“Cứu mạng với!”
“Cứu mạng!”
“Tiểu Vân, Tiểu Vân em ở đâu? Có ai thấy con gái tôi không!”
“Đừng chen lấn, đừng chen lấn!”
“Đám người phía trước cút hết đi! Có biết chủ nhân nhà ta là ai không?”
“Còn không nhường đường, giết không tha!”
Tiếng kêu đau, tiếng cầu xin, tiếng quát tháo, đủ loại âm thanh hỗn tạp đan xen vào nhau, khiến người ta nhức đầu nhức óc.
“Mau tránh ra!”
Ầm!
Một quả pháo đang bốc cháy đâm sầm vào đám đông, trong nháy mắt tay chân đứt lìa, máu thịt văng tung tóe, máu tươi bị nhiệt độ cao bốc hơi, tỏa ra một mùi khét lẹt, khiến người ta buồn nôn.
Hai chân Mai tiên sinh nhũn ra, suýt chút nữa ngã ngồi xuống đất.
Ông ta biết quả pháo này nổ xuống, con đường hoạn lộ của mình đã hoàn toàn tiêu tùng, tương lai muốn đột phá sẽ khó hơn lên trời!
Chu Vũ thấy ông ta thất hồn lạc phách như vậy, vội vàng nói:
“Tiên sinh! Thiên kim nhà Bộ trưởng vẫn còn ở trên núi!”
“Chỉ cần ngài bảo vệ được cô ấy, chưa biết chừng vẫn có thể xoay chuyển tình thế!”
Mắt Mai tiên sinh sáng lên, giống như vớ được cọc cứu mạng.
“Phải, phải, mất bò mới lo làm chuồng, vẫn chưa muộn!”
“Thiên kim nhà Bộ trưởng ở đâu?”
“Đài ngắm cảnh!”
Mai tiên sinh ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy đài ngắm cảnh đang bị mây mù che phủ.
Vốn dĩ ông ta cũng nên ở đài ngắm cảnh, cùng những nhân vật lớn kia thưởng nguyệt.
Ai ngờ ngay vừa rồi, Tần tiên sinh tuyên bố có tin tức trọng đại cần bẩm báo.
Kết quả ông ta mới đi ra chưa được bao xa, đã chứng kiến cảnh Cửu Thanh Sơn bị nã pháo!
“Đi!”
Mai tiên sinh vẫy tay một tiếng, định dẫn theo Chu Vũ đi bảo vệ thiên kim nhà Bộ trưởng.
Ông ta vô thức bỏ qua việc gia quyến của nhân vật lớn như vậy ra ngoài, sao có thể không mang theo hộ vệ?
Đến khi ông ta và Chu Vũ tới đài ngắm cảnh mới phát hiện, bọn họ hoàn toàn không thể vào được!
Toàn bộ đài ngắm cảnh đã bị sương mù bao phủ, bất kể bọn họ đi vào từ hướng nào cũng đều quay trở lại chỗ cũ, giống như bị quỷ che mắt!
“Có kẻ thuộc Tự Liệt cao ở đây!”
Lúc này Mai tiên sinh mới khôi phục lại chút lý trí.
“Tần tiên sinh đi tìm người của Âm Liên Giáo Hội và pháo rồi sao?”
“Vâng.”
“Lý tiên sinh đâu?”
“Lý tiên sinh đang hộ vệ xung quanh, đề phòng Âm Liên Giáo Hội thừa cơ tập kích.”
“Tốt!”
Mai tiên sinh hít sâu một hơi, giọng nói vang dội như chuông đồng:
“Biết dừng lại rồi mới có định, định rồi mới có thể tĩnh, tĩnh rồi mới có thể an, an rồi mới có thể lo nghĩ, lo nghĩ rồi mới có thể đạt được!”
Giọng của ông ta không lớn, nhưng lại truyền rõ mồn một vào tai từng người xung quanh.
Đám đông vốn đang hoảng loạn dần dần bình tĩnh lại, nhân viên an ninh thở phào nhẹ nhõm, vội vàng bắt đầu tổ chức sơ tán mọi người.
Chỉ cần sự hoảng loạn không lan rộng, thương vong sẽ không quá nghiêm trọng.
Thực tế, trong các loại thiên tai nhân họa, có một phần khá lớn nạn nhân tử vong là do giẫm đạp lên nhau trong lúc hoảng loạn.
Nhưng còn chưa đợi bọn họ duy trì xong trật tự, trên bầu trời lại bay tới ba vệt lửa, đó là đợt nã pháo mới.
Mai tiên sinh siết chặt nắm đấm.
“Tần tiên sinh vẫn chưa tìm thấy người sao!”
Đợt nã pháo tầm cỡ này, hoàn toàn không phải thứ mà Tự Liệt 7 có thể cản được.
Năng lực của Siêu Phàm Giả quả thực quỷ quyệt mạnh mẽ, nhưng điều đó còn phải xem là con đường nào, Tự Liệt nào!
Có một số con đường khi ở Tự Liệt thấp, chỉ có thể nói là mạnh hơn người thường một chút mà thôi.
Trong lúc nói chuyện, ba quả pháo đã lao xuống, một quả rơi vào khoảng trống, hai quả còn lại, một quả rơi trúng đám đông gây ra thương vong vô số, quả còn lại thì nện thẳng lên đài ngắm cảnh!
Khi nhìn thấy cảnh này, tim Mai tiên sinh như vọt lên tới tận cổ họng.
Nhưng ngay cả pháo nổ cũng không thể xuyên qua lớp sương mù.
Mai tiên sinh thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, chỉ là đám đông vừa mới bình tĩnh lại một lần nữa hỗn loạn, thậm chí còn hỗn loạn hơn cả lần trước!
“Anh Tiêu, anh Tiêu.”
Cậu thiếu niên mắt to bị đám đông xô đẩy về phía trước, bước chân dần lảo đảo, cứ tiếp tục thế này cậu ta sẽ ngã xuống, rồi bị giẫm đạp mà chết.
Tiêu Triết thấy vậy cũng không màng đến chuyện khác, sức lực của Khiên Thi Tượng vốn không hề nhỏ, nếu không thì làm sao khiêng được xác chết?
Cậu dồn lực toàn thân, lao vào đám đông như một chú bò tót, xách cổ cậu thiếu niên mắt to lên, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Cậu thiếu niên mắt to cười híp mắt, nhìn Tiêu Triết với vẻ mặt đầy sùng bái.
“Phù... Anh Tiêu, may mà...”
Đoàng!
Một tiếng súng vang lên, giữa trán cậu thiếu niên xuất hiện một lỗ máu, sau gáy bị bắn toác ra, óc và máu văng tung tóe.
Tiêu Triết sững sờ tại chỗ, máu tươi bắn đầy người, ngơ ngác như kẻ mất hồn.
Đoàng!
Tiếng súng lại vang lên, một người phía trước Tiêu Triết đổ rầm xuống đất.
Đến lúc này Tiêu Triết mới giật mình tỉnh giấc, nhìn theo hướng tiếng súng, chỉ thấy một gã đàn ông mặc vest đang bình tĩnh chĩa súng bắn về phía mình!
Dù gã đeo khẩu trang đen che khuất nửa khuôn mặt, dù phần lớn cơ thể gã đều trốn sau lưng người khác, Tiêu Triết vẫn nhận ra gã ngay lập tức!
Triệu Chí!
Hộ vệ thân cận của gã anh trai tốt của mình!
Con đường Sát Thủ, Tự Liệt 9 [Sát Thủ]!
Chỉ trong một khoảnh khắc, Tiêu Triết đã hiểu ra tất cả, gã anh trai tốt của mình muốn thừa cơ hỗn loạn để trừ khử mình, kết quả lại giết nhầm Tiểu Vũ!
“Tiêu Việt!”
Mắt Tiêu Triết đỏ ngầu, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất.
Nếu mày đã muốn tao chết, vậy thì tất cả đừng hòng sống sót!
Hầu hết các Tự Liệt 9, tuy mang danh Siêu Phàm, nhưng thực tế cũng chỉ mạnh hơn người thường một chút mà thôi.
Bởi vì Tự Liệt khác nhau, phương diện sở trường cũng không giống nhau.
Mà [Khiên Thi Tượng] khi ở Tự Liệt 9, thường sẽ xuất hiện ba đặc trưng.
Thứ nhất, sức lực tăng lớn!
Đây là tác dụng của ma dược thăng cấp, giúp Khiên Thi Tượng dễ dàng khiêng vác thi thể hơn.
Thứ hai, khứu giác trì trệ.
Đây coi như là tác dụng phụ của ma dược thăng cấp, sẽ tự điều chỉnh theo mùi tử thi trên người Khiên Thi Tượng.