Xuyên Về Cuối Thời Đại Tần

Chương 4. Chuyện thiên hạ và chuyện trước mắt (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc này Quý Anh mới thôi phàn nàn, chỉ lén lẩm bẩm hai ba câu sau lưng lão xá nhân.

Hắc Phu thầm thấy buồn cười, quán trọ này tuy không lớn nhưng được tu sửa đàng hoàng, ít ra cũng có thể che mưa chắn gió. Người đang ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, chẳng ai dám chọc giận lão xá nhân để rồi bị đuổi khỏi đây, dầm mưa cả đêm. Cả đám bọn họ chỉ là Sĩ ngũ không tước vị hoặc là Công sĩ cấp thấp*, quả thật không đủ để người ta coi trọng.

*Công sĩ cấp thấp: Chức vị trao cho các binh lính hoặc dân thường lập công nhỏ, cao hơn sĩ phu nhưng cũng là bậc thấp, không có nhiều đặc quyền.

Sau khi ứng phó qua loa với mấy người Hắc Phu, lão xá nhân lại đi vào phòng bếp. Một lát sau lão trở ra, theo sau lão là một thiếu nữ đương độ xuân thì, mặc bộ y phục màu nâu đậm, hai tay bưng khay thức ăn, từng bước rón rén đi theo sau lưng lão xá nhân, cô nương này chắc là nữ nhi của lão xá nhân.

Thiếu nữ này tuy chẳng thể gọi là xinh đẹp, nhưng vừa xuất hiện đã lập tức thu hút sự chú ý của đám Sĩ ngũ bên bếp lửa. Quý Anh vốn tính tình phóng túng, định huýt sáo một tiếng nhưng cuối cùng vẫn không dám, chỉ đứng dậy ngó nghiêng mấy món ăn tinh xảo trên khay, nuốt nước miếng hỏi:

“Lão trượng, cơm canh này đưa cho vị nào thế?”

Lão xá nhân vẫn giữ vẻ mặt khó ở với bọn họ, cười lạnh đáp:

“Đưa cho vị Đại phu ở gian phòng bên trái. Nếu các ngươi muốn ăn thì hãy lo thăng tước vị trước đi!”

Đại phu là cấp bậc thứ năm trong hệ thống hai mươi cấp tước vị của nước Tần, xem như là bậc trung.

Quý Anh đành phải ngồi thụp xuống, dán mắt nhìn theo vòng eo đưa đẩy của thiếu nữ kia hồi lâu, mãi cho đến khi thiếu nữ biến mất khỏi tầm mắt, y mới bất bình lên tiếng:

“Ta thấy trong khay kia không chỉ có cơm trắng thơm ngon, nước trong tinh khiết, còn có cả thịt nữa! Lão xá nhân còn dắt theo nữ nhi đích thân đi dâng cơm, chẳng lẽ là muốn vị Đại phu kia nạp nàng ta làm thiếp? Với lão già không biết xấu hổ đó thì dám lắm!”

“Dẫu sao người ta cũng là Đại phu, đãi ngộ so với Sĩ ngũ như chúng ta đương nhiên là khác biệt một trời một vực rồi.”

Hắc Phu cũng không kìm được mà cảm thán một câu. Hắn không giống như Quý Anh hay giận trời hận đời, hắn im lặng ngồi xuống, lấy trong túi ra phần lương khô mà mẫu thân đã chuẩn bị sẵn cho hắn: Loại lương khô này được gọi là hầu, là cơm hấp chín lên rồi phơi khô, tuy có thể lấp đầy bụng nhưng hương vị đúng là không chỗ nào để khen.

Hắn chỉ có thể ngửi mùi cá thịt thơm phức từ gian bên cạnh đưa tới rồi cố nuốt xuống phần cơm khô khan, mấy lời nịnh nọt cung kính của lão xá nhân cũng lọt vào tai hắn, so với thái độ lão đối xử với bọn họ ban nãy đúng là khác biệt một trời một vực.

Chuyện này càng khiến Hắc Phu hiểu rõ hơn rằng nước Tần chính là một xã hội phân chia đẳng cấp nghiêm ngặt, đãi ngộ nhận được hoàn toàn do tước vị quyết định.

Không chỉ ăn uống khác nhau mà nơi ở cũng khác biệt. Mấy bá tánh tầm thương nhỏ bé như mấy người Hắc Phu chỉ có thể chen chúc nhau ngủ dưới nền đất. Kẻ có tước vị dưới bậc Bất canh thì tương đương với quan lại cấp thấp, có thể ngủ giường chung. Còn như vị Đại phu sát vách kia, tương đương với quan huyện sau này, có hẳn một căn phòng riêng để nghỉ ngơi, nói không chừng còn được nữ nhi của lão xá nhân hầu hạ rửa chân, đấm bóp…

Haiz, cái này gọi là chênh lệch giữa người với người đó sao.

Đợi đến khi Hắc Phu ăn xong lương khô cùng với chút canh nóng thì đêm đã về khuya. Lão xá nhân quên thêm củi vào lò sưởi trong phòng lớn, lửa nhanh chóng lụi tàn, xung quanh càng lúc càng lạnh lẽo, đám Sĩ ngũ chỉ còn cách nép sát vào nhau để sưởi ấm.

Những người khác sớm đã quen với đãi ngộ này, nhanh chóng chìm sâu vào giấc mộng, trong phòng vang lên tiếng ngáy vang dội như sấm, chỉ có một mình Hắc Phu là trằn trọc không sao ngủ được, hắn vẫn còn đang bận suy tính cho tương lai.

‘Từ xưa đến nay con người đều phân chia thứ bậc.’

Trong bóng tối, Hắc Phu hồi tưởng lại những việc bản thân đã trải qua mấy ngày nay, Hắc Phu siết chặt nắm đấm, âm thầm hạ quyết tâm:

‘Bây giờ mình đã hiểu rõ muốn có được cuộc sống tốt ở nước Tần, muốn thoát khỏi số phận phơi thây ngoài mương thì cách duy nhất bây giờ là đoạt lấy tước vị!’