Hệ Thống Để Ta Đi Đoán Mệnh

Chương 24. Xin Lỗi Anh, Chúng Tôi Không Thể Giảm Thêm Được Ạ.

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Từ xa, Vu Tuấn nghe thấy cô nhân viên bị mắng, trong lòng cũng có chút ngượng ngùng.

Quản lý này tuy nói năng hơi khó nghe, nhưng cũng có lý.

Trên thực tế, vừa rồi hắn chỉ thuận miệng nói thế mà thôi, cũng chẳng nghĩ gì nhiều, bây giờ làm hại cô nhân viên bị mắng còn bị trừ thưởng, trong lòng hắn thấy có lỗi với cô ấy.
"Xin lỗi anh, chúng tôi không thể giảm thêm được ạ." Cô nhân viên nhanh chóng bước tới, giọng nói hơi run, hai mắt đỏ hoe.
Thấy cô ấy vẫn cố gắng mỉm cười với mình, Vu Tuấn càng thêm áy náy.
Làm thế nào bây giờ?
Có cách nào để bồi thường cho cô ấy một chút không?
Hay là dùng Thiên Cơ Nhãn xem giúp cô ấy một lần. Nếu cô ấy gặp khó khăn gì thì hắn sẽ cố gắng giúp đỡ một tay, coi như bồi thường cho cô ấy vậy.
Thế là hắn liếc nhìn cô nhân viên này.
Ù ù.... Thiên Cơ Nhãn khởi động, tấm thẻ màu vàng của cô nhân viên hiện ra.

[Tính danh: Hà Dĩnh.]
[Giới tính: Nữ.]
[Dân tộc: dân tộc Hán – Hoa Hạ.]
[Thời gian sinh: 22 giờ 39 phút, ngày 10 tháng 12 năm 1994.]
[Ghi chú: Không.]

Hà Dĩnh là người từ nông thôn ra, 21 tuổi, hơn Vu Tuấn không bao nhiêu. Từ Tết Nguyên đán cô ấy đã bắt đầu làm việc ở đây.
Điều kiện gia đình không tốt lắm, bản thân cũng không có kỹ năng gì, vì thế cô ấy làm việc rất chăm chỉ. Nhưng cũng chính vì vậy cô ấy chẳng được các đồng nghiệp ưa thích. Nếu không phải tháng đầu tiên cô ấy có doanh số bán hàng nổi bật và được Hoàng Trình đích thân giữ lại, cô ấy đã bị đuổi từ lâu rồi, chứ chẳng được đứng ở quầy thương hiệu lớn nhất trong nước như hiện tại.
Người có ý kiến lớn nhất với cô ấy chính là quản lý của cửa hàng này.
Không vì lý do gì khác, chỉ vì Hà Dĩnh cản đường tài lộc của bà ta.
Quản lý tên Mã Yến, là nhân viên lâu năm của Hoàng Trình, rất được Hoàng Trình tín nhiệm. Cửa hàng này do bà ta độc chưởng đại quyền. Tất cả nhân viên trong cửa hàng đều là người của Mã Yến, ngoại trừ Hà Dĩnh.
Bà ta cấu kết với các nhân viên trong cửa hàng, âm thầm khai gian giá bán điện thoại để ăn chênh lệch.
Ví dụ, một chiếc điện thoại bán ra với giá một nghìn tệ, nhưng giá niêm yết trong cửa hàng là tám trăm.

Như vậy Mã Yến sẽ nói dối rằng giá bán ra của chiếc điện thoại đó là chín trăm, làm như thế khoản chênh lệch một trăm tệ kia đương nhiên đã bị bà ta và các nhân viên trong cửa hàng chia nhau.
Về phần hóa đơn, đương nhiên sẽ có hai bản.

Mã Yến ở trong cửa hàng này tuyệt đối là có thể lấy thúng úp voi, chỉ cần bà ta và nhân viên hiểu ý nhau không để lộ ra ngoài thì dù Hoàng Trình có muốn kiểm tra cũng chẳng thể tìm ra sơ hở được.
Với lại các nhân viên đều được lợi từ đó, ai sẽ ngốc đến mức đi báo cáo lên trên?
Thế nhưng đúng dịp Tết Nguyên đán, bên trên lại nhận vào một người có đầu óc cứng nhắc như Hà Dĩnh.

Khi Mã Yến tới lôi kéo cô ấy, bà ta đã bảo rằng nếu làm như thế mỗi tháng có thể kiếm thêm chừng năm - sáu trăm tệ, thậm chí càng nhiều hơn.

Hà Dĩnh vừa nghe như vậy đã sợ quá, nhất quyết không chịu.
Lúc đó Mã Yến định đuổi cô ấy đi, nhưng bị Hoàng Trình vô tình chặn ngang một cước và giữ Hà Dĩnh ở lại cửa hàng.
Từ đó về sau, Hà Dĩnh đã trở thành cái gai trong mắt Mã Yến, bà ta tuyệt đối không để cho cô ấy yên.
Không chỉ vì Hà Dĩnh đã chiếm giữ quầy hàng có doanh số cao nhất toàn cửa hàng, khiến Mã Yến mất đi một khoản tiền lớn, mà Mã Yến còn lo một ngày nào đó Hà Dĩnh sẽ nói chuyện này với ông chủ.
Dù Hà Dĩnh không có bằng chứng, nhưng việc đó cũng sẽ khiến ông chủ nảy sinh nghi ngờ và đề phòng, khi đó Mã Yến sẽ khó mà làm ăn được nữa.
Vì thế Mã Yến đã dùng đủ mọi cách để làm khó Hà Dĩnh, chỉ cần bắt được lỗi sai là liên tục mắng mỏ, phạt thưởng, nhằm ép cái quả bom hẹn giờ này phải rời đi.
Nhưng vì lương ở đây cao nên Hà Dĩnh không nỡ bỏ việc, cứ cố bám trụ.
Dĩ nhiên cô ấy cũng không dám mách Hoàng Trình, vì không có bằng chứng, lại càng sợ Mã Yến trả thù.
Nghĩ đến đây, trong lòng Vu Tuấn không khỏi cảm thán: một cửa hàng điện thoại nho nhỏ, chỉ có hơn mười người mà đã có bao nhiêu chuyện xảy ra.

Quả nhiên có người là có giang hồ.
Vậy vấn đề đặt ra là hắn có nên ra tay quản chuyện bao đồng này không?
Bình thường thì chẳng nên quản.

Mã Yến có ăn trộm tiền của hắn đâu? Hoàng Trình với hắn cũng chẳng có giao tình, nhiều thêm một chuyện không bằng bớt đi một chuyện.
Nhưng nếu không quản, Hà Dĩnh bị đuổi chỉ là chuyện sớm hay muộn. Dù có ở lại cũng chẳng được đối xử công bằng.
Xã hội bây giờ, những người thuần chất như cô ấy không còn nhiều nữa.

Thế là Vu Tuấn cứ đứng như tượng trước quầy, mấy phút trôi qua vẫn không nhúc nhích. Hà Dĩnh cũng không thúc giục, chỉ kiên nhẫn chờ đợi.
Quản lý Mã Yến thấy thế, lại ôm mặt lạnh bước tới, nhỏ giọng quát Hà Dĩnh: "Cút!"
Hà Dĩnh không dám nói gì, chỉ ấm ức lùi lại mấy bước. Hai giọt nước mắt từ khóe mắt cô ấy trào ra, nhưng chưa kịp chảy xuống đã bị cô ấy nhanh chóng lau đi.
Mã Yến thay thế vị trí của cô ấy, khoác lên một khuôn mặt tươi cười chuyên nghiệp: "Sao rồi anh bạn? Chiếc điện thoại này đang là xu hướng mới nhất hiện nay, chức năng chụp ảnh cực kỳ mạnh mẽ. Tôi dám đảm bảo, giá này anh bạn có lên mạng cũng không mua được đâu."
Vu Tuấn hơi nheo mắt.
Ngay lúc Mã Yến bảo Hà Dĩnh "cút", hắn đã có quyết định.
Mã Yến này đúng là quá đáng, dù có bộ da hơn 50kg xinh đẹp, nhưng tâm hồn lại xấu xí đến mức buồn nôn.
Thế là hắn liếc nhìn Mã Yến.
Ù ù... Thiên Cơ Nhãn khởi động, một tấm thẻ màu vàng hiện ra trong Thức hải.