Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Gây ra động tĩnh lớn thế này, băng Độc Xà chẳng mấy chốc sẽ đánh hơi thấy, không chuồn nhanh là bỏ xác tại đây.

Năm anh em cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng ra chỗ đậu xe bánh mì. Trên đường tẩu thoát, họ vấp phải một cái xác nằm sõng soài dưới đất. Tiến lại gần, anh nhận ra đó là tên tài xế người Miến Bắc, chắc hẳn đã lĩnh đạn của Giang Sâm trong lúc truy đuổi.

"Đại ca, thằng Miến Bắc còn lại bị thương nặng, chắc chưa lết được xa đâu, có đuổi theo diệt khẩu không?" Dương Khải đề nghị.

Anh lắc đầu cự tuyệt: "Không cần, đống hàng cấm đó đối với anh em mình là củ khoai lang nóng bỏng tay, đụng vào chỉ rước họa vào thân. Mau rút thôi."

Cả nhóm leo lên xe bánh mì, rồ ga phóng vụt vào màn đêm. Ngồi trên xe, tụi đàn em cười rú lên sung sướng.

"Má ơi, sướng quá!"

"Đại ca, trong túi này toàn là tiền hả anh?" Vương Béo chồm lên hỏi.

Anh quăng cái túi ra băng ghế sau cho Vương Béo. Cậu ta mở túi ra, hai mắt sáng như đèn pha ô tô. "Vãi nồi, toàn tiền là tiền, toàn tờ một trăm không à, cục này mà quy ra tiền chắc đếm gãy tay mất," Vương Béo hớn hở vuốt ve những cọc tiền.

Anh cởi bỏ chiếc mũ trùm đầu len, nhìn qua kính chiếu hậu, trêu chọc: "Mày đếm thử đi rồi biết."

"Anh em mình phát tài rồi!" Vương Béo reo hò ầm ĩ.

Anh chỉ thị Dương Khải đánh xe lượn vài vòng qua các khu phố sầm uất để cắt đuôi, đảm bảo an toàn tuyệt đối mới vòng về cô nhi viện. Vừa bước xuống xe, Dương Khải tiến sát lại gần anh, hạ giọng hỏi: "Đại ca, mấy thằng ôn con kia xử lý sao đây?"

Ngẫm nghĩ giây lát, anh lạnh lùng phán quyết: "Mặc dù lúc bắt tụi nó mình đã trùm kín mắt, nhưng để nhổ cỏ tận gốc, trừ khử hết đi."

Liễu Bạch nghe vậy lẩm bẩm trong đầu anh: "Thằng ranh này tàn độc thật, Lâm gia cuối cùng cũng sản sinh ra được một nhân tài khét lẹt, hy vọng số phận nó không bi đát như mấy đời trước."

Nhận lệnh, đám Dương Khải rảo bước vào trong. Lúc này, anh để ý thấy con oán linh lúc nãy giúp mình vẫn đang đứng chôn chân ở góc sân. Anh rút một điếu thuốc, chìa về phía nó: "Hút không?"

Con oán linh gật đầu lầm lũi. Anh ngậm điếu thuốc châm lửa, sau đó đặt nó lên bậc thềm, nhắc nhở: "Hút xong nhớ dọn tàn thuốc cho tao đấy."

Con oán linh lướt tới bậc thềm, rít lấy rít để.

Liễu Bạch buông lời cảm thán: "Mày khác xa những người Lâm gia tao từng biết." Liễu Bạch dạo này rất hay nhắc đến cụm từ "người Lâm gia".

"Khác ở chỗ nào?" anh hiếu kỳ hỏi.

Liễu Bạch nín lặng một hồi mới cất giọng: "Họ quy củ, cổ hủ bao nhiêu thì mày lại bốc đồng, bất chấp quy tắc bấy nhiêu."

Anh cười nhạt. Anh biết tỏng lão sẽ chẳng dễ gì hé răng kể về bí mật gia tộc, nên cũng chẳng buồn vặn vẹo. Từ khi biết nhận thức, anh đã gắn liền với cô nhi viện, cuộc sống này anh đã quá đỗi quen thuộc. Thứ duy nhất anh khao khát muốn biết là lý do cha mẹ vứt bỏ anh.

Phía bên trong, đám Dương Khải đã tháo dây trói cho bọn tóc vàng. Bọn chúng khấp khởi mừng thầm: "Các anh trai, định thả tụi em đi thật à?"

Dương Khải cười nhạt: "Ừ, đi theo tao." Bọn Vương Béo cũng cười khẩy hùa theo. Cả đám dẫn chúng xuống phòng biệt giam cách âm, dù có bắn súng nổ mìn bên ngoài cũng chẳng ai nghe thấy.

Đứng xếp hàng trong phòng, tên tóc vàng bỗng linh cảm có chuyện chẳng lành, nhất là khi nghe thấy tiếng lên đạn lách cách. Hắn hốt hoảng kêu lên: "Ấy từ từ đã mấy anh, đại ca mấy anh đã hứa tha mạng cho tụi em rồi mà, giang hồ trọng chữ tín, mấy anh không thể lật lọng thế được."

Dương Khải cười gằn, chẳng nói chẳng rằng, chĩa súng nã thẳng vào đầu tên tóc vàng.

Đoàng ——

Phát súng chí mạng kết liễu tên tóc vàng ngay tắp lự. Đám Vương Béo cũng đồng loạt nổ súng. Loạt đạn chát chúa vang lên, năm cái xác gục ngã xuống vũng máu lênh láng. Mùi tanh tưởi bốc lên nồng nặc cả căn phòng.

Xong việc, Dương Khải bước ra báo cáo: "Đại ca, dọn dẹp sạch sẽ rồi."

Anh gật đầu: "Chỗ này không ở lại được nữa."

Vương Béo xen vào: "Đại ca, mấy cái xác tính sao đây?"

Đảo mắt một vòng, anh đáp: "Ở đây vương lại quá nhiều dấu vân tay của anh em mình, cảnh sát điều tra kiểu gì cũng lần ra dấu vết."

"Châm lửa đốt trụi chỗ này đi."

Nghe lệnh, Vương Béo hào hứng ra mặt: "Em ngứa mắt cái nơi này lâu lắm rồi, để em đi rút ít xăng." Chỉ chốc lát sau, cậu ta mang theo hai chai xăng tưới lênh láng lên tường, vớ lấy một mảnh giẻ rách châm lửa ném vào. Lửa bén xăng bùng lên dữ dội, thiêu rụi mọi dấu vết của tội ác.

________________________________________

Anh lệnh cho Vương Béo thiêu rụi luôn chiếc xe bánh mì, sau đó cả nhóm chia nhau tản ra. Sau hai ngày nghiền ngẫm, Lâm Thiên Hoa quyết định không trốn chạy nữa. Suốt hai mươi năm sống ở Cáp Bắc, anh chẳng quen chốn lạ nước lạ cái, thà ở lại đây tính kế lâu dài còn hơn làm kẻ tha hương.