Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sáng hôm sau, cuối giờ Thìn.

Tại một khu rừng ngoài cửa Đông huyện Đào Nguyên. Lý Chấn Nghĩa đang tĩnh tọa dưới gốc cây. Cách đó không xa, Miêu Tiểu Hòa vẫn giữ dáng vẻ khi dùng Súc Cốt Thuật, nằm trên một chiếc võng đơn sơ nhắm mắt nghỉ ngơi.

Sau khi Trúc Cơ mới có thể tích cốc, bây giờ Lý Chấn Nghĩa vẫn phải ăn ngũ cốc tạp lương, sáng ra một bát canh cừu, ba cái bánh bột nướng lót dạ khiến dạ dày của hắn vô cùng thỏa mãn. Hắn chỉ khoái món tinh bột này.

Hai người đang đợi ba tên võ tu tới hội họp. Sau khi rời khỏi hậu viện nha môn, Miêu Tiểu Hòa đã giới thiệu chi tiết thân phận ba người cho hắn.

Cao thủ võ lâm vốn đã có số lượng nhất định, kẻ phá cảnh bước lên đường tu hành lại càng hiếm như lông phượng sừng lân, vì thế thông tin thân phận rất dễ kiếm.

Hòa thượng mặt cười tên là Mã Vĩnh Trạch, vốn là một hòa thượng của chùa Hưng Quốc, hơn hai mươi năm trước phạm giới bị đuổi khỏi môn đình, trên giang hồ không hẳn là tiếng xấu vang xa nhưng cũng chẳng phải hạng lương thiện gì.

Bà lão kia là trưởng lão Đường Môn vùng Thục Trung, trong tên có một chữ Lâm, Đường Môn vốn là danh gia vọng tộc trong giới võ lâm, giỏi cơ quan bí thuật, có nội công độc môn, danh vọng trong giang hồ khá tốt.

Còn về mỹ nhân Hi Nặc, trước đó chưa từng xuất hiện trong võ lâm Trung Nguyên, chắc là do triều đình bồi dưỡng.

Đồng thời Miêu Tiểu Hòa cũng nhắc nhở Lý Chấn Nghĩa, tên Ngô Giang Cảnh kia đến từ Thiên Ý Giáo của bên Ma giáo, sau này không biết chừng sẽ có cao thủ của Thiên Ý Giáo đến tìm hắn tính sổ.

Đối với việc này, Lý Chấn Nghĩa chỉ cười mà không nói. Nói cứ như thể sau khi hắn giải quyết xong hai con Hổ yêu kia, hắn vẫn sẽ lưu lại nơi này không bằng.

Đường đến sơn môn Tuyết Vân Tông thế nào, Lý Chấn Nghĩa nắm rõ như lòng bàn tay, đợi xong việc ở đây, hắn muốn đi cầu may một chuyến. Lần trước chỉ bái một ngoại môn trưởng lão mà hắn đã có bảy tám hồng nhan vây quanh, lần này lỡ bái được chưởng môn chẳng phải sẽ lên tiên luôn sao?

Nhìn xem từng đóa, tim hồng nổ tung núi.

“Meo.” Con mèo mướp bắt được hôm qua đang vươn móng vuốt, có chút bất mãn cào vào những nan tre nhỏ của lồng chim.

Lý Chấn Nghĩa lấy ra một bọc giấy dầu, bên trong gói vài lát thịt cừu hắn để dành từ sáng, đưa tới bên miệng con mèo mướp. Con mèo hơi né ra sau, rồi lại ngửi thấy mùi thịt mà sán lại gần, rất nhanh đã bắt đầu ăn ngấu nghiến.

“Mấy ngày nay chịu khó ấm ức một chút, sau này ổn định rồi sẽ làm cho mày một căn nhà mèo sang trọng.”

Hắn mở cuộn giấy ra liếc nhìn bảng thuộc tính viết tay.

Họ tên: Lý Chấn Nghĩa.

Tuổi: 14.

Tu vi: Luyện Khí cảnh tầng thứ ba.

Danh vọng: Chớm lộ tài năng (Bên bờ vực bị truy nã).

Linh căn: Chưa xác định.

Tông môn: Không.

Kỹ năng hiếm độc quyền: Đột nhiên vang lên một bản nhạc EDM cực phiêu (Niệm thầm có thể kích hoạt, chỉ bản thân nghe thấy, có nhiều hiệu ứng tăng cường).

Nhiệm vụ đặc biệt hiện tại: Không.

Nhiệm vụ chính tuyến/Nhiệm vụ tiền đề.

Đánh giá thực lực: Không đáng nhắc tới.

Lý Chấn Nghĩa cười khẩy. Không đáng nhắc tới thì đã sao? Hiện tại hắn chỉ mới vừa bắt đầu. Chút lực tấn công này của Huyền Thiên lão tặc căn bản không thể phá nổi nửa điểm phòng ngự tâm lý của hắn!

Có điều, mô tả của kỹ năng độc quyền này đã thay đổi... Có nhiều loại hiệu quả cường hóa? Nghĩa là sao? Lý Chấn Nghĩa liếc nhìn Miêu Tiểu Hòa đang nằm trên võng, lại nhìn về phía cổng thành vẫn chưa có người tới, quyết định làm một thí nghiệm nhỏ.

“Đột nhiên vang lên một bản nhạc EDM cực phiêu.”

Bên tai hắn bỗng vang lên một giọng nói nhắc nhở quen thuộc, giọng nói này hình như là... là...

Của Tang Nhi?

Trên trán Lý Chấn Nghĩa hiện lên vài vạch đen, nhưng giọng nói trong lỗ tai căn bản chẳng thèm quan tâm đến sống chết của hắn, thong thả vang lên: "Gợi ý này là gợi ý một lần duy nhất, hãy ghi nhớ kỹ để lựa chọn loại nhạc mà ngươi cần.”

"Khúc nhạc số 1: Nhạc chiến đấu ngẫu nhiên, có thể tăng cường sự minh mẫn trong tư duy và khả năng phản ứng khi chiến đấu.

Khúc nhạc số 2: Ngâm xướng ngẫu nhiên, có thể tăng sức hút khi diễn thuyết, ảnh hưởng nhẹ đến tâm trí người nghe, đồng thời khiến lời nói của ngươi có tác dụng an ủi nhất định.

Khúc nhạc số 3: Nhạc tình ca ngẫu nhiên, có thể tăng chỉ số quyến rũ đối với người khác giới. Lưu ý, một số khúc nhạc có thể ảnh hưởng đến cả người cùng giới.

"Khúc nhạc số 4: Tiếng tơ trúc ngẫu nhiên, tăng độ chìm đắm khi tu hành, nâng cao nhẹ sự cộng hưởng với Đạo."

Cái này hay, cái này được đấy. Đằng sau còn nữa không?

"Khúc nhạc số 5: Nhạc dạo đầu của Tokyo Hot. Công dụng chưa rõ, vui lòng thận trọng khi sử dụng."

Cái Tokyo gì cơ? Mắt Lý Chấn Nghĩa lồi ra, thân hình ngả rạp ra sau. Huyền Thiên lão tặc sang Trái Đất của bọn họ đúng là chẳng làm được tích sự gì tốt đẹp! Thần tiên mà cũng đồi trụy thế sao?

Mà nói đi cũng phải nói lại, giới trẻ bây giờ có mấy ai còn biết đến "giá trị cốt lõi" của đoạn nhạc điện tử nhịp điệu nhanh "tèng téng teng tèng teng" đó nữa chứ?

Hầy, khúc nhạc số 5 này thuần túy là sở thích ác độc của lão tặc mà thôi!

Giọng nói của tên nam sủng kia lại vang lên nhưng lần này thêm một câu: "Kỹ năng này tính toán độ thuần thục riêng biệt, sau khi độ thuần thục sử dụng đáp ứng điều kiện nhất định có thể tiến hóa. Hướng tiến hóa là âm thanh có thể phát ra ngoài, tăng mức độ cường hóa hiệu quả trạng thái."

Lý Chấn Nghĩa mím môi nhíu mày. Có thể phát ra ngoài?

Trong đầu hắn đang tự động bổ sung cảnh tượng: Hắn mình đầy máu chiến, thân hãm giữa vòng vây yêu ma, xung quanh bỗng nhiên vang lên một đoạn nhạc điện tử nhịp điệu nhanh của Tokyo Hot...

Khoá vĩnh viễn cái khúc nhạc số 5 luôn.

Hắn dùng bốn loại nhạc phía trước là được rồi!

Nghiên cứu thêm một hồi bốn khúc nhạc đầu, Lý Chấn Nghĩa quay đầu liếc nhìn Miêu Tiểu Hòa đang ngủ trên võng, đôi mắt dần cười híp lại thành hình trăng lưỡi liềm.

Khà khà.

Tăng thêm chút chỉ số quyến rũ thì cũng chẳng phải chuyện xấu gì nhỉ?

Tuyên bố trước, hắn chỉ đơn giản muốn kiểm chứng xem kỹ năng này dùng thế nào thôi, hắn không có mưu đồ gì với muội tử vừa mới mười bảy tuổi này đâu nhé.

Lý Chấn Nghĩa nhảy dựng lên, lén lút tiến lại gần chiếc võng.

"Hử?" Miêu Tiểu Hòa nheo mắt nhìn qua.

‘Đột nhiên vang lên một bản nhạc EDM cực phiêu. Khúc nhạc số 3!’

Trong tai Lý Chấn Nghĩa bỗng vang lên một nhịp trống dồn dập, tiếng đối thoại của hai nam nhân đột nhiên xen lẫn vào đó, được kỹ thuật điện tử biến tấu thành những âm điệu kỳ quái: "Để ta xem nào Kiệt ca đừng mà, Kiệt ca đừng mà, Kiệt ca đừng mà…"

Lý Chấn Nghĩa suýt chút nữa đã tự bứt tai mình ném xuống đất. Nhạc ngẫu nhiên còn bao gồm cả nhạc chế nữa cơ à!

Cả "Kiệt ca đừng mà" cũng ra luôn rồi! Sao ngươi không chế luôn cả "Lão công anh nói một câu đi" vào đi!

Cũng may là người khác không nghe thấy! Nếu để người khác nghe thấy, hắn thà trực tiếp tìm cái hố tự chôn mình cho xong!

Miêu Tiểu Hòa nheo mắt cười, dịu dàng nói: "Sao thế? Huynh cũng muốn lại đây nằm à? Ta có thể nhường chỗ cho huynh đấy, nhưng cứ nằm một khắc đồng hồ thì phải giảng một bài học, huynh thấy sao?"

Lý Chấn Nghĩa vừa định lắc đầu từ chối, bên tai bỗng nghe thấy giọng oang oang quen thuộc: "Chân Ý lão đệ, bần tăng tới đây!"

Tại cổng thành có mấy bóng người đang phi nhanh ra, Hòa thượng mặt cười Mã Vĩnh Trạch đi đầu cùng bà lão Đường Môn Đường Lâm trực tiếp nhảy vọt lên, đáp xuống trước mặt Lý Chấn Nghĩa và Miêu Tiểu Hòa.

Nhịp trống trong tai tăng nhanh: "Kiệt ca đừng mà, Kiệt ca đừng mà."

Nắm đấm trái của Lý Chấn Nghĩa vô thức siết chặt, đột nhiên xuất hiện thôi thúc muốn đấm tên hòa thượng béo này một phát, trực tiếp giơ nắm đấm lên!

Không đúng, sao lại không khống chế cánh tay được!

Lão tặc muốn chơi xỏ ta!

Hòa thượng mặt cười tiến lại gần chào hỏi lần nữa: "Chân Ý lão đệ ới ời ơi."

Trong tai Lý Chấn Nghĩa lại là tiếng gào thét của nhạc chế, chỉ có thể hét lớn: "Né ra!"

Tay trái Lý Chấn Nghĩa đấm thẳng về phía trước, nhưng eo hắn phát lực, liều mạng xoay chuyển quỹ đạo nắm đấm, eo mã hợp nhất, cưỡng ép đánh chệch khỏi khuôn mặt to đùng của tên hòa thượng!

Mệnh ta do ta, không do Huyền Thiên!