Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hôm sau khi bình minh vừa ló dạng, ở võ trường Nam Môn đã vang lên tiếng trống dồn dập...
Hắc Phu lập tức bừng tỉnh, đêm qua hắn ngủ chẳng hề yên giấc. Căn phòng này, nếu dùng một câu thơ để hình dung, chính là “Đầu giường nhà dột không chỗ ráo, mưa rơi như rươi chẳng hề dứt!”
Đã thế không gian chật hẹp này còn nồng nặc mùi ẩm mốc, lại thêm mùi mồ hôi chân khó ngửi...
Đó chính là tình cảnh của bọn họ đêm qua, mãi đến nửa đêm mưa tạnh bọn họ mới miễn cưỡng chợp mắt, thế nên lúc này đây mọi người vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ.
Hắc Phu nhìn ánh sáng mờ ảo ngoài cửa sổ, ngồi dậy mặc y phục chỉnh tề, rồi lần lượt đánh thức mọi người trong phòng bắt đầu từ Quý Anh, Đông Môn Báo.
“Mọi người mau dậy đi, mau dậy đi!”
Đông Môn Báo có lẽ rất ghét bị gọi dậy, hắn ta bật dậy như lò xo, trừng mắt nhìn Hắc Phu đầy hung dữ, suýt nữa thì vung quyền đánh hắn sau mới nhớ ra hắn là ai, bèn chuyển sang vuốt lại tóc tai, đứng dậy rời khỏi sập.
Quý Anh nghiến răng trằn trọc xoay người, bị Hắc Phu lột phăng chăn đệm, mới tỉnh giấc vì lạnh.
Những người còn lại cũng chẳng khá hơn, Triều Bá cùng huynh đệ Trệ, Mẫu vẫn đang tìm giày, hai người Khả, Bất Khả cũng khó nhọc gượng dậy. Điều khiến Hắc Phu kinh ngạc là Tiểu Đào vốn ít nói vậy mà hắn chưa kịp gọi đã thấy Tiểu Đào ngồi dậy, xem ra y cũng đã dậy từ sớm.
Kẻ khó gọi dậy nhất phải kể đến người tên Bình, đẩy đi đẩy lại bao lần vẫn lầm bầm không chịu dậy, mãi đến khi Đông Môn Báo mất kiên nhẫn, nhảy tới túm lấy cổ áo gã quát tháo ầm ĩ, Bình mới mắt nhắm mắt mở tỉnh hồn.
Đến khi mọi người ra khỏi cửa mới phát hiện cơn mưa nhỏ đêm qua đã tạnh, hôm nay vẫn là một ngày nắng đẹp.
“Đợi đến chiều sẽ khổ cho mà xem.” Triều Bá thở dài, không giống như làm việc đồng áng nhà mình, mấy canh tốt khi đi phục dịch thường thích trời râm mát hơn.
Đợi đến khi tới giáo trường, Hắc Phu phát hiện thập của bọn họ cư nhiên lại là nhóm đến sớm nhất, hơn nữa quân số chỉnh tề. Những thập khác cơ bản đều lần lượt kéo đến lẻ tẻ, ngáp ngắn ngáp dài, tinh thần uể oải. Dẫu vậy cũng chẳng ai dám lười biếng không tới, mọi người đều rõ cái giá phải trả của việc vắng mặt là gì…
Chờ đến khi mặt trời lên hẳn, giáo trường rộng lớn với mười dãy nhà, hơn trăm người đã tập hợp đầy đủ.
Thế nhưng cái gọi là tập hợp này thực chất chỉ là đứng tụ lại một chỗ, hoàn toàn không có trật tự gì. Canh tốt đều là người cùng huyện, thậm chí có kẻ cùng xã cùng ấp, có họ hàng thân thích, gặp mặt tất nhiên phải chào hỏi một tiếng, bước tới trò chuyện vài câu, hỏi thăm gia cảnh đôi bên, bàn về vụ thu hoạch năm nay, hay nghe tin nhà ai lại mới sinh được một thằng cu mập mạp...
Cảnh tượng này đều thu vào tầm mắt Hắc Phu, hắn vốn tưởng nơi đây có không ít người từng làm canh tốt, những năm trước đã được huấn luyện, ít ra cũng phải có chút chỉnh tề nhưng thực tế lại khiến hắn ngã ngửa.
Triều Bá cũng không ngừng lắc đầu, rõ ràng là rất chướng mắt trước biểu hiện của đám thanh niên này, ông ấy nói với Hắc Phu: “Người có tước vị, lão binh, phần lớn đều đã bị Thái thú trưng triệu đi trấn giữ biên cương từ hai ngày trước rồi, bởi vậy những kẻ có mặt ở đây đa số là tân binh Sĩ ngũ.”
“Hóa ra là vậy.” Hắc Phu hiểu ra, đây có lẽ chính là điều mà hai gã thương nhân nói trong tiệm ăn hôm qua, vì Tần Vương phạt Yến, bắc công nam thủ nên biên giới Tần Sở cần đề phòng trấn giữ, cho nên những kẻ ở lại đa phần là tân binh chừng hai mươi tuổi, tố chất quân sự phổ biến không cao.
Nói tóm lại, tuy không có ai lớn tiếng ồn ào nhưng tiếng xì xào bàn tán cứ văng vẳng bên tai, không hề có trật tự, giáo trường loạn như một mớ bòng bong.
Cuối cùng thứ khiến mọi người im lặng chính là một tiếng kim khí chói tai...
“Boong!” Chùy đồng nện vào chuông vang lên tiếng vang cực lớn, tất cả đều dừng trò chuyện, nhìn về phía bục đất nhỏ trước giáo trường. Nơi đó đã chuẩn bị đầy đủ chuông trống, đám huyện tốt tay cầm giáo mác, chạy bước nhỏ ra đứng thành một hàng, ưỡn ngực ngẩng cao đầu. Tuy trong mắt Hắc Phu đội ngũ của bọn họ cũng chẳng tính là chỉnh tề nhưng so với đám canh tốt mất trật tự thì mạnh hơn rất nhiều.
Lúc này, hai vị Bách tướng mặc giáp bào vẽ hoa văn cũng bước lên đài cao, Hắc Phu kiễng chân nhìn thấy Tân bách tướng, kẻ kiếm chuyện với hắn hôm qua đứng bên phải, Trần bách tướng đứng bên trái. Trong suốt quá trình đó, hai người không hề nói với nhau nửa lời, hoàn toàn là lạnh lùng thi hành công vụ, có thể thấy quan hệ của họ tệ đến mức nào.
Trần bách tướng phụ trách huấn luyện canh tốt, thấy giờ khắc đã định, bèn tiến lên một bước, khẽ hắng giọng, cất lời đầy dài dòng...
“Nay vụ mùa đã xong, An Lục bội thu. Bọn ta phụng mệnh Huyện lệnh, Huyện úy, trưng triệu các ngươi tập kết tại đây, sung làm canh tốt, nửa tháng diễn binh, nửa tháng phục dịch...”
“Vì sao phải diễn binh? Cổ nhân nói người ta thường chết vì điều mình không giỏi, bại ở chỗ không quen vì thế không dạy dân chiến đấu ấy là bỏ mặc họ…”
Vị Trần bách tướng này quả không hổ là người từng đọc sách, tốt nghiệp từ học thất, lời nói cũng mang phong vị văn chương, thỉnh thoảng còn thốt ra vài câu cổ nhân nói. Chỉ có Tân bách tướng đứng bên cạnh là đầy mặt khinh khỉnh, đám Sĩ ngũ canh tốt trong giáo trường cũng ngơ ngác như bò đội nón, suy cho cùng lời của cổ nhân từ hai ba trăm năm trước, hạng bình dân học vụ như bọn họ làm sao mà hiểu cho được.