Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Hắc Phu, Hắc Phu! Quả nhiên là một tên mãng phu, hại ta thê thảm rồi...”
Quý Anh tay lăm lăm thanh đoản kiếm, nơm nớp đề phòng lũ cướp trước mặt, trong lòng hối hận khôn nguôi. Bình thường y là người khôn ngoan, lanh lợi, cớ sao hôm nay lại máu dồn lên não, đi theo Hắc Phu đứng ra đối mặt với bốn tên cướp này chứ?
Kẻ bị cướp chắc là một thương nhân bản địa, gã dù lúc dầu sôi lửa bỏng vẫn không quên bọc hành lý nặng nề trên vai, vừa thấy có người đứng ra chặn đường đám cướp, gã lập tức mừng ra mặt, lách mình ra sau lưng hai người họ, vội vàng nói đa tạ rồi co giò chạy mất dạng, bỏ mặc Hắc Phu và Quý Anh ở lại, hai chọi bốn.
Bốn tên cướp kia vừa nhìn là biết đám cướp ở đầm Vân Mộng, trong đó ba kẻ ăn mặc rách rưới, mặt mũi đen nhẻm, tay cầm vũ khí thô sơ, kẻ thì cột đầu mác vào đầu gậy ngắn, kẻ thì cầm rìu, kẻ lại lăm lăm cây xiên cá, chỉ có duy nhất gã đại hán để râu quai nón đứng giữa là mặc giáp da rách nát, tay cầm một thanh kiếm sắt được mài bóng loáng!
Kẻ này hẳn là đầu lĩnh của đám cướp, thấy Hắc Phu và Quý Anh phá hỏng chuyện tốt của mình, gã ta dang rộng hai tay, ra hiệu cho ba tên đồng bọn tản ra, đồng thời gằn giọng, giọng nói đặc sệt tính vùng miền:
“Muốn giữ mạng thì cút sang một bên!”
Hắc Phu chẳng chút sợ hãi. Kiếp trước khi thực tập tại đồn cảnh sát, hắn đã không ít lần tham gia nhiệm vụ thực chiến, mấy cảnh này hắn gặp nhiều rồi nên cũng cười nói:
“Câu này phải để ta nói mới đúng.” Đồng thời hắn chỉ tay về phía Quý Anh, ra hiệu cho y: “Ngươi một tên, ta ba tên!”
Vừa dứt lời Hắc Phu đột ngột lao tới, áp sát gã đại hán râu quai nón, giơ tay vung kiếm, ép gã râu quai nón phải lùi lại mấy bước...
Sự việc diễn ra nhanh như điện xẹt, đến khi Quý Anh kịp phản ứng, Hắc Phu đã thu hút sự chú ý của ba tên kia, chỉ còn lại một tên nhắm vào Quý Anh.
Quý Anh tuy hay khoác lác bản thân võ nghệ cao cường, nhưng thực tế chỉ học được vài chiêu mèo cào để phòng thân, cũng may tên cướp giao đấu với y cũng chẳng có bản lĩnh gì, hai con mèo giả hổ giằng co hồi lâu, ngoài việc làm cho y phục thêm phần lấm lem, cả hai bên đều thở hồng hộc vì mệt ra thì không có thương tích nào khác.
Thế nhưng Quý Anh vẫn sợ toát mồ hôi, hắn nghĩ đến Hắc Phu một mình chống lại ba tên, chắc chắn không phải đối thủ, đợi ba tên kia giải quyết xong Hắc Phu, chúng sẽ quay lại bao vây y.
Phen này đúng là xui tận mạng! Quý Anh muốn khóc mà khóc không nỗi, thầm nguyền rủa: ‘Ta mới mười chín tuổi, còn chưa có thê tử đâu! Nếu cứ thế mà chết, làm sao đối diện với phụ mẫu?’
Ngay khi y đang tìm cách thoát thân, bỗng nghe thấy sau lưng vang lên một tiếng rên hừ hừ. Quý Anh sợ hết hồn, tưởng rằng Hắc Phu đã trúng chiêu, vội liếc mắt nhìn sang thì bất ngờ nhìn thấy tên cướp cầm rìu vừa hung hãn lao vào Hắc Phu hồi nãy giờ đã nằm gục xuống đất, cổ chân trúng một kiếm, hai tay ôm bụng, vẻ mặt vô cùng đau đớn!
"Ể? Tên tiểu tử Hắc Phu này thân thủ cũng khá đấy chứ."
Chưa kịp để Quý Anh lên tiếng tán thưởng hết câu, tên cướp trước mặt lại lao tới trước mặt y, hai bên vật lộn một hồi mới tách ra được. Lúc này Quý Anh lại nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết, vội vàng quay đầu lại nhìn, tên cầm gậy ngắn cũng bị Hắc Phu đánh ngã, hai tay ôm lấy bắp đùi đang chảy máu đầm đìa, gào khóc thảm thiết. Thanh đoản kiếm cắm sâu vào da thịt tên đó, chỉ còn lộ ra chuôi kiếm.
Lần này Quý Anh thực sự hết hồn: “Liên tiếp hạ gục hai người, Hắc Phu thật lợi hại!”
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, Quý Anh hoàn toàn không biết chuyện gì vừa diễn ra sau lưng mình nhưng cảnh tượng tiếp theo mới thật sự khiến y cả đời khó quên.
Lúc này kiếm của Hắc Phu vẫn đang cắm trên chân tên cướp cầm gậy ngắn, trong tay hắn giờ không còn vũ khí, nhưng hắn còn phải đối mặt với gã đại hán râu quai nón có trang bị đầy đủ kia. Bây giờ phải làm sao mới được đây!
Gã đại hán râu quai nón cũng nhận ra điểm này, cuồng vọng cười lớn: “Ranh con, cho dù thân thủ ngươi có giỏi đến đâu, mất đi binh khí thì cũng không phải là đối thủ của lão tử đâu!”
Nói xong gã ta rống lên một tiếng: “Chết đi!”
Gã ta tay cầm kiếm cứ thế lao thẳng về phía Hắc Phu! Động tác này rõ ràng là muốn đâm xuyên người Hắc Phu!
Tim Quý Anh như treo ngược lên cành cây nhưng Hắc Phu vẫn không hề nao núng. Hắn đứng vững tại chỗ, hai chân dang rộng, bàn chân khẽ di chuyển, hai nắm tay đặt trước ngực, đôi mắt dán chặt vào từng cử động của gã đại hán để xác định phạm vi tấn công.
Chờ đến khi đối phương lao sát đến gần, hắn mới đột ngột nghiêng người né tránh, đồng thời tay phải của hắn nhanh như chớp tóm lấy tay trái của tên cướp, dùng sức mạnh mẽ kéo gã ta về phía mình, tay trái siết chặt nắm đấm, nện thẳng vào khuỷu tay của gã ta!
Bịch! Chỉ một chiêu duy nhất, hắn đã dứt khoát đánh rơi thanh đoản kiếm trên tay gã đại hán râu quai nón xuống đất.
Không chỉ có Quý Anh mà ngay cả gã đại hán cũng sững sờ. Đây chính là chiêu tay không đoạt đao trong truyền thuyết đó!
Gã đại hán kinh hãi, liên tục lùi bước. Tuy mất vũ khí nhưng gã ta vẫn rất hung hăng, định vung nắm đấm phản công.
Hắc Phu đã dự đoán từ trước, đầu tiên là dùng một chiêu để đỡ đòn sau đó khóa chặt cánh tay gã ta, cuối cùng nâng chân trái lên, dồn sức tung một cú đá sấm sét vào bụng đối phương, trúng ngay điểm yếu!
Sau khi gã đại hán đau đến nỗi khom lưng, Hắc Phu lại dùng khuỷu tay trái nện mạnh vào lưng gã ta, cả người gã ta nằm rạp xuống đất, không nhúc nhích nỗi. Sau đó Hắc Phu nhặt binh khí lên, chĩa thẳng vào yết hầu của gã ta...
Toàn bộ quá trình diễn ra chỉ trong nháy mắt, Hắc Phu chỉ dùng những chiêu nhẹ nhàng, lưu loát như nước chảy mây trôi mà đã dễ dàng hạ gục được ba tên cướp!
Quý Anh kinh ngạc đến mức há hốc mồm, tên cướp đang đối đầu với y thấy cảnh này cũng nhanh chóng vắt chân lên cổ bỏ chạy...
Hắc Phu đè chặt gã đại hán râu quai nón xuống đất, hơi thở đã dồn dập, hắn biết tình thế lúc nãy vô cùng nguy hiểm, không hề dễ dàng như vẻ bề ngoài.
Nước Tần thượng võ, nam tử ra ngoài đều mang theo binh khí, đoản kiếm của hắn chỉ dài hơn một thước, tương đương với đoản đao chiến đấu ở học viện cảnh sát ở thời hiện đại. Kỹ thuật cầm ngược đoản đao chiến đấu chính là kỹ năng mà kiếp trước Hắc Phu luyện tập nhiều nhất, hơn nữa ở cả hai kiếp hắn đều thuận tay trái, do đó chiêu thức của hắn khác với người thường từ đó khiến đối phương khó lòng phòng bị.
Hai tên tặc nhân liều mạng lao lên lúc đầu vốn chịu cảnh đói khát lâu ngày, thân hình gầy yếu, đương nhiên không địch lại Hắc Phu, chỉ vài chiêu đã bị đánh ngã.
Nhưng phiền phức là đoản kiếm của Hắc Phu đã đâm vào chân của tên cầm gậy ngắn, gã đại hán râu quai nón lại nhào lên tấn công cùng lúc nên buộc lòng hắn phải bỏ kiếm, lùi lại phòng thủ, vì thế mà khuỷu tay của hắn cũng bị đâm một nhát.
Cũng may hắn còn một chiêu sát thủ, đó chính là Cầm Địch Quyền học ở học viện cảnh sát kiếp trước! Sau khi đến thời đại này, những lúc không có người, hắn vẫn thường luyện tập vài chiêu, không ngờ hôm nay lại có đất dụng võ.
Cầm Địch Quyền có mười sáu chiêu, kết hợp tay chân, quật ngã và khống chế hợp nhất, tùy vào những tình huống khác nhau mà lựa chọn chiêu thức cho phù hợp.
Cảnh sát nhân dân tuyến một thường không phải đối diện với những tên cao thủ võ học được đào tạo bài bản mà đa phần là hạng lưu manh cậy mạnh hoặc lũ trộm cướp hung hãn. Vì thế đem Cầm Địch Quyền ra đối phó với đám trộm cướp vặt vãnh thời cổ đại, quả thực là không gì thích hợp hơn.
Còn chiêu tay không đoạt đao thần kỳ trong mắt Quý Anh, thực chất chỉ là chiêu thứ tư trong Cầm Địch Quyền mang tên bắt cổ tay, nện khuỷu tay, nó vốn là chiêu hữu hiệu nhất để khắc chế kẻ địch cầm hung khí. Sau đó Hắc Phu bồi thêm một chiêu gạt chân quật ngã và đá ngang giáng xuống thế là hoàn toàn hạ gục được tên đại hán râu quai nón kia.
Mấy tên cướp kia tuy là hạng liều mạng nhưng thường ngày đa phần chỉ cướp bóc mấy thương nhân, ngư dân tay không tấc sắt, đời nào tiếp xúc với những chiêu thức chuyên nghiệp như thế này? Huống hồ bọn chúng cậy thế đông người nên có phần khinh suất, lại thay phiên nhau xông lên, vô tình tạo cơ hội cho Hắc Phu bẻ gãy từng người một. Nếu cả bọn đồng loạt ùa lên, Hắc Phu cũng không nắm chắc phần thắng.