Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Nhìn cái kiểu ngậm máu phun người của Hứa An Noãn mà xem, hèn chi Lê Thiển thà đi ở nhờ nhà người khác chứ quyết không chịu nán lại cái nhà này dù sắp phải xuống nông thôn."

"Hứa An Noãn có thể dỗ ngon dỗ ngọt moi được hai mươi đồng từ tiền lương tháng của Lê Vi Dân, mấy người nghĩ nó dạng vừa chắc? Nó thâm hiểm lắm đấy!"

Đám người hóng hớt lại bắt đầu mổ xẻ, bàn tán xôn xao.

Nhận thấy Hứa An Noãn chột dạ cúi gằm mặt, không dám dòm ngó những người bên ngoài, Lê An không khỏi cảm thấy nghi ngờ việc tố cáo chính là kiệt tác của cô ta.

"Cô còn chưa chịu nói thật sao!" Lê An bấu chặt lấy cánh tay Hứa An Noãn!

"Nhìn cái gì mà nhìn?" Lần này, Lê An không quên đóng sập cửa nhà lại.

Tan làm về nhà, Lê Vi Dân hay tin công việc của Lê An đã bị Hứa An Noãn phá hỏng, ông ta lại càng hận cô ta đến thấu xương.

Ba người cãi nhau chí chóe, vạch trần khuyết điểm của nhau. Dù sao Lê Vi Dân vẫn khôn ngoan hơn Lê An một bậc, ông ta không kiêng dè mà tung ra hết những chuyện Hứa An Noãn vu oan giá họa cho Lê Thiển trước đây.

"Đồ tâm địa đen tối như mày, lẽ ra tao không nên nhận nuôi mày!"

"Lê Vi Dân! Ông nhận nuôi tôi mà không nhận được lợi lộc gì chắc? Tiền an trí của ba mẹ tôi, ông không nuốt trọn à?"

"Chẳng phải ông đã mượn danh cưu mang một đứa mồ côi như tôi để đánh bóng tên tuổi sao? Nếu không có tôi… ông nghĩ mình có thể ngồi vững ở vị trí hôm nay chắc?"

Ngồi xe lửa ròng rã suốt một ngày một đêm, cuối cùng Lê Thiển và Tạ Dư Thành cũng đến nơi.

Tạ Dư Thành xách hết hành lý của cả hai còn Lê Thiển thong thả bước theo sau lưng anh.

Vừa ra khỏi nhà ga, họ đã nhìn thấy người của đại đội đến đón.

Tạ Dư Thành vác đồ đạc leo lên chiếc máy kéo. Sau khi sắp xếp hành lý gọn gàng, anh lấy một chiếc áo cũ trải cẩn thận xuống sàn xe.

"Đồng chí, để tôi kéo cô lên xe nhé. Tôi cũng là thanh niên tri thức xuống nông thôn đợt này, tôi tên là Mã Nguyên Long. Nếu cô cần giúp đỡ gì thì cứ tìm tôi."

Mã Nguyên Long nở nụ cười vô cùng ấm áp. Ngay từ lúc xuống xe lửa anh ta đã để mắt tới Lê Thiển. Thật không ngờ sau khi xuống nông thôn lại có thể gặp được một cô gái xinh đẹp nhường này.

Nhìn cách ăn mặc chải chuốt của cô, chắc hẳn điều kiện gia đình cũng khá giả lắm đây? Chẳng biết nhà cô có kiếm được suất về thành phố không nữa.

Tạ Dư Thành đang định quay lại đón Lê Thiển thì cảnh này đập vào mắt. Sắc mặt anh lập tức sầm xuống.

Quả nhiên Thiển Thiển lúc nào cũng thu hút sự chú ý của người khác. Chắc cô không bỏ rơi mình đâu nhỉ?

"Trước tiên, tôi đã có đối tượng rồi. Thứ hai, nụ cười của anh trông giả tạo lắm." Lê Thiển đưa mắt đánh giá Mã Nguyên Long từ đầu đến chân, ánh mắt đầy khinh thường.

Biểu cảm của anh ta khiến người ta cảm giác rất khó chịu, đặc biệt là ánh mắt kia, trông cứ như vừa được vớt ra từ vại mỡ heo vậy, vừa nhớp nháp vừa ớn lạnh, nhìn mà buồn nôn.

"Tạ Dư Thành, anh còn đứng đực ra đấy làm gì? Còn không mau qua đây kéo em lên, còn đợi em phải gọi à?" Lê Thiển nhìn về phía Tạ Dư Thành.

Nghe Lê Thiển gọi tên mình, trong lòng Tạ Dư Thành chợt thấy đắc ý. Anh nhanh nhẹn đi đến đuôi xe, vươn tay kéo Lê Thiển lên.

"Thiển Thiển, em xem, anh lót chỗ xong hết rồi, như vậy em sẽ ngồi thoải mái hơn một chút."

"Làm tốt lắm, coi như cũng có chút tiến bộ." Lê Thiển thong thả ngồi xuống chiếc áo cũ Tạ Dư Thành vừa trải, anh cũng thuận thế ngồi áp sát ngay bên cạnh cô.

Có vài thanh niên trí thức muốn bắt chuyện với Lê Thiển và Tạ Dư Thành nhưng khi nhìn ra hai người họ là một đôi, họ đành thức thời ngừng tiến lên.

Chỉ riêng Mã Nguyên Long là dùng ánh mắt bất mãn lườm Lê Thiển.

Thái độ gì thế không biết, nếu không phải nể tình cô có chút nhan sắc, anh ta mà thèm bắt chuyện à.

Cô tưởng mình là ai cơ chứ! Còn lên mặt với anh ta nữa chứ? Cô nghĩ mình là cái thá gì? Cứ chờ đấy!

Trên xe máy cày không chỉ có mấy thanh niên trí thức mới đến như nhóm Lê Thiển mà còn có vài người dân quê lên huyện mua sắm.

Tạ Dư Thành và Lê Thiển chắc chắn là hai người nổi bật nhất trên cả chuyến xe này.

Cô gái ngồi đối diện cứ nhịn không được mà liên tục ngẩng lên nhìn trộm hai người.

Khi Trương Thanh Thanh định nhìn thêm lần nữa thì tình cờ chạm phải ánh mắt của Lê Thiển.

"Đồng chí à, tôi không cố ý nhìn trộm cô và người yêu đâu. Chỉ là tôi thấy kiểu tóc với cách trang điểm của cô đẹp quá. Tôi sắp kết hôn rồi nên muốn học theo để chải chuốt cho đẹp một chút." Trương Thanh Thanh vừa nói vừa ngại ngùng cúi gằm mặt xuống.

"Cô sắp kết hôn sao? Chúc mừng nhé! Đồng chí này, nếu cô không chê, tôi có thể dạy cô thắt kiểu tóc này." Lê Thiển nhiệt tình lên tiếng.

Cô và Tạ Dư Thành mới đến đây, lại chẳng có thân thích, lạ nước lạ cái nên vẫn cần tạo mối quan hệ tốt với người dân bản địa.

Như vậy sau này cô và anh làm việc gì cũng sẽ thuận tiện hơn.

"Thật sao?" Trương Thanh Thanh hơi không dám tin. Hồi đại đội của cô ấy mới đón thanh niên trí thức về, cô ấy đã chủ động làm quen với hai cô gái từ thành phố xuống. Kết quả, người ta hoàn toàn khinh khỉnh, chê cô ấy là đồ chân lấm tay bùn, trên người có mùi hôi.

Cứ hễ thấy cô ấy là hai người đó lại bịt mũi, trong khi rõ ràng ngày nào cô ấy cũng tắm rửa sạch sẽ, tự ngửi cũng chỉ thấy thoang thoảng mùi bồ kết.

Dù sau này biết cô ấy là con gái của đại đội trưởng, thái độ của hai nữ thanh niên kia quay ngoắt một trăm tám mươi độ, thậm chí còn có ý nịnh nọt nhưng cô ấy vẫn không thể nào quên được ánh mắt khinh miệt ban đầu.

Hơn nữa, cô ấy cũng nhận ra rằng trong đại đội vẫn có một bộ phận thanh niên trí thức luôn ra vẻ người thành phố, coi thường những người nông dân như họ.

Những trải nghiệm không vui trước kia khiến Trương Thanh Thanh có chút e dè. Cô ấy không ngờ Lê Thiển lại đáp lại nhiệt tình đến vậy, lại còn chủ động ngỏ ý dạy cách thắt bím tóc nữa.

"Đương nhiên là thật rồi! Bím tóc này thắt dễ lắm. À đúng rồi, tôi tên là Lê Thiển, còn đây là người yêu tôi, Tạ Dư Thành. Đồng chí tên là gì vậy?"