Xuyên Về Cuối Thời Đại Tần

Chương 28. Lập công nhỏ mà thành danh (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hắc Phu bất lực lắc đầu, thực ra hắn cũng hiểu, người thời này bất luận địa vị cao thấp, mưu cầu cả đời chẳng qua chỉ có hai thứ: Một là phú quý, hai là công danh. Trong mắt hạng nông phu thôn dã như Quý Anh, đã có công danh thì phải nói ra, tận hưởng cảm giác được người đời trọng vọng khen ngợi.

Nhưng Hắc Phu của hiện tại chỉ tính là lập chút công danh, có chút danh ở cái huyện thành bé nhỏ này thì có thể khoe khoang đôi chút, chứ đặt vào bối cảnh đại thời đại “Lục Vương đều diệt, thiên hạ thống nhất” này thì xá là gì chứ.

Tầm nhìn của hắn khác với bọn Quý Anh, suy nghĩ đương nhiên cũng khác biệt.

Trong lúc chờ đợi thức ăn, Hắc Phu vẫn luôn nghiền ngẫm xem cháo kê là cái gì. Hắn cũng chẳng tiện hỏi, sợ lại làm trò cười giống việc không biết mùng một tháng mười là ngày Tết, chỉ có thể hiểu theo mặt chữ.

Kê sau khi bỏ vỏ được người phương Bắc gọi là gạo nếp vàng hoặc là gạo mềm vàng, cháo ở đây là chỉ những món canh thịt nên hắn đoán cháo kê là cháo nấu bằng hạt kê và thịt.

Đợi đến khi đồ ăn được bưng lên, quả nhiên đúng như Hắc Phu dự đoán, tiệm chủ không hề nuốt lời. Trong bát cháo kê thịt nóng hổi nghi ngút khói có thêm khá khá mấy miếng thịt béo ngậy khiến Quý Anh thèm thuồng nhỏ dãi nhưng Hắc Phu chỉ mới nếm một miếng đã khẽ lắc đầu.

Hắn đã quen ăn đủ loại sơn hào mỹ vị ở hiện đại, đối với thức ăn chế biến thô sơ của thời đại này, hắn luôn cảm thấy nhạt nhẽo vô vị. Hơn nữa trong bát cháo thịt kia, những miếng thịt này cũng chẳng rõ là thịt lợn hay thịt chó mà tanh vô cùng khiến hắn xém nữa nôn mấy lần. Nhưng vì để lấp đầy bụng, cũng không muốn để vị chủ tiệm đang đứng bên cạnh, ân cần nhìn bọn họ phải khó xử, hắn mới ráng nhịn lại không phun ra, còn dối lòng khen vài ba câu…

Trở về thời đại này, điều Hắc Phu khó thích nghi nhất ngoại trừ ngôn ngữ, chữ viết, còn có ba điểm.

Một là người ở đây không mặc quần lót, gió thổi qua mông lạnh buốt, đúng là không có gì khó chịu bằng, giờ hắn đã hiểu vì sao người ở đây khi quỳ phải khép chặt hai chân rồi.

Hai là quanh năm suốt tháng có vài bộ y phục, chẳng có cách nào thường xuyên thay giặt giũ, lâu dần bất kể là người khác hay chính bản thân đều bốc lên mùi mồ hôi khó ngửi. Dù sao ở thời đại này sức sản xuất cực kém, y phục không hề rẻ, có người lúc lâm chung thậm chí còn đem những bộ đồ tốt ghi vào di chúc xem như bất động sản để lại cho con cháu...

Thứ ba chính là chuyện ăn uống.

“Nếu được ăn một bát mỳ gạo hay bánh bao gì đó thì tốt biết mấy.”

Nghĩ đến đây Hắc Phu vô thức liếm môi.

Nhưng hắn biết đó chỉ là chuyện mơ mộng hảo huyền. Tuy thời này cối xay đã xuất hiện ở phương Bắc, nhưng dường như vẫn chưa truyền tới quận Nam, điều này thật sự rất trớ trêu. Hiện tại phương thức chủ yếu để tách vỏ hạt của nước Tần vẫn là giã gạo, còn có một loại cực hình chuyên thiết lập cho nữ phạm nhân gọi là thung, đại khái là những phạm nhân đó phải giã gạo suốt ngày suốt đêm, nhiêu đây thôi cũng đủ chứng minh công việc này vất vả đến cỡ nào.

“Đợi phục dịch xong trở về nhà, ta vừa có tiền lại rảnh rỗi, nhất định phải tranh thủ ăn nhiều đồ ngon để thỏa mãn cái thú ăn uống mới được.”

Trái ngược với Hắc Phu, Quý Anh vô cùng vui vẻ, y ngốn nghiến bưng chén cháo, uống từng ngụm lớn, nhai ngon lành mấy miếng thịt bóng nhẫy. Ở thời đại này, cái nghèo đã hạn chế trí tưởng tượng của mọi người, trong mắt dân thường, cuộc sống sung túc chính là có thể được ăn thịt mỡ và gạo trắng.

Ngộ ra điều này, Hắc Phu nhớ lại hơn hai mươi năm cuộc đời kiếp trước của mình, tuy hắn không phải con ông cháu cha gì đặt vào nước Tần thời Chiến Quốc thì đúng là sướng như tiên.

Dĩ nhiên đã có thịt, sao có thể thiếu rượu?

Quý Anh vừa ăn vừa cảm thán: “Nếu có rượu kê thì hay biết mấy. Ngày thường chẳng cho phép tụ tập uống rượu, mọi năm chỉ mong chờ đến dịp Chính đán, Lạp tế mới có thể cùng mấy người đồng hương uống một chút, vậy mà giờ đây...”

Rượu mà người Tần uống dịp năm mới cũng dùng gạo nếp vàng ủ thành, gọi là rượu kê. Nhưng theo Hắc Phu được biết, ngày thường bách tính căn bản không có cơ hội uống rượu, bởi vì nước Tần cấm rượu nghiêm ngặt, đúng là độc nhất vô nhị, xưa nay chưa từng có, đời sau cũng không ai bằng!

Từ thời Thương Ưởng, vì nấu rượu lãng phí lương thực, bách tính sau khi uống rượu cũng dễ sinh sự, gây chuyện thế nên nước Tần cố ý nâng giá rượu lên gấp mười lần! Chiêu này giống y như thời hiện đại, các nước cũng đánh thuế nặng vào thuốc lá rượu bia. Như vậy tại huyện thành An Lục, kẻ uống nổi rượu chỉ có quan lại hoặc gia đình phú quý.

Ngay cả trong tiệm cơm cũng không cho bán rượu, nếu không vì sao quán rượu, tửu lâu từ các quốc gia đến nước Tần đều biến thành tiệm ăn chứ? Đơn giản là vì nơi này không cho bán rượu!

Có người sẽ hỏi chẳng phải chỉ là rượu gạo thôi sao? Nông gia tự mình nấu có gì khó đâu?

Tuy nhiên Thương Ưởng đã sớm tính đến chuyện này, cho nên trong văn bản luật pháp nước Tần quy định rất rõ: [Bách tính sinh sống trên đất Tần không được phép tự ý bán rượu, những điền tá, bộ tá* phải nghiêm khắc ngăn cấm, ai không nghe theo chính là có tội!]

*Điền sắc phu, bộ tá: Hai chức nhỏ, chuyên quản lý chuyện ruộng đất và dân cư.

Thế là bách tính muốn uống hớp rượu cũng chỉ có thể lén lút vụng trộm, sợ bị người khác tố giác. Nhưng có hai ngày là mùng một tháng mười và Lạp tế là bách tính được phép tụ tập uống rượu. Năm mới mà, cũng phải để người ta được vui vẻ đôi chút chứ.

Hắc Phu không mấy hứng thú với loại rượu kê nhạt như nước ốc kia, chỉ cười cười không để tâm.

Đúng lúc này, hắn đột nhiên nghe thấy phía sau có vài người có vẻ là thương nhân, đang bàn luận sự tình gì đó.

“Người từ Quan Trung tới nói, Đại Vương đã phát hịch văn, xuất binh phạt Yến rồi!”

Nghe thấy mấy từ then chốt này, tai Hắc Phu lập tức dựng đứng lên!