Xuyên Về Cuối Thời Đại Tần

Chương 44. Thập trưởng Hắc Phu (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Chuyện này...” Nghe Tân Bách tướng nhắc đến việc này, Trần Bách tướng cũng lộ ra một chút do dự.

Hắc Phu nhìn ra sự do dự của hắn ta bèn nói tiếp: “Xin hai vị Bách tướng yên tâm, Hắc Phu tuyệt đối không để Quý thập phải đứng hạng Điện.”

“Nếu đứng hạng Điện, tất nhiên sẽ phạt ngươi tư nhị giáp! Chút tiền thưởng ngươi nhận từ quan tự e là không đủ nộp phạt đâu!” Tân Bách tướng lại bồi thêm một tràng hù dọa.

Gã ta vốn muốn để Hắc Phu tự thấy khó mà lui, nào ngờ Hắc Phu lại ngẩng đầu lên, tràn đầy tự tin nói: “Tiểu nhân vẫn chưa nói hết, trong Tuần Đại Tỷ Thí, tiểu nhân không những không để Quý thập nhận hạng Điện mà còn phải để Quý thập đứng hạng Tối, xếp vị trí thứ nhất!”

Mọi người ở giáo trường đều im phăng phắc, một lúc lâu sau, tiếng cười của Tân Bách tướng mới vang vọng khắp giáo trường:

“Ha ha ha ha, vị Công sĩ này thật biết nói đùa, nếu Quý thập có thể đoạt hạng Tối, ta sẽ ở ngay trên giáo trường này nhảy xa ba trăm cái, nhảy cóc ba trăm cái!”

“Một lời đã định!”

Gã ta chỉ xem là nói đùa nhưng Hắc Phu lại coi là thật, chắp tay với gã ta nói: “Nếu Quý thập không thể đoạt hạng Tối, tiểu nhân sẽ chạy quanh thành An Lục, vừa nhảy xa vừa nhảy cóc một vòng!”

“Hắc Phu huynh đệ, ngươi chắc chắn trong Tuần Đại Tỷ Thí tới sẽ giành được hạng Tối thật sao?”

Đến giờ thực thời, tức là giờ ăn sáng, các thập ngồi tại khu vực riêng của mình, ăn cơm tẻ do huyện tốt phát xuống. Quý Anh bưng bát đất ngồi xổm xuống cạnh Hắc Phu, hỏi ra sự lo lắng trong lòng.

“Chắc.” Hắc Phu lời ít ý nhiều, tập trung chú ý vào phần cơm thô trong bát. Những ngày tới khối lượng vận động sẽ rất lớn, hắn phải hấp thụ từng hạt lương thực.

“Nhưng đây mới là lần đầu ngươi phục dịch mà, làm sao tranh đua được với những lão tốt dày dặn làm Thập trưởng ở các thập khác...” Quý Anh lùa những hạt cơm trong bát, có chút rối rắm. Nếu là đơn đả độc đấu, y tin tưởng bản lĩnh của Hắc Phu, nhưng việc này liên quan đến cả thập đó.

“Tháng trước tại đình Hồ Dương ở đầm Vân Mộng cũng là lần đầu tiên trong đời ta gặp cướp, ngày hôm qua ở huyện ngục cũng là lần đầu ta đối chất trên công đường...” Hắc Phu đặt hai muỗng gỗ nhỏ trong tay xuống, nhìn Quý Anh nói: “Chẳng lẽ ngươi không tin ta?”

“Đương nhiên là tin!” Quý Anh không chút do dự đáp lời. Trải qua đủ thứ chuyện suốt mấy ngày nay, y bội phục Hắc Phu không thôi, sớm đã coi hắn là đầu lĩnh.

“Vậy thì chớ có nghi kỵ, nghe lời ta, thuận tiện...” Hắc Phu hất hàm về phía những đồng đội đang im lặng bên cạnh: “Giúp ta thuyết phục bọn họ!”

Thế là, sau khi ăn xong, Hắc Phu để Quý Anh rời đi, hắn tiên phong đứng dậy, chắp tay nói với mọi người đang im hơi lặng tiếng nãy giờ: “Vừa rồi là Hắc Phu lỗ mãng rồi.”

“Lỗ mãng chứ gì nữa!” Người tên Bình đến từ huyện thành, tính thích ngủ nướng đã nhịn rất lâu, lúc này mới thốt ra những lời kìm nén bấy lâu:

“Bách tướng là nhân vật phương nào, chúng ta lại là hạng người nào, sao có thể tranh chấp so kè với ngài ấy? Huống chi còn đòi giành hạng Tối ở Tuần Đại Tỷ Thí, ta đã tham gia phục dịch ba lần, huấn luyện ba lần, chưa bao giờ được hạng Tối, trái lại có hai lần suýt nữa xếp hạng Điện...”

Triều Bá cũng thở dài nói: “Thập trưởng à, chuyện này… Bọn ta đều là Sĩ ngũ bình thường, tới phục dịch là bất đắc dĩ, chỉ mong bình bình an an qua hết tháng này. Đối với bọn ta mà nói, đoạt hạng Tối là điều có nằm mơ cũng không dám, chỉ cần không nhận hạng Điện để bị phạt là tốt lắm rồi…”

Mọi người nhao nhao gật đầu, duy chỉ có Đông Môn Báo hừ lạnh nói: “Đều là lũ chuột nhắt không có chí khí! Nam tử hán đại trượng phu, không làm thì thôi, đã làm thì phải dũng mãnh tranh hạng nhất.”

Như vậy thái độ của mọi người với chuyện này đã rõ ràng. Ngoại trừ Đông Môn Báo, những người còn lại hoặc là phản đối, hoặc là không bày tỏ thái độ, thuận theo số đông.

Hắc Phu chỉ lẳng lặng nghe xong rồi cười nói: “Tranh chấp với Bách tướng đúng là do ta lỗ mãng nhưng chuyện ta muốn giúp Quý thập của chúng ta trong Tuần Đại Tỷ Thí sắp tới thì không phải chuyện đùa đâu!”

“Không phải chuyện đùa?”

“Ngươi vẫn chưa từ bỏ ý định sao?”

Triều Bá, Bình và những người khác đưa mắt nhìn nhau. Đông Môn Báo thì mừng rỡ không thôi, đứng bật dậy nói: “Có chí khí! Ta nguyện cùng Hắc Phu đoạt lấy hạng Tối trong Tuần Đại Tỷ Thí, để tên Tân Bách tướng kia không còn gì để nói, phải ở giáo trường nhảy xa, nhảy cóc. Sau việc này, ta nhất định sẽ lừng danh khắp huyện!”

Nhảy xa nhảy cóc đã có từ thời Xuân Thu, trong quân dùng cách này để rèn luyện hoặc trừng phạt binh sĩ. Nói thực lòng, Hắc Phu rất mong chờ được thấy cảnh Tân Bách tướng chật vật hít bụi trên giáo trường.

Nhưng chuyện này chỉ riêng cặp Thập trưởng, Ngũ trưởng bọn họ đề xướng thì không có tác dụng, thứ Hắc Phu cần là tất cả mọi người đều tích cực tham gia vào.

Đúng lúc này theo mệnh lệnh của Hắc Phu, Quý Anh cố ý đi vòng quanh một lượt đã trở về, vui mừng báo cho mọi người một tin tốt lành.

“Mọi người ơi!”

Quý Anh mặt mày rạng rỡ hình như vừa gặp chuyện vui lớn: “Ta đã đi nghe ngóng rồi, phàm là thập nào giành hạng Tối trong Tuần Đại Tỷ Thí, mỗi người đều có thưởng riêng!”

“Quý Anh ngươi mau nói đi, thưởng riêng cái gì?”

Vừa nghe nói có phần thưởng, mọi người vốn đang thiếu hứng thú lập tức vểnh tai lên nghe.

Quý Anh làm vẻ thần bí, đợi bọn họ ghé sát lại mới thấp giọng nói: “Nếu có thể đoạt được hạng Tối thì tất cả người trong thập đều sẽ được miễn trừ canh dịch năm sau!”