Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Coi như biết điều đấy." Lê Thiển cầm lấy số tiền từ tay tên lưu manh.
"Bà cố, vậy còn chuyện lúc trước?" Tên lưu manh cất lời dò xét.
Tiền cũng đã nhận rồi, mọi chuyện hẳn là nên cho qua rồi chứ nhỉ?
"Nhớ cho kỹ, bớt chọc bà đây. Cút."
Nghe Lê Thiển lên tiếng, tên lưu manh lại giống hệt như buổi trưa, lăn lê bò toài chuồn thẳng khỏi nhà cô. Lúc rời đi, gã còn sơ ý bị vấp, ngã nhào một cú đau điếng.
Thấm thoắt mà Lê Thiển và Tạ Dư Thành đã ở nông thôn được hơn một tháng. Trong khoảng thời gian này, hai người họ đã ôn tập lại toàn bộ kiến thức bậc trung học phổ thông.
Bọn họ còn thường xuyên hỗ trợ bài vở cho nhau.
Ông nội của Tạ Dư Thành đã biết chuyện anh xuống nông thôn, đồng thời cũng tỏ tường chuyện anh và Lê Thiển đã kết hôn. Ông Tạ liền gửi ngay cho đôi vợ chồng trẻ ba nghìn đồng.
"Dư Thành à, hay là để ông nội sắp xếp một công việc cho cháu và Thiển Thiển nhé? Hai đứa cũng đâu thể cắm rễ mãi ở nông thôn được?" Ông Tạ dò hỏi.
Hai đứa trẻ cứ ở nông thôn mãi cũng đâu có được?
Giỏi cho Lý Ngọc Phượng và Tạ Học Lễ, hai kẻ này dám nhân lúc ông ấy vắng nhà, lén lút đăng ký cho Dư Thành xuống nông thôn, đã thế còn bảo là bị Dư Thành vu oan giá họa.
Bọn họ thực sự coi ông ấy là một lão già lẩm cẩm rồi chắc. Dư Thành đang yên đang lành, cớ sao lại nghĩ quẩn mà tự viết đơn xin xuống nông thôn cơ chứ.
Hai đứa súc sinh này! Vốn tưởng Lý Ngọc Phượng không có tính người thì Tạ Học Lễ nể tình Dư Thành là con trai ruột cũng sẽ không làm ra chuyện quá phận, kết quả thì sao?
Hổ dữ còn không ăn thịt con, nó đúng là đồ cầm thú, vậy mà nỡ lòng nào ra tay tàn độc với Dư Thành?
Nó có còn là con người nữa không? Quả nhiên, có mẹ kế thì sẽ có cha ghẻ. Trong lòng nó giờ đây chỉ tồn tại mỗi đứa nghiệt chủng Tạ Giai Thần mà thôi.
Đừng tưởng ông ấy không hay biết chuyện Tạ Giai Thần vốn không phải sinh non mà là sinh đủ tháng đủ ngày. Nếu không phải vì muốn vớt vát lại chút thể diện cuối cùng cho nhà họ Tạ, ông ấy đã sớm tống cổ cả ba người bọn họ ra khỏi cửa rồi.
Ba người đó thì hay rồi, còn dám được đằng chân lân đằng đầu, hãm hại Dư Thành. Đáng lý ra ông ấy phải mạnh tay dọn dẹp bọn họ từ sớm mới phải!
"Không cần đâu ông nội." Tạ Dư Thành không hề do dự lập tức từ chối lời đề nghị của ông Tạ. Anh và Thiển Thiển sẽ tự dựa vào sức mình để thi đỗ về thành phố.
Đến lúc đó, khi ông nội nhìn thấy giấy báo trúng tuyển của anh chắc chắn sẽ rất vui mừng.
"Dư Thành, có phải con đang lo người cha không nên hồn của con và Lý Ngọc Phượng sẽ tính kế hãm hại con không? Con cứ yên tâm đi, ông đã đuổi thẳng cổ hai đứa nó ra khỏi nhà rồi. Từ nay về sau, trong cái nhà này chỉ có con, ông và cháu dâu của ông mà thôi." Ông Tạ cam đoan.
Đây hoàn toàn không phải là những lời bịa đặt để dỗ ngọt Tạ Dư Thành. Sau khi ông ấy trở về Hải Thành, nghe những người láng giềng trong khu tập thể truyền tai nhau chuyện vợ chồng Tạ Học Lễ và Lý Ngọc Phượng chẳng những đăng ký cho Tạ Dư Thành xuống nông thôn mà còn rắp tâm nuốt trọn tài sản mẹ ruột để lại cho anh, ông Tạ đã nổi trận lôi đình.
Ông ấy lập tức đăng báo tuyên bố cắt đứt quan hệ với Tạ Học Lễ, đồng thời tống khứ cả Lý Ngọc Phượng và Tạ Giai Thần ra khỏi khu tập thể, tuyên bố gia đình ba người bọn họ từ nay không còn dính líu gì với ông ấy nữa.
"Không phải đâu ông nội. Ông cứ chờ thêm một thời gian nữa thôi, con và Thiển Thiển sẽ sớm quay lại thành phố, hơn nữa còn là nở mày nở mặt trở về. Ông à, ông cứ chờ hai tụi con về nhà nhé. Bọn con nhất định sẽ đón Tết cùng ông."
Tạ Dư Thành dắt tay Lê Thiển, anh nghiêng đầu nhìn cô.
"Ông nội ơi, ông cứ đợi con và Dư Thành nhé. Cuối năm nay bọn con sẽ về nhà ăn Tết cùng ông, nhất định sẽ mang đến cho ông một bất ngờ lớn ạ." Giọng nói của Lê Thiển vang lên ở đầu dây bên kia.
"Đúng rồi, đặc sản bọn con gửi cho ông, ông đã nhận được chưa ạ? Con và Dư Thành không kề cận bên cạnh, ông nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân mình nhé."
"Ông nhận được đặc sản rồi, Thiển Thiển thật là có lòng. Hai vợ chồng con cứ yên tâm đi, bên này đã có Tiểu Huống lo liệu, ông không thiếu người bầu bạn đâu." Tiểu Huống mà ông Tạ nhắc đến chính là lính cảnh vệ thân cận của ông ấy.
"Vậy thì tốt quá ạ, ông nội nhất định phải giữ gìn sức khỏe đấy nhé." Lê Thiển cẩn thận dặn dò thêm.
"Được rồi, hai đứa ở dưới quê cũng phải chú ý giữ mình. Lúc nào túng thiếu thì cứ viết thư báo một tiếng, ông sẽ gửi tiền xuống cho. Muốn ăn món gì cũng cứ nói, ông sẽ gửi xuống cho hai đứa." Ông Tạ căn dặn.
"Vâng ạ, vậy bọn con sẽ không khách sáo với ông đâu nhé!"
"Người một nhà cả, không cần phải khách sáo." Ông Tạ cúp điện thoại.
Sau khi nói chuyện điện thoại với Lê Thiển và Tạ Dư Thành xong, tâm trạng ông Tạ rõ ràng đã khởi sắc lên rất nhiều, nụ cười rạng rỡ vẫn còn phảng phất trên mặt.
Thiển Thiển và Dư Thành nói cuối năm về nhà sẽ tạo cho ông ấy một bất ngờ lớn sao? Cũng không biết niềm bất ngờ mà Thiển Thiển nhắc tới là gì nhỉ?
Lẽ nào Thiển Thiển đã mang thai rồi?
Ông ấy sắp có chắt để bế bồng rồi sao? Đây quả thực là một niềm vui to lớn mà!
"Tiểu Huống, cậu đi mua giúp tôi ít quần áo, đồ chơi trẻ sơ sinh, cùng với những vật dụng cần thiết khác cho trẻ nhỏ nhé. Nào là nôi em bé, bình sữa, cậu cứ sắm sửa chuẩn bị đầy đủ hết cho tôi!" Sau khi hiểu lầm bản thân sắp có chắt, ông Tạ nói năng vô cùng hào sảng, tràn đầy nội lực.
"Rõ!" Thấy tinh thần ông Tạ phấn chấn lên hẳn, Tiểu Huống cũng vui lây.
…
"Sắp đến lễ cưới của Thanh Thanh rồi, chúng ta nên tặng cô ấy món quà gì đây nhỉ?" Lê Thiển vẫn chưa nghĩ ra nên tặng món đồ gì cho Trương Thanh Thanh.
Khoảng thời gian này, Trương Thanh Thanh đã giúp đỡ bọn họ không ít việc. Hơn nữa, cô ấy lại là con gái của đại đội trưởng, tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp với cô ấy sẽ rất có lợi sau này.
Tặng quà cưới cho cô ấy thì tuyệt đối không thể chọn lựa những món đồ quá rẻ được.