Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lê An hung hăng nhìn Hứa An Noãn đang ngã ngồi dưới đất, nói đoạn thì nhanh chân bỏ đi.
“Lê An! Lê An! Anh đứng lại đó cho tôi!”
Hứa An Noãn gào lên tuyệt vọng.
Dưới sự tố cáo của Lê An, sau khi thẩm tra và xác nhận sự việc là đúng sự thật, Đại học Hải Thành đã hủy bỏ tư cách nhập học của Hứa An Noãn.
Rõ ràng đã thi đỗ đại học, vậy mà chỉ vì sự tố cáo của Lê An mà giấy báo nhập học bỗng chốc tan thành mây khói. Hứa An Noãn hận Lê An thấu xương, hận không thể thiên đao vạn quả anh ta ngay lập tức.
Nhưng còn chưa kịp nghĩ tới chuyện trả thù, cô ta đã bị đuổi khỏi nhà họ Lê trước.
“Cút!”
“Cút khỏi nhà tao! Chúng tao đối xử với mày tốt như thế mà mày lại báo đáp thế này đây!”
Lê Vi Dân ném hết đồ đạc của Hứa An Noãn xuống đất.
“Đối xử tốt với tôi? Các người còn có mặt mũi mà nói ra câu đó sao?”
Lê Vi Dân, Lê An và Hứa An Noãn, ba người bắt đầu vạch trần thói xấu của nhau, chửi bới không ngớt lời.
Trong khu tập thể nhà máy, không ít người đứng ngoài ban công và hành lang xem náo nhiệt, có người còn đứng dưới sân vừa cắn hạt dưa vừa bình phẩm.
“Đúng là đáng đời mà!”
“Chứ còn gì nữa!”
“Cả ba đứa đều chẳng phải hạng tốt lành gì!”
Ngay lúc Lê Vi Dân, Lê An và Hứa An Noãn đang lao vào ẩu đả, một chiếc xe hơi màu đen sang trọng đi ngang qua, gương xe thắt hoa hồng, cửa sổ dán chữ Hỷ đỏ rực.
Lê Thiển và Tạ Dư Thành ngồi bên trong xe. Khi đi qua nơi quen thuộc, Lê Thiển đặc biệt nhìn ra ngoài một cái, liền thấy cảnh ba người Lê Vi Dân và Hứa An Noãn đang vừa mắng nhiếc vừa đánh lộn.
“Thiển Thiển, sau này em đã có anh rồi.”
Tạ Dư Thành đưa tay ra. Lê Thiển ngẩng đầu nhìn anh, lồng bàn tay mình vào tay của Tạ Dư Thành, mười ngón tay đan chặt lấy nhau.
“Anh cũng có em rồi mà.” Lê Thiển mỉm cười dịu dàng.
Những người trong khu nhà tập thể nhìn thấy chiếc xe hơi màu đen nổi bật trên đường liền xôn xao: “Chà! Nhà ai kết hôn mà dùng cả xe hơi đón dâu thế kia?”
“Không biết nữa!”
“Thật là oai phong quá đi.”
Chiếc xe chạy vào khu tập thể của ông Tạ. Trong sân nhà họ Tạ đã bày mấy bàn tiệc. Khách mời gồm có họ hàng nhà họ Tạ, hàng xóm láng giềng và cả cấp dưới cũ của ông Tạ.
Lý Hạo Trạch cũng ngồi trong hàng ghế khách mời.
Giữa tiếng pháo nổ rộn ràng, đôi vợ chồng mới cưới Tạ Dư Thành và Lê Thiển nắm tay nhau bước xuống xe. Ánh mắt cả hai đều không giấu nổi vẻ rạng ngời hạnh phúc.
Nhìn Tạ Dư Thành và Lê Thiển bước đi giữa tiếng pháo tưng bừng, Lý Hạo Trạch không khỏi cảm thán. Nếu Hứa An Noãn không lừa dối anh ta, có lẽ hôn lễ của anh ta cũng sẽ diễn ra vào ngày hôm nay.
Sau khi biết tin Tạ Dư Thành kết hôn, Tạ Học Lễ và Lý Ngọc Phượng vốn định nhân cơ hội này trở về. Nhưng bọn họ vừa dẫn theo Tạ Giai Thần đến gần khu tập thể thì đã bị lính gác ở cổng đuổi đi.
Sợ gia đình ba người này sẽ phá hỏng hôn lễ, ông Tạ đã sớm dặn dò, tuyệt đối không cho phép họ bước vào khu tập thể nửa bước.
“Cảm ơn quý vị đã đến tham dự hôn lễ của cháu trai Tạ Dư Thành và cháu dâu Lê Thiển của tôi. Xin cảm ơn mọi người.”
Ông Tạ đứng giữa sân bày tỏ lòng cảm ơn tới các vị khách quý.
Nghe thấy ông Tạ nhắc đến tên Lê Thiển, Lý Hạo Trạch hơi ngạc nhiên. Cái tên này trùng với tên chị gái nuôi của Hứa An Noãn.
Anh ta vô thức ngẩng đầu nhìn lên.
Tạ Dư Thành và Lê Thiển đang đi từng bàn kính rượu. Lê Thiển nở nụ cười tươi tắn, dù đối mặt với ai cô cũng không hề rụt rè, ngược lại cư xử rất hào phóng, đúng mực.
“Chắc là trùng hợp thôi, hoặc là cùng âm khác chữ. Thế giới này chắc không nhỏ bé đến vậy đâu. Hơn nữa, chẳng phải chị gái nuôi của Hứa An Noãn vẫn còn là thanh niên tri thức ở nông thôn sao?”
Anh ta và Hứa An Noãn đã không còn quan hệ gì, cũng chẳng cần thiết phải quan tâm đến chuyện của cô ta nữa. Dù cô dâu có phải là chị gái nuôi của Hứa An Noãn hay không thì cũng chẳng liên quan gì đến anh ta.
Hứa An Noãn nói dối như cuội, người chị nuôi tâm địa độc ác, hãm hại cô ta theo lời cô ta kể chắc cũng là lời bịa đặt.
“Hôm nay ngoài là ngày vui của cháu trai Tạ Dư Thành và cháu dâu Lê Thiển, tôi còn muốn tuyên bố một tin tốt lành nữa, đó là cả cháu trai và cháu dâu tôi đều đã thi đỗ đại học. Hôm nay cũng là tiệc mừng hai đứa thi đỗ đại học của hai đứa! Mọi người nhất định phải ăn ngon, uống say nhé!”
Khi tuyên bố tin này, gương mặt ông Tạ đầy vẻ tự hào. Có mấy nhà được như nhà ông, một lần xuất hiện tận hai sinh viên đại học!
“Chúc mừng thủ trưởng!”
“Đây đúng là tin vui lớn!”
Không khí hiện trường vô cùng náo nhiệt, khắp nơi đều là tiếng chúc tụng Lê Thiển và Tạ Dư Thành.
Nếu đã cố ý tránh mặt, dù ở cùng một thành phố thì cũng có thể cả đời không gặp lại nhau.
Trước khi Lê Thiển và Tạ Dư Thành đến trường đại học báo danh, Lê Thiển không hề gặp lại đám người Hứa An Noãn thêm một lần nào nữa. Cả ba người bọn họ cũng không hề hay biết tin Lê Thiển đã trở về thành phố.
Tạ Dư Thành chọn khoa Thiết kế thời trang, còn Lê Thiển học ngành Quản lý. Sau khi chính sách mở cửa, hai người dùng số tiền tích góp được mở một xưởng may nhỏ.
Lê Thiển là xưởng trưởng, chịu trách nhiệm kinh doanh và quản lý, còn Tạ Dư Thành là nhà thiết kế, chịu trách nhiệm thiết kế trang phục.
Lúc mới bắt đầu, xưởng của họ chỉ có mười công nhân. Sau này công việc làm ăn ngày càng phát đạt, quy mô mở rộng, công nhân cũng ngày càng nhiều. Lê Thiển và Tạ Dư Thành mở thêm xưởng thứ hai, có kho bãi riêng và thương hiệu thời trang độc quyền của mình.
Sau khi ông Tạ nghỉ hưu, ông cùng cô họ của Tạ Dư Thành chuyển đến Dương Thành sinh sống cùng đôi vợ chồng trẻ.
Lê Thiển đợi sau khi tốt nghiệp đại học mới sinh con. Cô và Tạ Dư Thành chỉ sinh một cô con gái. Cô bé vô cùng lém lỉnh, đáng yêu, khiến ông Tạ và cô họ đều yêu thương hết mực.
Vào những năm 90, với tư cách là một nữ doanh nhân nổi tiếng tại Dương Thành, Lê Thiển đã nhận lời tham gia một cuộc phỏng vấn.