Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Cảm ơn anh."
"Hai người cứ nghỉ ngơi trước đi, sắp xếp đồ đạc cá nhân một chút."
Tạ Dư Thành giúp Lê Thiển xách đồ vào phòng. Lê Thiển không dọn dẹp hành lý nhiều, vì đằng nào thì sớm muộn gì cô cũng dọn ra khỏi khu nhà thanh niên trí thức.
Bây giờ bày biện hết ra, sau này lại phải mất công thu dọn chuyển đi, thật chẳng cần thiết.
Đa phần các thanh niên trí thức cũ đều nấu ăn chung. Mọi người cùng góp chút lương thực và rau dưa, phân công nhau làm việc và ăn chung một nồi lớn.
Lê Thiển và Tạ Dư Thành không tham gia vào nhóm đó. Họ đợi những người cũ nấu nướng xong xuôi mới tự mình chuẩn bị bữa tối.
Bếp lò và nồi niêu trong khu nhà thanh niên trí thức đều do đại đội cung cấp, bất cứ ai cũng có quyền sử dụng.
Thoáng chốc bảy ngày đã trôi qua. Nhờ có Trương Thanh Thanh nhiệt tình giúp đỡ, đơn xin thuê nhà của Lê Thiển cũng được xét duyệt xong.
Căn nhà không quá lớn, gồm hai phòng ngủ, một phòng khách và một gian bếp nhỏ.
"Cuối cùng cũng thoát khỏi cảnh chen chúc trên chiếc giường chung rồi! Mấy ngày nay ngủ chật chội làm em khó chịu muốn chết." Lê Thiển thả người nằm vật xuống giường, vươn vai một cái rõ dài.
Thật thoải mái quá đi mất!
Cũng chẳng cần phải chịu cảnh xếp hàng chờ dùng bếp nữa! Thật tuyệt, đợi ngày mai cô sẽ đi mua nồi niêu, mua sắm đồ đạc cần thiết trong nhà!
Tạ Dư Thành đang lau cửa sổ, đưa mắt nhìn Lê Thiển rồi bất giác mỉm cười.
Mấy ngày nay xuống nông thôn, Lê Thiển gần như chẳng phải động tay vào việc gì. Cô chỉ làm lấy lệ vài việc, còn bao nhiêu việc đồng áng đều do một tay Tạ Dư Thành làm giúp.
Lê Thiển còn cố ý dặn dò Tạ Dư Thành không được làm việc quá sức, hai người mỗi ngày kiếm được bốn điểm công là đủ rồi. Số lương thực được phát hàng tháng dư sức cho hai người lấp đầy bụng.
Bọn họ đâu có thiếu tiền, cớ sao phải bán mặt cho đất bán lưng cho trời làm gì!
À đúng rồi! Theo như giấc mơ trước đây của cô, năm nay kỳ thi đại học sẽ được khôi phục, sau đó các chính sách cũng dần mở cửa. Trong giấc mơ ấy, Hứa An Noãn nhờ vào việc nắm bắt thời cơ chính sách mở cửa mà bắt đầu lao vào kinh doanh, kiếm được một khoản tiền kếch xù.
Nếu sắp thi đại học thì chắc chắn sẽ có rất nhiều người lùng sục mua tài liệu ôn tập. Nhân tiện ngày mai lên huyện mua sắm, cô có thể tạt qua trạm thu mua ve chai để tìm xem có tài liệu nào không.
"Thiển Thiển, tối nay em muốn ăn gì?" Tạ Dư Thành tổng vệ sinh lại căn nhà một lượt.
"Hai đứa mình còn đồ ăn gì không anh?"
"Còn một hộp thịt hộp, vài củ khoai tây với mấy quả trứng đồng chí Trương vừa mang sang cho lúc nãy."
"Vậy thì ngày mai mình lên huyện mua ít đồ nhé? Trong nhà còn thiếu khá nhiều thứ, tiện thể sắm luôn một lượt."
"À mà, Tạ Dư Thành… hay là hai đứa mình đi đăng ký kết hôn luôn đi?"
Lê Thiển khẽ nhíu mày, cảm thấy mọi chuyện thật phiền phức.
Bây giờ cô và Tạ Dư Thành mới chỉ đang quan hệ yêu đương nên anh vẫn phải sống ở điểm thanh niên trí thức. Dù sáng nào Tạ Dư Thành cũng dậy từ tinh mơ sang nấu đồ ăn sáng cho cô, đến tối lại đun sẵn nước ấm rồi mới chịu về nhưng nói đi nói lại thì vẫn có đôi chút bất tiện.
Nếu Tạ Dư Thành có thể danh chính ngôn thuận dọn đến ở cùng, cô nhờ vả anh làm việc nhà cũng dễ dàng hơn. Cô cũng chẳng cần phải lo thiên hạ dị nghị mà tự thân vận động giặt giũ quần áo nữa.
"Thiển Thiển, em vừa nói gì cơ?" Tạ Dư Thành nghi ngờ không biết mình có nghe nhầm không.
Anh không nghe lầm chứ? Thiển Thiển lại chủ động hỏi anh có muốn kết hôn với cô không ư? Chắc chắn là anh nghe nhầm rồi phải không?
"Em nói là hay hai đứa mình kết hôn đi? Ngày mai có thể tìm đại đội trưởng xin giấy chứng nhận luôn, như vậy anh cũng không cần ngày nào cũng phải lóc cóc chạy về khu nhà thanh niên trí thức nữa." Lê Thiển nhìn chằm chằm Tạ Dư Thành, anh đang phản ứng kiểu gì thế này?
Cái tên này không phải là không muốn cưới cô đấy chứ?
"Thật sao! Thiển Thiển, em sẽ không hối hận chứ?" Tạ Dư Thành nắm chặt lấy tay Lê Thiển.
"Có gì mà phải hối hận."
"Vậy để anh viết một bức thư báo cho ông nội biết. Ngày mai hai đứa mình đi tìm đại đội trưởng xin giấy chứng nhận luôn, chúng ta kết hôn!" Tạ Dư Thành kích động ôm chầm lấy Lê Thiển.
Anh vòng tay ôm ngang đùi cô, nhấc bổng cô lên y hệt như đang bế một đứa trẻ.
Tạ Dư Thành vừa bế Lê Thiển vừa xoay vòng vòng: "Thiển Thiển, anh thực sự vui quá! Chúng ta sắp kết hôn rồi!"
"Tạ Dư Thành, anh chậm chút." Hai tay Lê Thiển bấu chặt lấy bờ vai anh.
"Ngày mai hai đứa mình đi chụp một tấm ảnh gửi về cho ông nội nhé!"
"Được!"
"Được rồi, Tạ Dư Thành anh đừng xoay nữa, em chóng mặt quá."
Lúc này Tạ Dư Thành mới chịu đặt Lê Thiển xuống. Bị anh bế xoay liền mấy vòng, đầu óc Lê Thiển đã quay cuồng, cô khẽ lắc lắc đầu mấy cái.
Tạ Dư Thành sợ cô đứng không vững bèn đưa tay đỡ lấy vai cô.
Ánh mắt hai người chạm nhau. Tạ Dư Thành cúi đầu in lên môi Lê Thiển một nụ hôn, cô cũng vòng tay ôm lấy cổ anh.
Cuối cùng, Tạ Dư Thành ngồi phịch xuống mép giường, Lê Thiển ngồi gọn trên đùi anh. Tạ Dư Thành ôm cô một hồi lâu mới có thể bình tĩnh trở lại.
"Tạ Dư Thành, chúng ta mới tới đại đội, cũng chưa có nhiều bạn bè nên cứ tạm gác chuyện làm cỗ cưới đã. Mua chút kẹo cưới phát cho mọi người là được, đợi sau này về thành phố rồi mới bày cỗ, anh thấy thế nào?"
"Được." Tạ Dư Thành gật đầu cái rụp, Thiển Thiển nói sao thì là vậy.
Đợi sau khi trở về thành phố, anh nhất định sẽ bù đắp cho cô một hôn lễ thật linh đình và nở mày nở mặt!
Sau khi trở về khu nhà thanh niên trí thức, Tạ Dư Thành chẳng chợp mắt nổi. Anh nhẩm đếm không biết bao nhiêu con cừu mới có thể đi vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, anh thức dậy từ rất sớm.
Tạ Dư Thành nhanh chóng gói ghém chăn màn và hành lý rồi thẳng tiến tới nhà Lê Thiển.
Khi Tạ Dư Thành đến nơi, Lê Thiển vẫn chưa tỉnh giấc. Anh cất đồ đạc vào căn phòng bên cạnh rồi chui tọt vào bếp chuẩn bị bữa sáng cho cô.
Lê Thiển chỉ mơ màng tỉnh dậy khi ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng.