Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sợ bị những người khác nhìn thấy, Lê An muốn khom lưng xuống nhặt mảnh vải dưới đất mặt đất lên.
Hứa An Noãn cũng định làm vậy, đồ riêng tư thế này nếu bị người khác nhìn thấy thì phải làm sao bây giờ?
Bàn tay Hứa An Noãn vừa mới chạm tới mảnh vải thì một bàn chân đã giẫm lên tay của cô ta, Lê Thiển còn cố ý nhấn xuống một cái.
“Á!” Hứa An Noãn đau đớn hét toáng lên. Cô ta vội rụt tay lại.
“Em à, thật xin lỗi nhé, chị không ngờ tới em lại cầm nhanh như vậy, chị không phải cố ý giẫm lên tay em đâu.” Lê Thiển nháy mắt với Hứa An Noãn.
Đúng là cô cố ý đấy, thì sao nào?
Có vài thứ, không cần thiết phải để nói rõ, chỉ cần để lộ ra một chút khiến làm cho người ta suy nghĩ miên man là được rồi.
Ở nơi đông người như thế này, quần lót của Hứa An Noãn lại rớt ra từ trong túi áo của Lê An, anh ta bình thường lại cư xử hệt như một con chó điên bảo vệ Hứa An Noãn, người ta mới nói Hứa An Noãn một câu, anh ta đã muốn xông lên cắn người.
Thậm chí vì Hứa An Noãn, anh ta đối xử vô cùng tệ bạc với cô em gái ruột là cô, thậm chí vì Hứa An Noãn còn ép cô phải xuống nông thôn.
Xâu chuỗi những chuyện này lại với nhau, những người khác sẽ suy nghĩ thế nào? Bọn họ chỉ sẽ cảm thấy Lê An và Hứa An Noãn không chừng là có mờ ám với nhau, kéo theo đó là nghi ngờ mối quan hệ giữa ba cô và Hứa An Noãn cũng không hề đơn giản.
Thứ rơi trên mặt đất tất nhiên không phải là đồ Hứa An Noãn từng mặc, vì Lê Thiển chê Hứa An Noãn bẩn thỉu nên vật trên mặt đất chỉ là món đồ cùng kiểu dáng mà ngày hôm qua cô mới mua ở cửa hàng bách hóa.
Sau đó cô nhân lúc đánh Lê An đã lặng lẽ nhét nó vào trong túi áo của anh ta. Con người cô trước giờ đều không quan tâm đến quá trình, chỉ cần đạt được mục đích mà thôi.
Cách nào chỉ cần có tác dụng chính là cách hay.
“Lê An này thích Hứa An Noãn sao?”
“Vậy mà còn đi trộm thứ này, thật sự là không biết xấu hổ mà!” Một bà thím xấu hổ lúng túng lên tiếng.
“Thảo nào thái độ của anh ta với em gái ruột Lê Thiển lại tệ như vậy, còn đối với Hứa An Noãn thì lại thiên vị cưng chiều đủ điều, hóa ra là rắp tâm xấu xa!”
“Ôi chao, nói không chừng chiếc quần lót này là do Hứa An Noãn vì không muốn đi xuống nông thôn nên tự cho Lê An thì sao?”
“Lần này Lê An đã dám trộm đồ của Hứa An Noãn, vậy lần sau liệu có trộm của người khác nữa không?”
Tin tức này đúng là bùng nổ, các chú thím đang hóng hớt không còn thỏa mãn với việc đứng ở cửa nhà mình nhìn sang nữa. Để không bỏ lỡ những tình tiết gây cấn hơn, họ bắt đầu nhích dần về phía nhà họ Lê.
"Tránh ra! Tránh ra mau!" Lê Vi Dân không đi qua được, ông ta nhíu mày nhìn đám người đang đứng chật kín hành lang, gắt gỏng lên tiếng.
"Túm tụm hết ở đây làm gì?" Lê Vi Dân hỏi.
Trên lầu đã xảy ra chuyện gì sao?
"Nhà họ Lê ở lầu ba ấy mà, thằng con trai Lê An nhà đó thích đứa con nuôi Hứa An Noãn, còn ăn trộm đồ lót của cô ta nữa. Nghe đâu cái lão Lê Vi Dân già không nên nết kia cũng thích Hứa An Noãn. Tôi nói ông nghe, ông phải tin tôi, Lê Vi Dân mà không thích cô ta thì sao có thể để con gái ruột xuống nông thôn thay cô ta chứ? Có khi mấy người bọn họ còn có tư tình với nhau ấy?"
Khi nhắc đến việc Lê An trộm đồ của Hứa An Noãn, người đàn ông đang kể chuyện cho Lê Vi Dân còn bịt miệng lại, ra vẻ không tiện nói.
Chỉ mới mấy phút thôi mà chuyện đã xọ xiên sang cả người Lê Vi Dân, không biết lâu hơn một chút thì sự tình sẽ bị đồn thổi đến mức nào.
"Nói láo! Ăn nói xằng bậy!" Lê Vi Dân giận đến đỏ mặt.
Rốt cuộc là ai bịa đặt? Ông ta luôn đối xử với Noãn Noãn như con ruột!
Tin đồn thế này rốt cuộc là từ đâu ra? Chẳng có căn cứ gì cả, ông ta phải kiện bọn họ tội vu khống!
"Ông kích động thế làm gì? Đây là sự thật đấy, tất cả chúng tôi đều tận mắt nhìn thấy quần lót của Hứa An Noãn rơi ra từ túi của Lê An. Nếu không phải Lê An trộm thì lấy đâu ra? Chẳng lẽ là Lê An tự mặc chắc? Ái chà! Không ngờ thằng Lê An thoạt nhìn thế mà lại có sở thích biến thái như vậy." Người đàn ông vừa nói vừa cười hì hì.
Ông ta quay lại thì thấy Lê Vi Dân đang đứng trước mặt, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ, vẻ mặt trở nên vô cùng xấu hổ.
Lê Vi Dân này cũng thật là, đứng đây mà chẳng thèm lên tiếng lấy một câu.
“Tránh ra!” Lê Vi Dân tái mét mặt.
“Tránh ra hết cho tôi!”
“Hét cái gì mà hét, chỉ mình ông muốn hóng chuyện chắc? Người khác không được xem à!” Một bà thím mất kiên nhẫn lên tiếng, vừa quay đầu thấy Lê Vi Dân thì vội ngậm miệng, kìm nén sự hưng phấn trong mắt.
"Tránh đường nào! Mọi người nhường đường chút đi! Lê Vi Dân về rồi!" Bà thím hít một hơi thật sâu rồi gào to lên phía trên lầu, đảm bảo ai cũng có thể nghe thấy.
Nghe tin Lê Vi Dân đã về, những người đang hóng hớt ở hành lang đồng loạt dạt sang hai bên, nhường đường cho ông ta.
Lê Vi Dân về rồi, lại có kịch hay để xem rồi.
Nhìn thấy đám người đứng trước cửa nhà mình, rồi lại nhìn vào trong nhà, thấy Lê An đang tức đỏ mắt và Hứa An Noãn đang đứng một bên khóc lóc thảm thiết, trong lòng Lê Vi Dân đã có câu trả lời.
"Lê Thiển, mày lại làm cái gì thế hả?" Lê Vi Dân giơ chân định đá về phía Lê Thiển. Lê Thiển cảm nhận được ác ý của Lê Vi Dân.
Lão già chết tiệt!
Cô túm lấy Lê An, dùng sức đẩy mạnh một cái. Cú đá của Lê Vi Dân trúng ngay người Lê An nhưng trùng hợp lại trúng ngay "chỗ hiểm" giữa hai chân.
“Á!” Lê An hét lên thảm thiết.
Anh ta dùng tay che lấy hạ bộ của mình, đầu gối mềm nhũn quỳ rạp trên mặt đất.
"Ba! Ba có tức giận vì những chuyện dơ bẩn anh làm với Hứa An Noãn thì cũng đừng làm thế chứ! Cú đá này của ba có khi khiến anh không làm đàn ông được nữa đó! Hương hỏa nhà họ Lê mình thế là đứt đoạn rồi. Sau này chẳng còn ai chống gậy, bưng ảnh cho ba nữa đâu. Ba có giận đến mấy cũng không được tước đoạt quyền làm đàn ông của anh chứ!" Lê Thiển nói đầy hợp tình hợp lý...