Xuyên Về Cuối Thời Đại Tần

Chương 17. Pháp gia đều thuộc cung Xử Nữ mắc chứng ám ảnh cưỡng chế (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Làm ồn lúc xét xử, phạt đánh bằng roi trúc!”

Hắc Phu chưa kịp trả lời, vị Lệnh lại tên Nộ với ánh mắt hung dữ đã trợn trừng mắt nhìn về phía Quý Anh. Ngay lập tức, hai tên võ lại đang túc trực trên đường sải bước tiến tới, ấn Quý Anh xuống đất!

“Tiểu nhân chỉ muốn bẩm báo án tình...”

Quý Anh thảm thiết kêu oan nhưng công tội phân minh, Nộ đích thân cầm roi trúc, quất mạnh lên lưng và mông của y!

Hắc Phu bất lực nhắm mắt lại, nghe tiếng roi trúc vang lên chát chúa mười lần, Quý Anh cũng gào lên mười tiếng, hình phạt lâm thời này mới xem như kết thúc.

Khá lắm, bị cáo chưa bị đánh mà nguyên đơn đã ăn roi trước, nhưng chuyện này chỉ có thể trách Quý Anh lắm mồm lắm miệng.

Quất roi là loại nhục hình nhẹ nhất, ngoài nỗi đau da thịt ra thì không gây tổn thương lớn. Đợi đánh xong xuôi, Hỉ mới hỏi Quý Anh có án tình gì muốn cung cấp cho quan phủ.

Lúc này Quý Anh mới ngoan ngoãn đem những lời tên cướp Phan nói ngày hôm đó, trần thuật lại chính xác không sai một chữ.

Hỉ nghe xong gật đầu, đưa mắt nhìn tên cướp:

“Phan, có đúng như vậy không?”

“Hôm đó tiểu nhân nói càn thôi.” Phan vẫn ôm tâm lý may mắn, khăng khăng phủ nhận! Bởi vì gã ta biết rõ hậu quả của việc giết người là gì.

“Được, nếu ngươi đã không thừa nhận có tội khác thì nghe thử xem những thứ này là gì!”

Hỉ trải một cuộn thẻ tre ở trước mặt ra, đọc lớn: “Năm thứ hai mươi, tháng chín ngày Giáp Dần, Huyện thừa Cánh Lăng cáo án với Huyện thừa An Lục...”

Đây là bản Viên thư của huyện Cánh Lăng phản hồi, tiếp sau đó là một tràng dài những tội trạng của Phan, bao gồm việc khi còn trẻ gã ta từng mấy lần tòng quân tham chiến nhưng vì tác chiến không tích cực mà bị khiển trách. Sau khi về làng lại gieo rắc ngôn luận tiêu cực, bị hàng xóm tố giác, vì vậy bị phạt thú tốt*, lên đường đến phương Bắc trấn thủ. Nào ngờ trên đường đi lên phía Bắc, gã ta đã đánh trọng thương người áp giải, cướp đoạt giáp y và binh khí, trốn đến đầm Vân Mộng.

*Thú tốt: Một dạng của lưu đày, người bị phạt sẽ phải đến nơi biên cương khắc nghiệt, xa xôi để trấn giữ.

Sau đó, Phan còn mưu đồ lẻn về nguyên quán, định mang theo thê nhi cùng bỏ trốn nhưng bị hàng xóm ngăn cản, Phan lại một lần nữa đả thương người rồi tẩu thoát.

“Đến nước này mà ngươi còn dám nói mình không có tội trạng khác sao?”

Giọng nói của Hỉ trở nên nghiêm nghị, Phan thấy chân tướng của mình đã bị vạch trần toàn bộ, gục đầu xuống đầy chán nản, cúi đầu nhận tội.

Giọng của Hỉ lại dịu xuống, dường như ông ta đã nắm rõ mọi chuyện của Phan trong lòng bàn tay:

“Tội trạng của ngươi, bản quan không gì không biết, không gì không hay. Sở dĩ không vạch trần ngay là để xem ngươi có lòng hối lỗi hay không... Ví như vụ án giết người cướp của tại nhà dân bên dòng sông nhỏ ở huyện Cánh Lăng nửa năm trước, ngươi có tham gia không? Trong Viên thư của huyện Cánh Lăng có nói, dung mạo và vóc dáng của hung thủ qua lời kể của người sống sót hoàn toàn trùng khớp với ngươi!”

Sắc mặt của Hỉ thay đổi thất thường, lên tiếng uy hiếp:

“Nếu không thành thật khai báo, bản quan sẽ dùng hình đấy!”

Khác với những cực hình mà đời sau thường hình dung về nhà Tần, việc thẩm vấn của nước Tần lấy ưu tiên thu thập chứng cứ và chất vấn lên hàng đầu, chỉ khi phạm nhân thực sự ngoan cố, không chịu phục, họ mới dùng đến hình phạt nhưng trong mắt quan lại, đó đã là hạ sách rồi.

Vừa rồi Phan chỉ mới chán nản, giờ đây lại sợ hãi đến mức biến sắc. Gã ta liên tục dập đầu đều như giã tỏi, khai ra toàn bộ tội ác bản thân từng phạm phải.

Hóa ra trên tay gã ta thực sự đã có hai mạng người, còn tham gia năm sáu vụ cướp bóc lớn nhỏ, chỉ là tiền tài cướp được không nhiều.

Tiếc rằng nước Tần xét án không quản ngươi cướp được bao nhiêu tiền, mà nhìn vào cái tâm phạm tội của ngươi! Ngay cả khi chỉ là một đồng tiền hay một sợi dây thừng, một lá dâu không đáng giá một xu, cũng đều tính là trộm cướp! Huống chi là giết người.

Thế nhưng giết người vẫn chưa phải là tội ác nghiêm trọng nhất. Trong luật pháp nước Tần, tội danh nghiêm trọng nhất ngoài mưu phản ra thì phải kể đến tội cấu kết làm cướp.

Tiếp đó Hỉ lại để hai tên đồng bọn của Phan lần lượt trần thuật họ tên, quê quán và tội trạng. Kết quả khiến người ta kinh ngạc, bọn chúng vốn là người nước Sở từ vùng Giang Nam (Hồ Nam) trốn vào đầm Vân Mộng, tổng cộng có ba tên, mới gia nhập cùng Phan hồi hè năm nay.

Chuyện này có chút phiền phức, tuy Hỉ đã biết từ sớm nhưng vẫn nhíu chặt mày.

Luật pháp nước Tần chỉ áp dụng cho các quận huyện của nước Tần, không quản tới nước Sở được. Như vậy quê quán và tội trạng của hai tên cướp nước Sở này không thể xác minh, chỉ có thể phán quyết theo lệ cũ.

Đến lúc này, mới tới lượt hai người Hắc Phu, Quý Anh xuất hiện. Cũng giống như vừa rồi, trước tiên họ cũng phải trần thuật tên tuổi, thân phận và quê quán của mình.

Hỉ lặp đi lặp lại để xác nhận với họ một việc, khi đó họ chỉ nhìn thấy bốn tên cướp thôi sao?

“Quả thực chỉ có bốn người.”

Bây giờ Hắc Phu vô cùng khâm phục Hỉ, toàn bộ chính đường huyện ngục dường như đã trở thành sân khấu cho ông ta biểu diễn, sự nhạy bén và can trường của ông ta tuyệt đối không kém cạnh bất kỳ vị thẩm phán nào được đào tạo chuyên nghiệp ở thời hiện đại!

“Theo luật nếu ít hơn năm người thì không cấu thành tội cấu kết làm cướp.”

Hỉ vuốt râu, nói với mấy lại viên: “Ghi lại, bọn Phan không tính là cấu kết làm cướp, chỉ có thể xử theo tội cướp giết thông thường.”

Như vậy quá trình gây án và tính chất phạm tội đã rõ ràng mười mươi nhưng chuyện này vẫn chưa kết thúc. Ánh mắt Hỉ lại chuyển hướng về phía hai người Hắc Phu, hỏi về quá trình bắt giữ bọn cướp.