Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cách đây vài phút.

Theo lý mà nói sau khi nếm mùi thất bại ở Noãn Phong Các, mất đi một tu sĩ và hơn hai mươi thuộc hạ, nhóm ba người Hòa thượng mặt cười đáng lẽ nên rời khỏi huyện Đào Nguyên ngay lập tức để về Hắc Thủy Thành, nơi đặt Thứ sử phủ phục mệnh.

Nhưng khổ nỗi, thứ nhất là trong lòng bọn họ đang lo lắng, chưa biết về phải ăn nói thế nào.

Thứ hai, xác của đám phản quân vẫn chưa thu dọn tuy để sổng kẻ cầm đầu nhưng họ cũng giết được hơn hai mươi tinh nhuệ phản quân, mang thủ cấp bọn chúng về chắc cũng đủ lấy công chuộc tội.

Thứ ba… Thôi Sóc, Huyện lệnh Đào Nguyên huyện đã bày sẵn tiệc mừng công cho bốn người bọn họ, cơm ngon rượu say bày ra đó tội gì mà không ăn.

Thế nên sau khi rời khỏi Noãn Phong Các, Hòa thượng mặt cười cùng hai người kia dẫn theo bảy tám tâm phúc lẻn vào hậu viện huyện nha, bảo những thuộc hạ còn lại chia nhỏ ra đợi sáng mai mới rời huyện.

Huyện lệnh Thôi Sóc cũng là một lão cáo già.

Thấy ba người trở về với bộ dạng xám xịt, không chỉ thiếu mất gã hộ pháp vạm vỡ lúc trước mà ngay cả tâm phúc cũng hao hụt, lão thức thời không hỏi kết quả công việc ra sao, chỉ lo mời rượu không ngớt trên bàn tiệc.

Món ngon đã nếm quá nửa, rượu chưa quá ba tuần, Hòa thượng mặt cười khẽ thở dài: “Giờ tên Đơn Thiên Trường đã chạy mất rồi họ Ngô cũng chết, việc làm không xong xuôi, về biết ăn nói thế nào với Thứ sử đây?”

Mỹ nữ Hồ Cơ không mấy bận tâm, bĩu môi nhìn đĩa thức ăn, hỏi nhỏ: “Khi nào đi thu xác?”

Bà lão đáp: “Không vội, đợi tên tiểu sát tinh kia đi đã, Đơn Thiên Trường không mang theo cái xác nào khi rời đi cả.”

“Còn tên thiếu niên tu sĩ kia tính sao?”

Hòa thượng mặt cười cau mày: “Chúng ta giờ làm việc cho triều đình, hắn công nhiên sát hại chấp sự của Lệ Cạnh Môn thuộc Ám Ti Tư, chẳng lẽ không truy nã hắn?”

Mỹ nữ Hồ Cơ nhã nhặn gắp một miếng thịt nướng, hỏi khẽ: “Truy nã có ích gì?”

Bà lão lại nói: “Mấy vị đại nhân trong triều đều đang tìm cách kết nối với các tu sĩ thực thụ. Chúng ta tự ý đi truy nã một tu sĩ có bối cảnh thâm hậu không phải chuyện khôn ngoan.”

“Chẳng lẽ họ Ngô cứ thế chết vô ích sao?”

Nụ cười cứng nhắc trên mặt Hòa thượng mặt cười lập tức sụp xuống, gã quả quyết: “Tâm tư hai vị thế nào Mã mỗ còn lạ gì? Chẳng phải là muốn kết giao với tên tu sĩ đó để hỏi phương pháp tu tiên sao! Nhưng chúng ta đường đường là mệnh quan triều đình, lấy võ phá cảnh, bước vào cõi bất phàm, tiền đồ vô lượng! Họ Ngô trước đây tuy gian ác, làm việc không ra gì, nhưng chết kiểu này chẳng phải là tát vào mặt chúng ta sao?”

Bà lão trầm tư. Mỹ nữ Hồ Cơ nhấm nháp miếng thịt xong mới nói: “Ta chỉ hứng thú với lôi pháp của hắn, có lẽ ta có thể phá được thuật này.”

Hòa thượng mặt cười sốt ruột định đập bàn: “Nếu chúng ta hạ mình nịnh nọt một thiếu niên tu sĩ như vậy, thậm chí coi thường uy nghiêm triều đình, thì những thứ như cảnh giới này chẳng phải là đột phá uổng công sao! Chúng ta còn mong gì còn mơ chuyện một bước thành danh?”

Rầm!

Cánh cửa bị tông cho bật mở, lời của Hòa thượng mặt cười bị ngắt quãng. Cả bàn đồng loạt quay lại, sắc mặt đại biến. Thiếu niên vác kiếm, đạo bào chỉnh tề, hét lớn một tiếng khiến tất cả đều yên tĩnh.

“Tất cả đứng im!”

Bà lão và mỹ nữ nhìn sang Hòa thượng mặt cười, gã này khóe miệng giật giật, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, vừa mở miệng giọng lập tức nhỏ đi tám phần: “Mọi người cùng lên đi, hắn cũng có lúc cạn pháp lực, không thể nào giết sạch chúng ta được...”

Lại nghe Lý Chấn Nghĩa quát: “Đại họa sắp ập xuống đầu rồi còn ở đây ăn uống ăn mừng?”

Hòa thượng mặt cười im bặt, như hạ quyết tâm, bật dậy trừng mắt nhìn Lý Chấn Nghĩa nhưng không dám tiến lên.

“Vô ích thôi.”

Mỹ nữ Hồ Cơ ở bên cạnh hừ lạnh một tiếng, thân hình bỗng lao vọt về phía trước, thanh loan đao một lần nữa rời tay bắn ra!

Hòa thượng không kịp ngăn cản, lão huyện lệnh chỉ là phàm nhân, thậm chí không thấy rõ bóng dáng của cô nàng.

Đòn đột kích này gần như không báo trước, nhưng Lý Chấn Nghĩa bề ngoài thong thả lại tức thì lùi người, kiếm chỉ điểm ra sau, khí tức dẫn động, Huyền Nguyên kiếm tự động bật ra khỏi bao, mang theo một tiếng rồng ngâm rơi vào tay hắn.

Miêu Tiểu Hòa bên ngoài cũng đã xông tới vùng bóng tối ngoài cửa. Bà lão hét lớn: “Hy Nặc, dừng tay!”

Hy Nặc? Chắc là tên của mỹ nữ này.

Lý Chấn Nghĩa không quan tâm mấy chi tiết này, càng không nghĩ đến chuyện thương hoa tiếc ngọc. Ngay khoảnh khắc hắn nắm chặt Huyền Nguyên kiếm, thanh loan đao của Hy Nặc đã sát ngay mắt. Hắn ngửa người né tránh, một sợi tóc mai bị cắt đứt bay lên Nhưng hắn của hiện tại đã hoàn toàn khác với một canh giờ trước!

Lý Chấn Nghĩa dùng mũi chân điểm đất tiếp tục lùi lại, tay trái chụm ngón thành kiếm chém ra một nhát, kiếm khí từ Đãng Khí Quyết bắn thẳng về phía đùi Hy Nặc, cắt đứt hoàn toàn đà tấn công của nàng ta.

Hy Nặc buộc phải thay đổi chiêu thức. Lý Chấn Nghĩa đã dựng đứng Huyền Nguyên kiếm trước mắt, trong mắt lóe lên lôi quang!

Dẫn Lôi Quyết!

Hy Nặc ngẩng đầu nhìn không trung, trên đỉnh đầu phát ra ánh hào quang nhạt.

Nàng ta vừa kịp nghĩ ra cách đối phó với lôi quang này: Theo cách hiểu của Hy Nặc, khí của thiếu niên này không hơn bọn họ bao nhiêu, tiên thuật dù kỳ diệu thì uy lực chắc cũng chỉ tương đương với nội tức chiêu thức của họ thôi!

Nội Cương Hộ Thể!

Xoẹt! Tia sét nhanh chóng hình thành, nối từ đỉnh đầu Hy Nặc lên không trung, soi sáng cả hậu viện. Cương khí trên đầu Hy Nặc nổ tung, tia sét cũng tan biến theo. Nhưng mặt nàng ta đã tái mét, hai đạo kiếm khí lại bắn tới nhắm vào cổ và đùi, trong khi khí tức trong người nàng ta đang loạn xạ không thể tụ lại được!

Dù nội cương miễn cưỡng chống đỡ được đòn lôi kích, nhưng Hy Nặc lúc này không thể phòng ngự trực diện, chỉ có thể dùng sức lực cơ thể nhảy ngang ra. Kiếm khí lướt qua để lại vết máu trên thùy tai, một mảnh váy bay ngược ra sau.

Lý Chấn Nghĩa giành lại thế thượng phong, đứng thẳng người, mắt lạnh lùng, ngón tay đặt trên kiếm, nhanh chóng niệm lôi chú!