Xuyên Về Cuối Thời Đại Tần

Chương 2. Sĩ ngũ, mời đưa tấm chứng minh! (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đại ca của hắn tên Trung, sau khi nghe nỗi lo của Hắc Phu thì cười ha hả, giải tỏa nỗi lo lắng cho hắn.

Về phương diện này nước Tần suy tính rất chu toàn, lần đầu tiên phục dịch, Hắc Phu chỉ cần đến thành của huyện An Lục làm canh tốt một tháng, giúp quốc gia sửa thành, canh gác hoặc tiếp nhận huấn luyện quân sự chứ chưa phải ra chiến trường. Nghe tới đây Hắc Phu mới thở phào nhẹ nhõm.

Hạn chót để huyện An Lục tập trung binh lính là ngày mùng một tháng mười, bây giờ đã là cuối tháng chín, thời gian gấp rút như lửa đốt, Hắc Phu đành phải vội vã thu dọn hành trang lên đường.

Lúc chia tay ở ngoài cổng làng, mẫu thân và huynh trưởng Trung dặn dò hắn đủ điều. Điều này làm cho người mất mẹ từ sớm, tuổi thơ cô độc như Hắc Phu cảm nhận được chút hơi ấm của gia đình, hắn mới dần chấp nhận thân phận này...

Đến lúc này lòng Hắc Phu cũng đã vững vàng hơn nhiều, hắn nghĩ: "Nhập gia tùy tục, dù sao bây giờ trận đại chiến sinh tử kia vẫn còn xa lắm, lo lắng nhiều cũng vô ích, chi bằng nghe nhiều, nhìn nhiều, hiểu rõ thời đại này rồi thong thả tìm cách giữ mạng."

Thế là Hắc Phu ném nỗi lo âu ra sau đầu, bắt đầu tò mò quan sát quốc gia mà sử sách gọi là Bạo Tần này.

Không xem thì thôi, xem rồi mới thấy kinh ngạc. Trên suốt dọc đường đi, chế độ hoàn mỹ, luật pháp nghiêm minh của nước Tần khiến Hắc Phu giật cả mình! Hắn cứ ngỡ bản thân đi nhầm trường quay phim, đây mà là thời cổ đại sao?

Ví như việc hắn đến ở trọ tại quán trọ này, xá nhân lập tức đòi hắn đưa chứng minh và thông hành.

Chứng minh chính là căn cước của người dân nước Tần, nó là một tấm thẻ bài lớn khoảng một bàn tay, được làm bằng gỗ bạch dương, trên đó có khắc thân phận và quê quán của Hắc Phu: [Người ấp Tịch Dương, xã Vân Mộng, huyện An Lục, quận Nam. Tên Hắc Phu, là con thứ trong nhà, thân phận Sĩ ngũ, cao bảy thước năm tấc.”

Sĩ ngũ là cách gọi của dân thường không có tước vị của nước Tần. Ngoài ra bách tính nước Tần sống kề cận nhau, năm nhà thành một ngũ, mười nhà thành một thập, ngày thường phải chuyên tâm canh tác, không được tùy ý rời khỏi quê hương. Nếu muốn đi xa không những phải có lý do chính đáng mà còn phải được trưởng thôn và Đình trưởng* ở nơi cư trú viết cho một tờ chứng thực, đó chính là thông hành, tương đương với thư giới thiệu của người nước Tần.

*Đình trưởng: Giống trưởng đồn công an ở hiện đại.

Cũng giống như thời hiện đại, ở nước Tần nếu ra ngoài mà không đem theo chứng minh và thông hành thì không thể thuê trọ, chủ trọ nào dám chứa chấp hạng người như thế sẽ bị phạt tiền, thậm chí là mất luôn chén cơm!

Bởi vậy xá nhân mới tra hỏi Hắc Phu cực kỳ tường tận, chi li đến mức trong nhà có mấy miệng ăn, làm nghề gì đều phải xác nhận rõ ràng. Lão còn hỏi tên tuổi mấy vị cao niên ở ấp Tịch Dương, xã Vân Mộng xem sức khỏe họ ra sao, cốt là để phân biệt thân phận thật giả.

Hắc Phu đã sớm chuẩn bị, đối đáp trôi chảy, chứng minh và thông hành cũng không có vấn đề gì. Xá nhân lúc này mới buông tha cho hắn, lão nói: “Hóa ra là Sĩ ngũ lên huyện phục dịch, đi theo ta vào đây.”

“Vâng.”

Hắc Phu gật đầu, tảng đá lớn trong lòng hắn cuối cùng cũng rơi xuống, hắn thầm tự nhủ: ‘Cũng may mình không đi vào vết xe đổ của Thương Ưởng.’

Trước khi xuyên không, Hắc Phu đã từng nghe qua câu chuyện của Thương Ưởng. Sau khi Tần Hiếu Công băng hà, đám quý tộc bị pháp luật mới động chạm đến lợi ích nên đã liên kết lại, vu oan cho Thương Ưởng là phản tặc, phát lệnh truy nã toàn quốc. Thương Ưởng trốn đến một quán trọ, định nghỉ chân nhưng vì không thể xuất trình chứng minh và thông hành nên chủ quán từ chối không nhận.

Thương Ưởng bị chính quy định do tự tay mình sáng lập dồn vào đường cùng, thật là một sự mỉa mai to lớn. Nhưng thế này cũng tốt, ít ra người ở trong quán trọ không thể có tội phạm truy nã hay ác đồ, mọi người đều là lương dân nước Tần, có thể an tâm kê cao gối mà ngủ rồi.

Quán trọ không lớn, chỉ là một tiểu viện có hai dãy. Khi đi ngang qua sân, Hắc Phu thấy một chiếc xe ngựa đậu bên ngoài, có lẽ là của vị quan lại nào đó đang trọ.

Sau đó hắn theo xá nhân đến một gian nhà lớn xây dọc theo tường phía Đông. Nhưng trước khi bước vào cửa, xá nhân chợt ngoảnh đầu lại dặn: “Có biết tư đấu trong quán trọ là trọng tội không?”

Hắc Phu vội đáp: “Ta biết, ta đảm bảo mình không dám gây sự đâu.”

Nước Tần khuyến khích ra trận vì nước nhưng nghiêm cấm tư đấu. Kẻ nào động thủ với người khác sẽ bị cạo sạch tóc và râu, trở thành tù binh khổ sai.

“Biết thế là tốt.” Xá nhân vẫn yêu cầu Hắc Phu giao nộp binh khí mang theo, sau đó mới nghiêm mặt mở cửa gian nhà lớn. Một luồng hơi ấm lập tức phả vào mặt Hắc Phu...

Trong phòng đã có bốn năm người đang quây quần bên bếp đất sưởi ấm, thấy lão xá nhân lại dẫn thêm một vị khách mới vào, bọn họ liền nhích người nhường chỗ. Trong đó có một thanh niên gầy gò như khỉ nhiệt tình chào hỏi Hắc Phu: “Tiểu huynh đệ, lại đây ngồi.”

“Các ngươi đợi chút, ta đi chuẩn bị canh nóng.”

Lão xá nhân tuổi tác đã cao, làm việc gì cũng chậm chạp. Quán trọ chỉ cung cấp cơm nước cho quan viên đi công tác, còn như những bách tính tầm thường thì cứ gặm lương khô mang theo trong người là được, lão có thể miễn phí cho họ một bát canh nóng để uống đã là có tình có nghĩa.

Hắc Phu tìm một tư thế thoải mái ngồi xếp bằng xuống, vừa hơ khô y phục vừa quan sát mấy người cùng phòng. Cách ăn mặc của họ cũng tương tự Hắc Phu, đều là áo nâu, ai cũng ướt nhẹp. Thời tiết thế này còn phải bôn ba ngoài đường chứng tỏ ai cũng vất vả như ai. Đợi một lát sau, mấy người họ đã bắt đầu trò chuyện, từ thời tiết hôm nay đá sang chuyện thu hoạch vụ thu...

Hắc Phu chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng phụ họa vài câu. Hắn không nói nhiều nhưng lại rất thích nghe người khác đàm luận, việc này giúp hắn cảm nhận chân thực hơn về con người và sự việc ở thời đại này, đồng thời thu thập thêm những thông tin hữu dụng.

Đang nói chuyện, đề tài dần chuyển hướng, từ sinh hoạt thường nhật chuyển sang những chuyện lớn trong thiên hạ xảy ra gần đây.

“Các ngươi nghe tin đồn gần đây chưa?”

Thanh niên đen gầy ban nãy mời Hắc Phu ngồi cạnh tên là Quý Anh, y bỗng hạ giọng, thì thầm với mấy người ngồi cạnh:

“Ta nghe người từ Quan Trung nói, tháng trước có một tên thích khách nước Yên dám cả gan hành thích Đại vương ngay tại cung Hàm Dương!”