Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Anh cười khẩy một tiếng, lạnh lùng nói: "Bắt tụi mày về đây, tao chỉ muốn hỏi vài chuyện thôi."

________________________________________

Tên tóc vàng nghe anh nói vậy liền ngơ ngác hỏi: "Anh muốn hỏi chuyện gì?"

Anh nhìn hắn chằm chằm, giọng cười lạnh lẽo: "Tao muốn biết chính xác thời gian và địa điểm giao dịch giữa thằng Ma Tam và tụi Miến Bắc."

Nghe xong, sắc mặt tên tóc vàng biến đổi khôn lường. Não hắn xoay tít thò lò: "Mẹ kiếp, chuyện này tao đã rò rỉ cho ai nghe đâu, sao nó biết được?"

Giữa lúc hắn còn đang bàng hoàng, Vương Béo vung tay giáng một thanh sắt thẳng vào bụng hắn, chửi rủa: "Đm mày, đại ca tao đang hỏi mày đấy."

Tên tóc vàng rú lên đau đớn, trừng mắt uất hận nhìn Vương Béo. Thấy thái độ chống đối, Vương Béo phang thêm mấy nhát liên tiếp vào bụng hắn, vừa phang vừa chửi: "Thích lườm không hả."

Cảm giác ruột gan phèo phổi như đứt lìa, tên tóc vàng vội vã van lạy: "Đại ca, đại ca tha cho em, đừng đánh nữa."

Lâm Thiên Hoa khẽ nhấc tay, Vương Béo mới hậm hực vác thanh sắt lùi ra. Anh dằn giọng: "Đàn em của tao đứa nào cũng nóng tính, giờ thì khai ra được chưa?"

Tên tóc vàng liếm môi, chần chừ: "Người anh em, cùng dân giang hồ với nhau, chắc anh cũng dư sức biết Ma Tam là hạng người thế nào..."

Chưa dứt câu, anh đã giơ tay cắt ngang, lạnh lùng quát: "Tao không dư thời gian nghe mày trình bày dài dòng." Nói đoạn, anh hất cằm ra hiệu cho Vương Béo.

Vương Béo ngầm hiểu, sấn tới phang một cú trời giáng vào đùi tên tóc vàng.

Á ——

Hắn rú lên thảm thiết. Dù mặc quần độn bông khá dày, cú phang nảy lửa đó vẫn nện trúng xương, khiến hắn có cảm giác chân mình như gãy gập làm đôi.

"Mày mà lải nhải thêm một câu vô nghĩa, tao phế luôn hai cái chân của mày," anh gầm lên. Nước dãi từ miệng tên tóc vàng túa ra vì đau đớn tột độ. Hắn ngẩng lên nhìn anh với ánh mắt van lơn: "Nếu tao khai, mày có tha mạng cho tụi tao không?"

Anh cười khẩy: "Tụi tao chỉ muốn cầu tài, không muốn đoạt mạng." Chẳng dại gì mà anh khai thật mục đích của mình.

Tên tóc vàng gật đầu cái rụp: "Được, tao nhận thua, xem ra mày cũng nắm thóp tao rồi, vậy tao khai, Ma Tam và tụi Miến Bắc sẽ giao dịch vào lúc 11 giờ đêm mốt tại kho lương thực cũ ở ngoại ô. Tao chỉ biết có thế. Mà tin này cũng là tao nghe hơi nồi chõ từ ông anh rể, chuẩn hay không tao cũng chẳng dám chắc."

"Những gì cần nói tao nói hết rồi, tha cho tụi tao đi, yên tâm, chuyện đêm nay tao thề sống để bụng chết mang theo."

Nghe xong, anh cười lớn: "Lăn lộn giang hồ ngần ấy năm rồi mà mày ngây thơ thế, tao hứa tha mạng cho tụi mày, nhưng đâu phải là ngay bây giờ."

"Đêm mốt tụi tao sẽ ra kho lương thực cũ, nếu thực sự bắt được Ma Tam, tao sẽ quay lại thả tụi mày ra. Còn không thấy tăm hơi nó đâu, tụi mày cứ ngoan ngoãn làm mồi cho nhện ở đây đi, chắc lúc có người tìm thấy, tụi mày cũng đông cứng thành đá rồi."

Anh bước sát lại gần, trừng mắt đe dọa: "Tao hỏi lại lần cuối, Ma Tam và tụi Miến Bắc giao dịch khi nào."

Hắn mếu máo khóc ròng: "Đại ca ơi, tao thề độc là những lời tao nói đều là sự thật, tha cho tụi tao đi, chỗ này lạnh thấu xương, treo lơ lửng hai ngày thì tụi tao chết cóng mất."

"Cứ yên tâm, trước đêm mốt, tao sẽ không để tụi mày đi chầu Diêm Vương đâu," anh cười gằn. Sau đó anh gật đầu ra hiệu cho Giang Sâm.

Giang Sâm dùng chân lăn một cái thùng phuy xăng rỗng tuếch nặng trịch đến trước mặt bọn chúng. Nắp thùng đã được cưa mở toang hoác. Cậu ném vài thanh gỗ mục vào trong, vo mấy tờ báo cũ châm lửa đốt. Lửa bốc lên, không khí trong phòng ấm hơn đôi chút. Đám Vương Béo cũng kiếm đâu ra mấy cái sô pha rách tươm và một cái bàn xếp lại thành chỗ ngồi.

Vương Béo vắt vẻo trên sô pha, mắt gườm gườm nhìn tên tóc vàng: "Mẹ kiếp, vì tụi mày mà ông đây cũng phải chịu rét chung, nếu mày dám cung cấp tin giả, ông thề sẽ quăng mày vào thùng phuy nướng chín luôn."

Tên tóc vàng nuốt khan cái ực. Nhìn bộ dạng hung tợn của đám người này, hắn thừa biết tụi nó đều là phường liều mạng, nếu không thì lấy đâu ra gan mà dám nhắm vào Ma Tam. Trong bụng, hắn thầm khấn vái cầu trời khấn phật cho ông anh rể đừng có nối dối. "Anh rể ơi là anh rể, anh mà tung tin nhảm thì đời em tàn rồi, làm ma em cũng không tha cho anh đâu."

Cô nhi viện này đã bị bỏ hoang ba năm nay, lại nằm tít tắp ở khu vực hẻo lánh nên hiếm khi có bóng người lai vãng. Anh rút một ngàn tệ ném cho Dương Khải, bảo cậu chạy đi mua đồ ăn về làm nồi lẩu. Chỗ này vừa cúp điện vừa mất lò sưởi, lúc này mà có nồi lẩu nhúng thì đúng là sướng như tiên. Giang Sâm cũng tót lên xe đi cùng. Bọn buôn hàng cấm đều là lũ không sợ trời không sợ đất, chắc chắn trên người lúc nào cũng kè kè hàng nóng. Nếu không trang bị súng ống, phe anh khó lòng mà làm nên trò trống gì.