điện thoại gần như phế thải, Mã Yến càng yên tâm hơn. Bà ta nghĩ: tên này chắc chỉ cố tình làm ra vẻ mà thôi.
Còn nói mình là bạn của ông chủ, ông chủ có người bạn nghèo thế à?
Với lại dù hắn có là bạn ông chủ thật thì đã làm sao? Bà ta tự hỏi mình chẳng làm sai điều gì, ông chủ có đến cũng chẳng trách vào đầu bà ta được.
Bên này, Vu Tuấn đã gọi cho Hoàng Trình.
"Alo, ai thế ạ?"
"Hoàng Trình đúng không? Anh có thể đến cửa hàng của anh trên đường Hòa Bình một chuyến được không?"
"Xin hỏi anh là ai? Tìm tôi có việc gì thế?"
"Tôi là ai, anh đến sẽ biết." Vu Tuấn nói: "Tôi đợi anh hai mươi phút. Nếu anh không đến, đó là tổn thất của anh."
Nói xong, Vu Tuấn cúp máy rồi nhìn màn hình điện thoại. May mà chưa hết pin.
Vu Tuấn lắc lắc đầu, lại bỏ chiếc điện thoại phế thải kia vào túi.
"Thời buổi này, đúng là hạng người kỳ quặc nào cũng có, đều thích lên mặt cả." Mã Yến thấy hắn ra vẻ như vậy, không khỏi thấy buồn cười: "Cứ tưởng gọi một cú điện thoại là dọa được người, đúng là tự cao tự đại quá mức."
Sau khi lạnh lùng ném lại một câu như vậy, Mã Yến cũng chẳng thèm để ý đến hắn nữa, đã bỏ đi thẳng.
Bà ta vừa đi, việc tiếp đón Vu Tuấn lại rơi vào đầu Hà Dĩnh.
Trong lòng Hà Dĩnh đầy lo lắng. Dù cô ấy không thích trông mặt mà bắt hình dong, nhưng nhìn từ bên ngoài Vu Tuấn cũng hơi giống loại lưu manh đầu đường xó chợ.
Phải đối mặt với loại đối tượng này, trong lòng cô ấy cũng có chút sợ, chẳng biết phải ứng phó thế nào.
...

Lúc ấy Hoàng Trình vốn đang ở trong bệnh viện trông vợ con, anh ta lập tức gọi điện cho Mã Yến để tìm hiểu sơ qua tình hình.
"Chị bảo là một thanh niên trông chưa đến hai mươi tuổi?"
"Đúng vậy. Bây giờ tôi có thể khẳng định, cậu ta chỉ là một thằng lưu manh đến để kiếm chác chút lợi ích mà thôi." Mã Yến vừa nói vừa ném ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ về phía Vu Tuấn: "Lúc này cậu ta đang ở quầy trêu đùa Hà Dĩnh. Hay là tôi gọi công an đuổi cậu ta đi nhé?"
Hoàng Trình ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng cũng không đồng ý.
Từ sau vụ lần trước, anh ta đã không dám kết luận vội vàng về bất kỳ ai nữa. Giống như vị đại sư dưới chân núi Vọng Tử đã cứu vợ con anh ta, trông đối phương cũng còn trẻ, nhưng lại có bản lĩnh không thể tưởng tượng nổi.
Với lại theo mô tả của Mã Yến, người này có vẻ giống như vị đại sư ấy.
"Cậu ta có ngồi xe lăn không?"
"Xe lăn hả? Không, cậu ta đi bộ đến."
"Vậy tôi biết rồi. Chị đừng làm hành động gì thiếu suy nghĩ, tôi sẽ đến ngay."
Nói thật là lúc đầu Hoàng Trình không muốn quay lại. Từ khi đứa bé chào đời, anh ta vẫn một mực túc trực trong bệnh viện. Nhưng việc này quá mức quỷ dị, vì thế anh ta quyết định lái xe về xem thế nào.
Anh ta hôn vợ và đứa nhỏ đang ngủ say rồi vội vã lái xe đến cửa hàng.

Từ xa, anh ta đã trông thấy bóng dáng Vu Tuấn, đáy lòng lập tức thót lên – trông người này rất giống vị đại sư ở núi Vọng Tử!
Nhưng Vu Tuấn không ngồi xe lăn, khiến anh ta không dám khẳng định.
Mã Yến thấy anh ta thực sự đi đến, liền ra tận cửa nghênh đón rồi chỉ về phía Vu Tuấn: "Chính là thằng nhãi đó, trông chẳng phải thứ gì tốt lành."
Nghe Mã Yến nói vậy, gương mặt Hoàng Trình liền sầm xuống. Nếu người kia đúng là vị đại sư đã cứu vợ con anh ta thì Mã Yến nói như vậy chẳng những đã đắc tội với người, còn trực tiếp đắc tội với ân nhân của anh ta rồi.
Nhưng người không biết thì không có tội, anh ta cũng chẳng nói gì, chỉ bước thẳng vào trong.
Mã Yến đi theo phía sau, trong lòng mừng thầm.
Nhìn sắc mặt ông chủ lúc nãy, có vẻ rất tức giận!
Đừng thấy ông chủ bình thường ít nói, nhưng một khi nổi giận lên là rất đáng sợ, thậm chí còn có thể đánh người đấy.
Thằng lưu manh hôm nay chắc sẽ gặp họa rồi, đáng đời.
Thế là Mã Yến vội vàng bước nhanh đến, còn vượt lên một bước, nói với Vu Tuấn: "Này, không phải cậu mới nói mình không vừa lòng với ông chủ của chúng tôi sao? Bảo ông chủ của chúng tôi mở cửa hàng dởm hả? Ông chủ tôi đến rồi, có giỏi thì cậu tới nói trước mặt người ta đi!"
Vu Tuấn đang nói chuyện phiếm với Hà Dĩnh.
Cô gái này vốn không có lòng dạ, mới nghe hắn nói vài câu đã vui vẻ lên rồi.

Hai người đang nói chuyện thoải mái thì bị câu nói của Mã Yến cắt ngang.
Hắn nhìn lên, quả nhiên đã thấy Hoàng Trình đứng ở đằng kia.
Vừa quay đầu, Hoàng Trình nhìn thấy mặt hắn, suýt nữa bật ra hai chữ "đại sư".
Vu Tuấn cười: "Sao, không có xe lăn thì anh không nhận ra tôi à?"
"Đại sư, đúng là cậu rồi!"
Vu Tuấn phẩy tay: "Đừng, tôi không phải đại sư. Vợ con anh vẫn ổn chứ?"
"Nhờ phúc của đại sư, mọi chuyện đều rất tốt!" Hoàng Trình đã xác nhận được thân phận của Vu Tuấn, mặt mày tươi rói: "Đại sư đến cửa hàng tôi đúng là vinh hạnh quá! Chân của cậu..."

“À, khỏi rồi. Với lại, anh đừng gọi tôi là đại sư, ngượng lắm."
"Vâng ạ, đại sư. Chúc mừng cậu nhé đại sư. Tôi còn định vài hôm nữa có thời gian rảnh sẽ lên núi Vọng Tử để cảm ơn đại sư đấy!"
Vu Tuấn: "...”